“Chủ nhiệm Vạn! Bà đừng chê tôi nói khó nghe, gái lớn gả chồng, mặc áo ăn cơm, thời buổi này nhà ai gả con gái mà chẳng muốn chọn chỗ điều kiện tốt?
Cứ nhìn nhà bà xem, đòi sính lễ không có sính lễ, đòi nhà tân hôn không có nhà tân hôn, nhà gái gả qua còn phải bịt mũi nuôi thêm một bầy em chồng, con gái nhà ai mù mắt mới bằng lòng nhảy vào cái hố lửa này chứ?
Nói trắng ra, nếu không phải nhà gái cứ một mực ưng ý Hứa An Xuân, thì Hứa An Xuân nhà bà cứ xác định làm ông ế vợ cả đời đi!”
“Bà bảo nhà ai là hố lửa hả?! Có ai làm mai như bà không! Cút cút cút! Nhà chúng tôi không với cao nổi con gái nhà họ Diệp, con trai tôi cả đời này làm ông ế vợ thì đã sao, chúng tôi bằng lòng đấy!”
“Chủ nhiệm Vạn! Bà bà bà... có ai làm mẹ như bà không, người ta nhà gái chỉ có một điều kiện duy nhất, lại nói đứa con gái út nhà bà khắc người thân, chồng bà cũng bị nó khắc chết rồi, bà không đuổi nó đi, sau này con trai bà đừng hòng lấy được vợ, mấy đứa con gái khác của bà cũng đừng hòng gả đi được!”
“Con gái bà mới khắc người thân! Ăn nói hàm hồ! Cút! Còn không cút lão nương vả rách miệng bà bây giờ!”
“......”
Trong cơn mơ màng, Hứa Kiều Kiều bị tiếng cãi vã chửi bới của hai người phụ nữ làm cho đau cả đầu.
Cô theo phản xạ kéo tấm chăn mỏng bên cạnh trùm kín đầu...
Giây tiếp theo, ọe!
Mùi quái quỷ gì thế này!
Hứa Kiều Kiều suýt chút nữa bị cái mùi mồ hôi chua loét pha lẫn mùi hôi chân này hun cho ngất xỉu.
Phản xạ có điều kiện hất tung tấm chăn ra, cô mở bừng mắt.
Chỉ thấy trong căn phòng hơi tối tăm, dưới thân là chiếc giường gỗ đơn sơ, qua lớp màn tuyn ố vàng lờ mờ nhìn thấy chiếc bàn gỗ và ghế đẩu cũ kỹ trong phòng.
Chắc là dùng làm bàn học, trên bàn đặt vài cuốn sách và một cây bút.
Dựa vào bức tường đối diện còn có một chiếc giường nhỏ đơn giản, trải ga giường màu vàng nhạt, nhìn qua là biết giường của con gái. Đập vào mắt nhất là sau cánh cửa còn dán một bức chân dung vĩ nhân tồn tại trong ký ức lịch sử xa xôi...
“Á!”
Hứa Kiều Kiều xoa xoa vầng trán hơi đau nhức, luôn cảm thấy mọi thứ trước mắt như mộng như ảo, không đủ chân thực.
Thế nhưng, hòa lẫn với những ký ức hỗn tạp vừa ập vào trong đầu, lại toát lên một sự quen thuộc kỳ lạ.
Hứa Kiều Kiều buông bàn tay đang bịt mũi xuống, nét mặt dần trở nên vặn vẹo.
Cô xuyên không rồi.
Tất nhiên, không phải nói bây giờ cô mới xuyên, thực ra cô là thai xuyên!
Nhưng cô cũng không biết trong quá trình xuyên không đã xảy ra vấn đề gì, cứ ngây ngốc sống suốt mười sáu năm, ký ức kiếp trước đến hôm nay mới đột nhiên được kích hoạt.
Người đang la hét ầm ĩ bên ngoài là mẹ cô, Vạn Hồng Hà, Chủ nhiệm văn phòng phụ nữ xưởng giày da.
Hứa Kiều Kiều kiếp trước là người Hoa Quốc thế kỷ hai mươi hai, xuất thân cô nhi, từ nhỏ chăm chỉ học hành, tốt nghiệp trường danh tiếng, là nhân viên cấp cao cho tập đoàn tài phiệt, loại có mức lương hàng triệu tệ mỗi năm.
Lại khổ nỗi lớn tuổi chưa kết hôn bị lãnh đạo giục cưới nên ra nước ngoài giải khuây, ai ngờ gặp tai nạn máy bay lại bất ngờ xuyên đến thời đại Hoa Quốc mọi thứ chờ khôi phục, vật tư thiếu thốn!
Hiện giờ đang là tháng sáu năm 1958, cách những năm tháng loạn lạc của nạn đói kinh hoàng vào nửa cuối năm 1959 trong lịch sử Hoa Quốc chỉ còn chưa đầy một năm!
Trải qua ba năm nạn đói, thời đại xác chết đói đầy đồng, Hứa Kiều Kiều cứ nghĩ đến là thấy da đầu tê dại.
Nhìn lại gia cảnh nghèo rớt mùng tơi, Giám đốc Hứa từng hô mưa gọi gió chốn công sở chỉ thấy mềm nhũn cả chân.
Trời đánh thật, cô phải làm sao để sống sót trong cái thời đại khó khăn loạn lạc này đây?
Xuống giường, đứng dậy, Hứa Kiều Kiều đẩy cửa ra, vừa vặn bắt gặp mẹ cô Vạn Hồng Hà đang hung hăng đẩy một người ra khỏi cửa.
Người phụ nữ trung niên có đôi mắt tam giác lảo đảo bước chân, suýt chút nữa ngã nhào, nhìn thấy Hứa Kiều Kiều, bà ta còn không quên quay đầu lại trừng mắt lườm cô một cái đầy tức tối.
Hứa Kiều Kiều: “...”
Bị bệnh à, cô trêu ai chọc ai đâu, tự dưng bị lườm một cái.
“Rầm” một tiếng vang trời, cửa đóng lại.
Bà mang đầy vẻ giận dữ quay đầu lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy đứa con gái út phiền phức.
Hứa Kiều Kiều theo phản xạ đứng thẳng người, vừa mở miệng đã rụt rè: “Mẹ!”
Vạn Hồng Hà trước tiên là sững sờ một chút, ngay sau đó cơn giận trào lên.
“Mày còn biết tỉnh à? Lại trốn học không lên lớp, lén lút ở nhà ngủ nướng! Còn không biết xấu hổ mà đòi học phí học kỳ sau, tao thấy mày khỏi học nữa đi, theo anh cả mày đến xưởng giày vác bao bố cho rồi!”
Hứa Kiều Kiều cười gượng không dám nói lời nào.
Cô của kiếp này trốn học ngủ nướng như cơm bữa, không trách mẹ cô không cho cô sắc mặt tốt.
Vạn Hồng Hà rất gầy, tóc xoăn tự nhiên, lượng tóc đáng kinh ngạc, Hứa Kiều Kiều kiếp này di truyền điểm đó của bà, lông mày vừa rậm vừa đen, làn da tuy hơi thô ráp nhưng rất trắng, môi trông không có chút máu nào, ngũ quan lại rạng rỡ sắc sảo, chỉ là nhìn thực sự có chút suy dinh dưỡng.
“Mặt trời chiếu đến mông mới dậy, nhà ai nuôi cái loại con gái lười biếng thế này! Lão nương đẻ ra mấy đứa chúng mày đúng là tạo nghiệp mà, đứa lớn thì suốt ngày không ở nhà, đứa nhỏ thì suốt ngày chọc tức tao, đẻ được ba đứa con gái cứ tưởng áo bông quần bông giày bông có đủ cả, ai ngờ toàn lọt gió!”
Đứa con gái lớn đã đến tuổi mà cứ khăng khăng không chịu lấy chồng, đứa con gái thứ hai thì nhảy nhót tưng bừng đánh nhau với nhà chồng, đứa con gái út thì suốt ngày trêu chọc mấy thằng nhóc con không biết xấu hổ...
Cứ nghĩ đến ba đứa con gái phiền phức, Vạn Hồng Hà lại tức chết.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì,” Vạn Hồng Hà tuôn một tràng mắng mỏ.
Bà sa sầm mặt bước vào phòng Hứa Kiều Kiều, quay đầu lại gào lên với cô: “Trong nồi còn hai cái oa đầu, mày thích ăn thì ăn không ăn thì nhịn!”
Nói xong bà quăng quật đồ đạc loảng xoảng rồi bắt đầu dọn dẹp giường chiếu cho Hứa Kiều Kiều.
“Cái thứ mùi khai nước đái gì thế này?”
“Hứa Kiều Kiều!”
Giọng nói không thể tin nổi xen lẫn sự bất lực của Vạn Hồng Hà từ trong phòng truyền ra.
“Mày bị ngốc à! Ga giường em trai mày đái dầm mà mày lấy đắp lên mặt!”
“Phụt! Khụ khụ khụ!”
Trong bếp, Hứa Kiều Kiều vừa tỉnh dậy đã đói meo, vừa nghe Vạn Hồng Hà chửi người vừa nhíu mày nhét cái oa đầu cứng ngắc vào miệng, lập tức bị nghẹn ở cổ họng, ho sặc sụa.
Mặt cô đỏ bừng nói: “Mẹ! Con thật sự không biết đó là ga giường em út đái dầm!”
Trong lòng, Hứa Kiều Kiều đã dự định thưởng cho thằng em út thích chơi khăm một trận đòn nhừ tử.
Oa đầu bột đen thật sự rất khó ăn, cũng thật sự rất nghẹn.
Chỉ cần nghĩ đến việc bản thân từ hai bàn tay trắng phấn đấu đến mức muốn ăn gì thì ăn vô cùng thoải mái, lại bỗng chốc quay về thời trước giải phóng, hiện giờ trước mắt chỉ có thể gặm cái oa đầu bột đen thô ráp khó nuốt.
Ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, lại nhìn quanh bốn phía, thế nào gọi là nhà chỉ có bốn bức tường, chính là đây rồi, căn nhà chưa đầy năm mươi mét vuông mà bị ngăn ra thành ba gian.
Một gian nhỏ hơn Hứa Kiều Kiều và chị hai ở, chen chúc đặt hai chiếc giường, tủ thì không có, quần áo các thứ toàn bộ gói ghém nhét dưới gầm giường.
Một gian lớn hơn Vạn Hồng Hà dẫn theo hai đứa em trai nhỏ nhất là Lão Thất, Lão Bát ở, hai đứa trẻ ranh sáu tuổi đang ở cái tuổi nghịch ngợm quậy phá tung trời, không có bà mẹ già trấn áp thì cái nhà này không ai quản nổi.
Gian còn lại là phòng khách kiêm chỗ ăn cơm, còn về phần anh cả và Lão Ngũ, Lão Lục, góc Tây Nam của phòng khách dùng ván gỗ chắp vá dựng một chiếc giường, ba người ngủ không vừa còn có một chiếc sô pha rách mà cha Hứa từng nhặt từ trạm thu mua phế liệu về, ban ngày là sô pha ban đêm chính là giường của anh cả.
Cầm cái oa đầu trong tay, Hứa Kiều Kiều không kìm được nước mắt.
Gia đình kiếp này của cô thực sự quá thảm.
Người cha vừa qua đời vốn là công nhân của xưởng giày da tỉnh, tháng trước nhà kho của xưởng bốc cháy, may mà dập lửa kịp thời, nếu không đã tổn thất một khoản tài sản lớn của quốc gia.
Cuối cùng điều tra ra là do cha Hứa hút thuốc, tàn thuốc không dập tắt cuối cùng gây ra hỏa hoạn, cha Hứa không chỉ mất mạng, còn bị xưởng khai trừ.
Mặc dù kết quả không bắt nhà họ Hứa đền tiền, nhưng đó cũng là nể tình hai vợ chồng nhà họ Hứa đã làm việc ở xưởng giày da nửa đời người, cha Hứa cũng đã phải đền bằng tính mạng.
Vì chuyện này, cha Hứa mang tiếng xấu muôn đời, danh tiếng nhà Hứa Kiều Kiều tụt dốc không phanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)