Thế nhưng sau cú sốc mang tên Trần Giang Xuyên, Lục Mẫn Quân đã chẳng còn tin tưởng mấy vào trực giác của mình nữa. Trước đây bà còn quả quyết Trần Giang Xuyên là đứa tuyệt đối đáng tin, kết quả thì sao, chẳng phải bị tát thẳng vào mặt đó ư?
Có những chuyện cứ thử trước cho chắc chắn thì không bao giờ sai. Nếu thực sự có vấn đề thì còn kịp phanh lại để dừng hôn sự, còn nếu không có vấn đề gì thì coi như tạo cơ hội cho đôi trẻ bồi đắp tình cảm.
Uông Tri Ý nhìn mẹ bê hũ rượu nhân sâm lên bàn mà ngây người. Đây vốn là "báu vật" của bố cô, đã ngâm được ba năm, bố cô một giọt cũng không nỡ uống, bảo là phải đợi đến mùa xuân năm sau khi hương vị thơm ngon nhất mới mở nắp.
Cũng ngây người không kém là ông Uông Tư Tề. Ông muốn cho Phong Thận uống chút rượu trên bàn ăn, nhưng ông định để anh uống loại rượu trắng mua lẻ thông thường, chứ không phải cái hũ đại bảo bối này.
Lục Mẫn Quân chẳng màng đến ông, trực tiếp mở nắp hũ rượu: "Sau này ông cũng chẳng được uống rượu nữa, giữ lại cũng vô dụng. Hôm nay trời lạnh thế này, để Phong Thận với Phong Thành uống một chút cho ấm người."
Tim ông Uông Tư Tề như đang rỉ máu. Ông không được uống thật, nhưng mỗi sáng thức dậy mở tủ rượu ra ngắm hai cái cũng đủ đỡ thèm rồi, giờ bà làm thế này chẳng khác nào cầm dao cứa từng nhát vào tim ông.
Phong Thận nói: "Nhấp một chút thôi."
Uông Tri Ý mở môi, ngậm lấy vành ly. Phong Thận khẽ nâng cổ tay, rượu nghiêng đi, làm ướt đôi môi dưới của cô rồi chảy vào miệng. Uông Tri Ý nhấp một chút, chép chép miệng cảm nhận vị, rồi cong mắt cười: "Thơm quá ạ."
Phong Thận thấy cô có vẻ thích: "Rót cho em một ít nhé?"
Uông Tri Ý lắc đầu. Cô không ghét rượu, trước đây nhà có chuyện vui cô cũng có thể uống với bố một chút, nhưng tửu lượng cô không tốt, rượu trắng chỉ cần chạm môi là say. Loại rượu lâu năm này độ chắc chắn cao hơn, bình thường cô cũng chỉ uống chút rượu trái cây thôi.
Ánh mắt Phong Thận dừng lại trên chóp mũi cao thẳng của cô, không dời đi nữa. Chẳng biết có phải vì cô ngồi quá gần anh không mà mùi hương trên người cô cứ liên tục xông vào mũi anh. Nếu anh không ngửi nhầm thì đó chính là mùi của lọ nước hoa ngày hôm qua.
Ông Uông Tư Tề đang hào hứng kể cho Phong Thành nghe câu chuyện ông tìm được củ sâm núi này như thế nào. Lục Mẫn Quân liếc nhìn đôi trẻ ở đầu bàn bên kia, khóe môi thoáng nụ cười: "Phong Thận, ăn nhiều rau vào nhé, còn có canh cừu củ cải trắng này, món tủ của chú Tề đấy, Yểu Yểu thích uống nhất."
Phong Thận đáp một tiếng, bưng bát canh bên cạnh lên uống hai ngụm, nói với bà Lục: "Ngon hơn ở nhà hàng nhiều ạ."
Nụ cười bà Lục càng sâu, bà lại nhiệt tình chào mời Phong Thành: "Đừng có chỉ nghe chú Tề cháu bốc phét, mau ăn đi kẻo nguội."
Ông Uông bất mãn: "Gì mà bốc phét, cả ngọn núi đó chỉ có mỗi một củ 'sâm tinh' như thế bị tôi tìm thấy, đây không chỉ là chuyện may mắn đâu nhé."
Hai ông bà già cứ thế lời qua tiếng lại trêu chọc nhau. Phong Thành lúc thì nói đỡ cho người này vài câu, lúc lại giúp người kia vài câu, bận rộn không ngớt. Phong Thận uống canh, khóe môi khẽ nhếch lên. Hồi nhỏ bàn ăn nhà họ Uông cũng náo nhiệt như thế, bao nhiêu năm trôi qua vẫn không hề thay đổi.
Uông Tri Ý nuốt miếng thịt trong miệng, nhìn anh. Phong Thận chạm phải ánh mắt của cô: "Sao thế?"
Uông Tri Ý nhỏ giọng đáp: "Anh đang uống bát canh của em, của anh ở đằng kia kìa."
Phong Thận liếc nhìn bát canh bên tay trái mình, vẻ mặt bình thản đưa bát canh chưa đụng đến cho cô: "Em uống bát này đi, tôi chưa đụng vào."
Hàng mi cong vút của Uông Tri Ý chớp chớp, không nói nên lời. Anh đúng là chưa đụng vào bát của anh, nhưng bát của cô thì cô đã đụng vào rồi mà, cái thìa anh đang dùng cũng là cái cô vừa dùng xong...
Cô vùi khuôn mặt hơi đỏ vào trong bát, đến thìa cũng chẳng dùng nữa, cứ thế cúi đầu húp canh sùm sụp.
Kết thúc bữa cơm, Uông Tri Ý ăn đến mức toát cả mồ hôi. Phong Thận lấy hai tờ giấy ăn đưa cho cô.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)