Cô bé mới tới viết chữ, hỏi tôi, sao tôi ở đây lâu như vậy mà không chạy trốn?
Tôi không nói cho cô bé biết.
Thật ra sau khi chị Nguyệt Trân chết, tôi đã từng chạy trốn, nhưng mà rất nhanh đã bị bắt về.
Sau khi bị bắt về, bọn chúng dùng chân đá tôi, lấy đao chém tôi, lấy gạch đập mạnh vào đầu tôi, sau đó nhúng chiếc kim đã cháy chấm vào mực, khắc lên người tôi những dòng chữ mà tôi không hiểu được.
Nhưng tôi vẫn còn sống.
Dù tai bị điếc cũng còn sống.
Vì sao lại còn sống chứ?
Tại sao lại cứ còn sống chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-356329.png&w=256&q=75)
