Người chết quá nhiều, hôm nay lại có thêm một đợt người mới vào.
Trong đó có rất nhiều bé gái mười hai, mười ba tuổi giống như tôi.
Ngày đầu tiên các cô ấy tới, chị Nguyệt Trân sẽ dạy bọn họ cách mặc “áo mưa”.
Cô ấy nói với bọn họ:
"Nếu bọn chúng không đeo cái này, các cô sẽ bị nhiễm bệnh, sẽ mang thai, cho nên nhất định phải bắt cho bọn chúng đeo vào."
Đúng vậy.
Ở chỗ này không chỉ phải lo bị nhiễm bệnh mà còn phải lo bị mang thai.
Người mang thai quá nhiều.
Bởi vì có rất nhiều người trong số đó không muốn có con.
Cho dù chúng tôi có quỳ trên mặt đất cầu xin, bọn chúng cũng không muốn.
Bọn chúng chỉ biết cho chúng tôi uống canh tránh thai.
Sau khi có con chúng tôi bị đem đến một xưởng đen vô danh để phá thai.
Không có ai nói cho chúng tôi biết.
Cho nên chúng tôi không muốn mang thai, phải làm tất cả mọi chuyện để tránh thai.
Những người đó không cho chúng tôi “áo mưa”.
Chúng tôi sẽ lấy những cái đã dùng qua, rửa sạch sẽ rồi khử trùng, sau đó đặt ở mép giường.
Mỗi lần rửa sạch, khi nhìn những cái áo mưa đã bị dùng qua đó và thầm đếm số lượng, tôi lại cảm thấy mùi tanh khiến người khác buồn nôn đó là xuất phát từ trên người tôi.
Tôi cũng nên đi cọ rửa sạch sẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
