Bọn chúng tiêm thuốc 606 cho chúng tôi.
Thuốc 606 có màu đỏ nhạt nóng rực, sau khi tiêm vào, cánh tay đau đến mức gần như muốn rơi xuống.
Lúc tiêm thuốc, tôi đã ngất đi vì đau.
Cơn đau kéo dài suốt một tuần sau khi tôi tỉnh dậy.
Sau đó Thu Bình cũng không kêu la nữa, bởi vì cô ấy đã chết rồi.
Chịu đựng nhiều đau khổ như vậy nhưng bệnh của cô ấy vẫn không thể chữa được.
Thậm chí sau khi chết, có người lấy cớ giải độc, cầm cây sắt đỏ lửa cắm vào phía dưới của cô ấy ngay trước mắt tôi.
Khi rút cây sắt ra, bên trên dính đầy da thịt bị đốt trụi.
Mà người nọ chỉ vứt cây sắt, sau đó để lại một câu nói mà tôi không thể nghe hiểu.
Buổi tối, tôi nhân lúc người ở trên người mình đang vui vẻ sau khi làm xong việc, hỏi gã những lời này có ý gì.
Gã cười.
Gã nhìn tôi, dùng tiếng Nhật nói một lần, sau đó lại lặp lại bằng tiếng Trung.
Lúc đó tôi mới biết được, hóa ra câu nói đó có ý nghĩa là…
"Ghê tởm chết mất."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
