“Mẹ biết các con phải thay quần áo với đổi giày, con có thể mặc trước, đợi Chí Khiêm nhìn rồi sau đó thay ra….” Nói đến đây, Bùi Tố Phân lập tức im bặt, biết mình nói lỡ lời.Cô thì biết suy nghĩ tồn tại trong lòng mẹ!“Mẹ! Con và anh ấy đã ly hôn rồi! Ly hôn rồi đó!” Cô buông đũa xuống, cảm thấy bữa cơm này ăn cũng không nuốt trôi được nữa.Bùi Tố Phân tự cảm thấy lỡ miệng, ở trước mặt con gái rất hổ thẹn.Nguyễn Lưu Tranh nhìn mẹ như vậy, trong lòng không nỡ, mềm giọng nói, “Mẹ, mẹ đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, Chí Khiêm anh ấy cũng có con trai rồi, lẽ nào mẹ muốn con đi phá hoại gia đình người ta!”“Con trai?” Bùi Tố Phân cực kỳ kinh ngạc khác thường, lát sau lại cười, “Con nói Ninh Tưởng sao? Đó là đứa trẻ bị bỏ rơi được Ninh gia nhận nuôi.
Mẹ, khó khăn lắm con mới có được một cuộc sống mới, cũng không muốn quay trở lại cuộc sống như trước kia, cho nên cháo hay trái cây hay cái gì gì đó, con sẽ không mang đâu.
Mẹ, từ nay không cần phải nhắc đến cái tên Chí Khiêm này nữa, được không?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)