Ngay trong cái đêm Hạ Thiên Tình bật lại Đinh Thuyên, giới chuyên môn liên quan đều đang bàn tán xôn xao về chuyện này trên WeChat. Lúc đầu họ chỉ nói về ân oán giữa hai người, nhưng rồi càng nói càng xa, chủ đề dần chuyển sang những mâu thuẫn giữa kỹ sư kết cấu và đơn vị thi công.
Trong ngành xây dựng vốn dĩ tồn tại một chuỗi thức ăn, cụ thể là: Chính phủ > Bên A > Quy hoạch > Kiến trúc > Kết cấu > Thi công > Vật liệu xây dựng > Gia công.
Tất nhiên trong đó còn liên quan đến nhiều nhánh khác như cơ điện, thiết kế nội thất, giám sát, thẩm định, báo giá... Nhưng nhìn chung, trừ khi là hợp tác dự án theo mô hình EPC, còn lại đa số các trường hợp bên thi công luôn bị bên kết cấu chèn ép gắt gao.
Có quá nhiều tình huống bên thi công muốn sửa bản vẽ để bớt xén nguyên vật liệu. Họ thiết kế một bộ bản vẽ nhưng khi thi công lại làm một nẻo, có những chỗ chỉ cần bề mặt không xảy ra vấn đề lớn, không nhìn ra dấu vết thay đổi thì họ sẽ đánh tráo bằng vật liệu rẻ tiền để mưu cầu lợi nhuận kếch xù.
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc kỹ sư kết cấu cắm thêm vài cây cột vào thiết kế cảnh quan để làm trụ đỡ mặt đất thôi đã khiến một số đơn vị thi công phải vắt óc tìm mọi cách để dỡ bỏ chúng đi.
...
Giới chuyên môn xoay quanh hai đại diện là Hạ Thiên Tình và Đinh Thuyên để tranh luận, nhưng bản thân Hạ Thiên Tình lại hoàn toàn không hay biết gì. Trong đầu cô lúc này chỉ toàn nghĩ về "ý tưởng đột xuất" của Lục Minh Dương, không rõ anh ấy đã bị kích động điều gì.
Hạ Thiên Tình ngủ không ngon giấc nên khi thức dậy vào sáng sớm vẫn cảm thấy hơi mệt mỏi.
Khi cô bước ra khỏi phòng ngủ thì Phong Hiểu Huy đã dùng xong bữa sáng và đang vội vàng đi làm. Chị chỉ kịp chào Hạ Thiên Tình một tiếng, lúc này Tiêu Vũ Thần vẫn còn đang ngủ say sưa.
Hạ Thiên Tình ăn đơn giản một chút ngũ cốc sữa rồi uống thêm một tách cà phê, sau đó gọi xe đến văn phòng.
Gần mười giờ, hai bộ phận lớn của Live Life lần lượt bắt đầu làm việc. Có người ngáp ngắn ngáp dài, có người cả đêm không về mà ngủ tạm trên giường xếp trong phòng làm việc, cũng có người vừa ăn sáng xong ở khu ẩm thực trở lại.
Sắp đến mười một giờ, nhóm chat nhỏ lại tiếp tục bàn tán về cuộc đối đầu giữa Hạ Thiên Tình và Đinh Thuyên, chỉ có điều dư luận đã hơi xoay chiều.
Không ít người đã nghe được tin nội bộ từ tối hôm trước về việc Hạ Thiên Tình từ chối nhận phong bì. Có người cảm thán rằng phong bì lớn như vậy mà bỏ qua thì thật đáng tiếc, có người lại mắng nhiếc rằng bọn thi công chẳng có đứa nào tốt lành, đứa nào đứa nấy ngoài mặt thì giả vờ khúm núm nhưng sau lưng lại lén lút sửa bản vẽ.
Vừa quá mười một giờ, nhóm chat bỗng nhiên im bặt.
Nguyên nhân là do bên bộ phận kết cấu có anh chàng du học sinh Thiệu Chấn Thành đang cãi nhau với Hà Manh bên bộ phận kiến trúc vì bản vẽ thiết kế. Hai người không chỉ đấu khẩu trực tiếp trên mạng mà còn không ngừng phàn nàn về đối phương ngay tại văn phòng.
Kết cấu là khâu sau của kiến trúc, việc khâu sau bật lại khâu trước là chuyện thường tình. Một bên là dân nghệ thuật, một bên là dân kỹ thuật, cùng hợp tác làm dự án thì làm sao tránh khỏi cãi vã. Kiến trúc và kết cấu chính là cặp oan gia ngõ hẹp trời sinh trong cái ngành này.
Hà Manh khăng khăng thiết kế của mình là nghệ thuật, còn Thiệu Chấn Thành lại cảm thấy đó là ý tưởng viển vông, hoàn toàn không thể đưa vào thực tế.
Tình trạng bế tắc kéo dài cho đến tận giờ nghỉ trưa, nhóm chat nhỏ yên tĩnh đến lạ thường.
...
Bầu không khí áp lực của hai bộ phận kéo dài cho đến sau giờ ngủ trưa. Khi bắt đầu làm việc buổi chiều, Hạ Thiên Tình nhận được tin nhắn từ Thôi Nguyên - thư ký của Thượng Hân, bảo cô lát nữa hãy đến phòng họp một chuyến.
Hạ Thiên Tình suy nghĩ một chút, đoán chừng là Lục Minh Dương mang dự án đến nên cũng không hỏi gì thêm.
Chờ đợi vài phút, Hạ Thiên Tình cầm điện thoại và iPad đi về phía phòng họp. Vừa tới cửa, cô đã nghe thấy tiếng nói cười truyền đến từ cách đó không xa.
Cô nhìn thấy Lục Minh Dương và Thượng Hân vừa bước ra khỏi văn phòng của chị ấy.
Lục Minh Dương nói: "Dự án lần này hy vọng Thượng tổng có thể giúp chúng tôi chọn một kiến trúc sư phù hợp. Tôi đã tìm qua mấy nơi rồi mà đều không ưng ý, họ cứ cứng nhắc thế nào ấy, làm tôi tốn không ít công sức trao đổi."
Thượng Hân mỉm cười đáp lời: "Cậu cứ yên tâm đi, chúng ta hợp tác đâu phải chỉ một hai lần. Văn phòng chúng tôi vừa có một kiến trúc sư mới tới, đúng lúc có thể giải quyết được vấn đề cậu nói. Hai năm trước cậu ấy còn đạt được một giải thưởng nhỏ ở nước ngoài, tuy thâm niên trong nước hơi mới một chút nhưng ưu điểm là tư duy vẫn chưa bị mô hình trong nước làm cho xơ cứng."
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới trước mặt Hạ Thiên Tình.
Hạ Thiên Tình chú ý tới lời mô tả của Thượng Hân nhưng không để lộ biểu cảm gì. Cô gật đầu chào hai người rồi thuận thế đẩy cửa ra.
"Thượng tổng, quản lý Lục, mời vào."
Khi ngồi xuống, Thượng Hân nói: "Với mối quan hệ của hai người thì tôi không cần giới thiệu Thiên Tình thêm nữa nhỉ, phần kết cấu vẫn giao cho cô ấy, điểm này không có vấn đề gì chứ?"
Lục Minh Dương mỉm cười nhìn về phía Hạ Thiên Tình: "Tất nhiên rồi."
Hạ Thiên Tình lại rũ mắt, nhân lúc hai người họ đang chào hỏi thì lướt qua nhóm chat trên QQ, vừa vặn thấy không khí trong nhóm bắt đầu sôi động trở lại và đang nhắc đến cô.
"Này, tôi vừa nghe nói Lục Minh Dương đến rồi, Hạ Thiên Tình cũng vào phòng họp rồi đấy!"
"Có dự án à? Đã định kiến trúc sư chưa?"
"Chắc chắn là dự án lớn, nếu không Lục Minh Dương sẽ không đích thân tới, cũng không để bên kết cấu tham gia họp ngay từ đầu đâu!"
"Ơ, mọi người có phát hiện ra không, Giang Yến không có ở đây..."
"Chắc là đi khu trà nước rồi?"
Thấy vậy, Hạ Thiên Tình úp điện thoại xuống, sự nghi ngờ trong lòng lúc nãy giờ đây đã hoàn toàn được xác nhận.
Thượng Hân nói Live Life có kiến trúc sư mới, lại còn từng đạt giải thưởng ở nước ngoài. Gần đây văn phòng quả thực có đồng nghiệp mới, không phải Tiêu Vân thì chính là Giang Yến, mà cô lại vừa khéo biết chuyện Giang Yến từng đạt giải thưởng nhỏ.
Hạ Thiên Tình lặng lẽ ngước mắt nhìn Thượng Hân, thấy chị vẫn đang nói cười vui vẻ với Lục Minh Dương nhưng trong lòng cô lại cảm thấy kỳ lạ.
Dự án mà đích thân Lục Minh Dương mang tới chắc chắn không hề nhỏ.
Thông thường, giai đoạn đầu của dự án là lúc bên A và kiến trúc sư trao đổi nhiều hơn để bàn về ý tưởng và sự sáng tạo, giống như nhà sản xuất và đạo diễn tiếp xúc với biên kịch vậy, họ đưa ra giả định để biên kịch cụ thể hóa ý tưởng lên trang giấy.
Khoảng thời gian này, nếu là dự án nhỏ bình thường thì bên kết cấu không nhất thiết phải lộ diện. Chờ đến khi kiến trúc ra bản vẽ thiết kế ngoại thất, bên kết cấu mới lấy về để hỗ trợ kỹ thuật và an toàn.
Nhưng tối qua khi ăn cơm, Lục Minh Dương đã lót đường trước với cô chuyện này, hôm nay Thượng Hân lại gọi cô đến họp từ sớm, có thể hình dung được đây là một dự án lớn.
Nhưng vấn đề cũng nằm ở đây, điểm xuất phát của kiến trúc sư vốn dĩ đã cao, với thâm niên của Giang Yến thì bất kỳ viện thiết kế hay văn phòng kiến trúc nào cũng không thể để anh đảm nhận dự án loại này, trừ khi anh đã có kinh nghiệm làm dự án lớn, hoặc là có bối cảnh thâm sâu, gia cảnh giàu có.
Chỉ là Hạ Thiên Tình dù trong lòng đầy thắc mắc nhưng ngoài mặt lại không hề để lộ, cô chỉ yên lặng quan sát hai người họ đối đáp qua lại.
Cho đến khi Lục Minh Dương chuyển tầm mắt, mỉm cười hỏi cô: "Trông em hôm nay có vẻ hơi kém tinh thần, sao vậy, ngủ không ngon à?"
Thượng Hân dĩ nhiên biết rõ quan hệ của hai người, Lục Minh Dương và Hạ Thiên Tình cũng chưa từng giả vờ không quen biết trước mặt người khác, nên trước mặt Thượng Hân cũng không cần phải giữ kẽ.
Hạ Thiên Tình giật mình, giơ tay vén lọn tóc bên tai rồi nói: "Chỉ là sáng dậy hơi bị đau nửa đầu, vừa uống cà phê xong nên đã đỡ nhiều rồi."
Lục Minh Dương dường như khẽ nhíu mày, bảo: "Hiện giờ dự án vẫn chưa bắt đầu, mấy ngày đầu này em hãy tranh thủ nghỉ ngơi đi, đợi đến khi bận rộn rồi e là sẽ không còn thời gian đâu."
Hạ Thiên Tình mỉm cười, không nói gì.
Ngược lại là Thượng Hân, chị nhìn Lục Minh Dương rồi lại nhìn Hạ Thiên Tình, bỗng nhiên lên tiếng: "Chao ôi, nhìn đôi trẻ các người thế này làm tôi phát ghen mất thôi. Quản lý Lục là người biết thương hoa tiếc ngọc nhất trong số những bên A mà tôi từng gặp đấy."
Lục Minh Dương mỉm cười đáp: "Bạn gái của mình mà, đó là việc nên làm thôi."
Thượng Hân lại nhìn Hạ Thiên Tình một cái, đổi giọng hỏi: "Không lẽ là sắp có tin vui rồi sao?"
Hạ Thiên Tình theo bản năng nhìn sang, sững sờ.
Thượng Hân lại nói với Lục Minh Dương: "Này, tôi xin tuyên bố trước nhé, ngàn vạn lần đừng có tiền trảm hậu tấu, kiểu gì cũng phải thông báo cho tôi một tiếng. Thiên Tình là bảng hiệu vàng của văn phòng chúng tôi, tôi không muốn đột nhiên một ngày nào đó nhận được đơn xin nghỉ việc của cô ấy với lý do ở nhà dưỡng thai, đành phải từ bỏ công việc đâu."
Lục Minh Dương cũng ngẩn người, sau đó cười nói: "Thượng tổng yên tâm, đến lúc đó chúng tôi tự nhiên sẽ đánh tiếng, không đánh úp bất ngờ đâu."
Hạ Thiên Tình: "..."
Hạ Thiên Tình nhất thời không xen vào được, cũng không biết nên nói gì, dường như nói gì cũng không đúng nên cô đành chọn cách im lặng.
...
Chỉ vài giây sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Thượng Hân "ồ" một tiếng rồi nói: "Cậu ấy tới rồi."
Sau đó chị cất tiếng: "Vào đi."
Cánh cửa kính đẩy ra, một giọng nói trầm thấp vang lên trước khi người bước vào: "Thượng tổng, chị tìm tôi có việc gì ạ?"
Người bước vào rồi, cánh cửa cũng khép lại theo.
Giang Yến mặc một bộ đồ thường ngày nhạt màu, những đường nét trên khuôn mặt giãn ra nhưng nụ cười lại nửa vời, ánh mắt thờ ơ mang theo chút châm chọc. Anh quét mắt nhìn một vòng ba người trong phòng, cuối cùng dừng lại ở Thượng Hân.
Hạ Thiên Tình không nhìn Giang Yến nhưng lại vừa vặn thấy Lục Minh Dương ngồi đối diện dường như hơi sững lại, dù biểu cảm không rõ ràng nhưng cơ thể anh ấy đã để lộ sơ hở.
Lạ thật, Lục Minh Dương luôn rất giỏi che giấu ngôn hành của mình, dù thái sơn sụp đổ trước mặt cũng không biến sắc, thậm chí một số tiền bối còn nói anh ấy tâm cơ sâu xa, khó lòng thấu hiểu.
Sao lại...
Ồ, hay là anh ấy thấy Giang Yến quá trẻ, khó lòng gánh vác trọng trách?
"Vị này là..." Lục Minh Dương đứng dậy, mỉm cười hỏi.
Thượng Hân cũng đứng dậy giới thiệu: "Đây là Giang Yến, kiến trúc sư mới tới, chính là nhân tuyển tôi vừa nhắc với cậu lúc nãy."
Lục Minh Dương khẽ gật đầu, nói: "Kiến trúc sư Giang trông lạ mặt quá nhỉ, hình như trước đây tôi chưa từng gặp."
"Cậu ấy à, mới đến Lịch Thành chưa lâu, nhưng có kinh nghiệm du học nước ngoài, từng đạt giải thưởng quốc tế, cũng từng làm việc tại vài công ty trong nước, hoàn toàn có thể chịu được thử thách."
Lục Minh Dương chủ động đưa tay ra: "Hân hạnh."
Giang Yến không nói gì, chỉ nhếch môi rồi bắt tay với anh ấy.
Lúc buông tay ra, Giang Yến thong thả buông một câu: "Tôi đã nghe danh quản lý Lục từ lâu, anh là nhân tài trẻ tuổi xuất chúng nhất trong số các đại diện bên A mấy năm nay, không ngờ lại nhanh chóng có cơ hội được học hỏi từ anh như vậy."
Lục Minh Dương khựng lại: "Kiến trúc sư Giang thật khéo nói."
Giang Yến: "Đâu có, từng câu từng chữ đều là lời tâm huyết."
Thượng Hân lên tiếng mời mọc: "Kìa, ngồi xuống đi đã, ngồi xuống rồi chúng ta cùng trò chuyện."
Cánh cửa lại mở ra lần nữa, trợ lý Tiểu Ngọc bưng vài tách cà phê vào, lần lượt đặt trước mặt từng người.
Hạ Thiên Tình ngửi thấy mùi cà phê thơm phức, vừa định bưng lên uống.
Lục Minh Dương thấy vậy liền lấy tách cà phê khỏi tay cô: "Lúc nãy em uống rồi, giờ đầu không còn đau nữa thì nên uống ít thôi."
Sau đó anh ấy đưa tách cà phê lại cho Tiểu Ngọc: "Làm phiền đổi giúp tôi một ly nước ấm."
Thượng Hân mỉm cười không nói gì, ánh mắt như người từng trải nhìn họ đầy ẩn ý.
Giang Yến lại nhướng mày, liếc nhìn Hạ Thiên Tình: "Hóa ra kỹ sư Hạ đang mang bệnh đi làm, thật là kính nghiệp."
"..."
Hạ Thiên Tình phải chịu đựng ba ánh nhìn từ ba con người, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngơ ngác.
Cô không hiểu, mình không uống cà phê mà chuyển sang uống nước nóng thì có làm sao đâu, bộ chuyện đó đáng để làm chủ đề bàn tán lắm à?
Cô chỉ muốn lặng lẽ hoàn thành cuộc họp này, dù là đối mặt với "người hiện tại" hay "người cũ", cô đều không muốn bị trúng tên từ cả hai phía, nhất thời cô chỉ có thể giữ vẻ mặt nghiêm nghị, sống lưng thẳng tắp, cố tỏ ra thản nhiên.
...
Cuộc họp nhỏ bốn người nhanh chóng bắt đầu. Thực tế thì lần đầu gặp mặt, ngoài việc làm quen với nhau, mục đích chính là trao đổi về chủ đề của dự án sắp tới.
Nhưng thường thì rất nhiều người bị kẹt ngay ở khâu giao tiếp này.
Lục Minh Dương nói: "Giai đoạn một của khu chung cư này, ý tưởng của chúng tôi là hướng đến các gia đình trẻ, đi theo phong cách hậu hiện đại một chút nhưng không được quá phô trương. Chúng tôi hy vọng có thể làm nổi bật và thu hút ánh nhìn nhưng cũng đừng quá lạc quẻ với các khu nhà xung quanh. Về phần quy hoạch thì không cần lo lắng, chúng tôi đã sắp xếp ổn thỏa, phía chính phủ cũng rất kỳ vọng. Đợi dự án hoàn thành, danh tiếng của kiến trúc sư chính cũng sẽ theo đó mà lên như diều gặp gió. Tất nhiên, về chi tiết thiết kế, phong thủy, ý nghĩa, giá thành, tiến độ... mấy phương diện này lát nữa tôi và kiến trúc sư Giang còn phải đối soát từng cái một. Tôi sẽ đưa ra yêu cầu của mình, có lẽ sẽ có chút khó khăn nhưng đối với cậu cũng là một thử thách."
Hạ Thiên Tình nghe đến đây thì khẽ nhíu mày.
Thực tế thì các ông lớn bên A khi họp cơ bản toàn nói lời sáo rỗng, viển vông trên trời dưới đất một hồi rồi bắt bên kiến trúc làm phương án. Đợi phương án ra rồi mới soi xét và yêu cầu sửa đổi đi sửa đổi lại, đó là chuyện thường tình của bên A, nên mỗi lần họp kiểu này Hạ Thiên Tình đều để ngoài tai.
Tuy nhiên Lục Minh Dương trong số các bên A được coi là người khá đáng tin cậy. Anh ấy không hay huênh hoang khoác lác mà quan tâm hơn đến kết quả thực tế, họp hành cũng không tốn quá nhiều thời gian. Dù có nói lời sáo rỗng thì anh ấy cũng sẽ đưa ra các trọng điểm như "sửa bản vẽ", "thời gian", "ngân sách", sau đó lại vội vàng đi lo việc khác.
Nhưng lần này Lục Minh Dương thực sự rất bất thường, thông tin anh ấy đưa cho Giang Yến cũng sáo rỗng y như những ông bố bên A khác.
Quan trọng nhất là một dự án lớn như vậy, Thượng Hân vừa lên tiếng đã nói giao cho Giang Yến, còn phần giới thiệu bối cảnh của Giang Yến thì chỉ lướt qua sơ sài. Lục Minh Dương cũng nói trông anh lạ mặt, lúc nãy vừa thấy Giang Yến biểu cảm còn có chút khác thường, vậy mà giờ đây lại chẳng đưa ra bất kỳ lời nghi vấn nào, cứ thế đi thẳng vào vấn đề chính luôn sao?
Giang Yến khẽ nhếch môi: "Xin hỏi quản lý Lục, cái gọi là phong cách hậu hiện đại một chút nhưng không quá phô trương của anh, tiêu chuẩn cụ thể là như thế nào, có hình mẫu tham khảo không? Và 'một chút' đó cụ thể là bao nhiêu?"
Lục Minh Dương lấy điện thoại ra, mở vài tấm ảnh cho Giang Yến xem: "Tương tự như phong cách này."
Tòa nhà trong ảnh được chụp trên đường phố Tây Ban Nha, là quần thể kiến trúc hậu hiện đại điển hình.
Lục Minh Dương hỏi tiếp: "Đúng rồi, lúc nãy tôi nghe Thượng tổng nói kiến trúc sư Giang có kinh nghiệm du học nước ngoài, là ở đâu vậy?"
Giang Yến thản nhiên đáp: "Barcelona, nhưng cũng chẳng gọi là du học được, chỉ là tham gia một khóa học ngắn hạn thôi, cùng lắm chỉ được coi là đi học hỏi tham quan."
Lục Minh Dương nghe xong liền cười: "Tây Ban Nha tốt đấy, thiên đường mơ ước của các kiến trúc sư. Kiến trúc bên đó được gộp chung với xây dựng dân dụng nên nhân tài đào tạo ra cơ bản đều có kiến thức về cơ học, sẽ không phạm phải những sai lầm sơ đẳng như một số kiến trúc sư mới vào nghề trong nước. Quan trọng nhất là sinh viên ngành kiến trúc bên đó không quan tâm đến việc mất bao nhiêu năm để tốt nghiệp, mà họ sẵn lòng tích cực thảo luận về thiết kế, sửa đi sửa lại bản vẽ để đạt đến sự hoàn hảo."
Giang Yến đã nói rõ đó là khóa học ngắn hạn, nhưng Lục Minh Dương lại cố tình thổi phồng chuyện này, một khi sau này Giang Yến phạm sai lầm, anh sẽ bị quy kết là kẻ chỉ biết cưỡi ngựa xem hoa.
Còn cụm từ "đạt đến sự hoàn hảo" ở phía sau gần như là đang ám chỉ trực tiếp với Giang Yến rằng: Cậu phải sửa bản vẽ, sửa cho đến khi tôi hài lòng mới thôi.
Những người có mặt ở đó, đừng nói là Thượng Hân cảm thấy có gì đó không ổn, mà ngay cả Hạ Thiên Tình - người vốn ít khi để ý đến những chuyện này - cũng bắt đầu thấy kỳ lạ.
Lục Minh Dương đang dằn mặt Giang Yến sao?
Nhưng mà, tại sao chứ?
Giang Yến lại như người không có việc gì, cười nói: "Cái gọi là sai lầm sơ đẳng có lẽ tùy vào cái nhìn của mỗi người. Tôi và quản lý Lục là lần đầu làm việc với nhau, yêu cầu của các anh tôi sẽ cố gắng theo sát. Việc sửa bản vẽ đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ, tôi không ngại sửa, chỉ sợ làm công không thôi. Hơn nữa tôi hoàn toàn không hiểu rõ sở thích của quản lý Lục, lát nữa khi đối soát chi tiết, e là phải làm rõ từng mục một."
Lục Minh Dương: "Tôi rất trân trọng thái độ làm việc nghiêm túc và trách nhiệm của kiến trúc sư Giang, cũng rất mong chờ được thấy thiết kế của cậu. Hy vọng cậu sẽ không làm tôi thất vọng."
...
Một cuộc họp kết thúc trong bầu không khí cạnh khóe đầy mỉa mai. Ngoài phong cách thiết kế và hướng đi chung chung ra thì cơ bản chẳng bàn bạc được điều gì thực tế hơn, hơn nữa trong phòng còn phảng phất mùi thuốc súng một cách khó hiểu.
Hạ Thiên Tình nhíu mày nhìn cuốn sổ ghi chép của mình, cô vậy mà không ghi lại được một chữ nào, bởi vì toàn là lời nói nhảm.
Dĩ nhiên, Lục Minh Dương cũng chẳng màng đến cô, từ đầu đến cuối anh ấy đều bận "đối chiến" với Giang Yến.
Giang Yến với tư cách là kiến trúc sư, rõ ràng là khâu sau của bên A, theo lý thường thì nên nịnh bợ "ông bố bên A", nhưng anh lại không kiêu ngạo cũng không tự ti, thỉnh thoảng buông ra vài câu nịnh nọt giả tạo nhưng đầy ẩn ý.
Thực tế thì những lời này nếu để hai người khác nói ra thì cũng chẳng có gì lạ, đều là trao đổi công việc bình thường, nhưng đặt lên người họ thì nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Cho đến khi hai người đàn ông lần lượt đứng dậy và bắt tay nhau một lần nữa.
Lục Minh Dương nheo mắt, cười một cách thâm trầm: "Kiến trúc sư Giang vừa có kiến thức du học nước ngoài, vừa có hiểu biết và khả năng ngôn ngữ, nếu chỉ ở lại công ty bên B làm thiết kế thì thật phí hoài tài năng, thực tế nếu làm ở công ty bất động sản sẽ được đánh giá cao hơn nhiều."
Giang Yến nhướng mày, giọng điệu đầy châm chọc: "Làm kiến trúc là để làm một việc một cách nghiêm túc và tỉ mỉ, bất động sản chú trọng hơn vào việc huy động nguồn lực và lên kế hoạch, mỗi cái đều có ưu nhược điểm riêng. Nhưng tôi là người vốn dĩ quen thói chuyên nhất, tạm thời vẫn chưa có ý định bắt cá hai tay."
Hạ Thiên Tình nhìn hai người bọn họ, rồi trao đổi một ánh mắt với Thượng Hân từ xa.
Không hiểu sao cô cứ cảm thấy nếu còn nói tiếp thì bọn họ sắp đánh nhau đến nơi rồi...
Lời tác giả: Chậc chậc chậc, dự án đầu tiên đã là "ba người cùng đi" rồi, sau này những cảnh đối đầu kết hợp sẽ ngày càng nhiều hơn, chương này coi như khởi động nhé~"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

