Hạ Thiên Tình tạm thời không có việc gì gấp gáp nên tan làm là cô cầm túi xách đi ngay.
Bãi đỗ xe dưới hầm đã chật kín xe, lúc này đa phần những người có ô tô vẫn chưa tan làm, trong tòa cao ốc văn phòng này có rất nhiều người là kẻ cuồng tăng ca nên cơ bản đều chọn giải quyết bữa tối tại khu ẩm thực.
Trước khi vào thang máy Hạ Thiên Tình đã báo cho Lục Minh Dương một tiếng, khi cô vừa ra khỏi thang máy vào bãi đỗ xe thì xe của Lục Minh Dương đã dừng ngay trước mặt rất đúng lúc.
Hạ Thiên Tình lên xe, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh về phía lối ra.
Sau khi thắt dây an toàn, Hạ Thiên Tình nhìn Lục Minh Dương một cái, thấy sắc mặt anh ấy không được tốt lắm và đôi mày cũng đang nhíu chặt nên bèn hỏi: "Sao vậy, tâm trạng không tốt à?"
Lục Minh Dương khựng lại: "Không có gì."
Đôi mày anh ấy nhanh chóng giãn ra: "Lát nữa em muốn ăn gì?"
Hạ Thiên Tình ngẫm lại xem trong tủ lạnh ở nhà còn những món gì rồi nói: "Em định gọi siêu thị giao ít rau củ và thịt sơ chế sẵn, tối về xào qua là xong."
Lục Minh Dương liếc nhìn cô với vẻ mặt có chút vi diệu: "Ý anh là, lát nữa chúng ta đi ăn cái gì."
"Ồ..." Hạ Thiên Tình ngẩn ra, hóa ra bọn họ định cùng nhau ăn tối sao.
"Em thế nào cũng được, anh quyết định đi."
Lục Minh Dương mỉm cười: "Nếu em muốn ăn món Trung thì anh biết một nhà hàng khá tốt, khoảng cách cũng không xa lắm, đi tầm nửa tiếng là đến."
"Được, nghe theo anh."
Chủ đề này vừa kết thúc thì cả hai đột nhiên đều im lặng.
Hạ Thiên Tình một tay chống đầu nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, hoàn toàn không có ý định chia sẻ tình hình chiến sự ban ngày với Lục Minh Dương.
Lục Minh Dương liếc qua gương chiếu hậu vài lần, trong gương phản chiếu khuôn mặt nghiêng của Hạ Thiên Tình, cô có vẻ hơi mệt mỏi và còn ngáp một cái.
Lời định nói đến bên miệng anh ấy lại thu về.
Cũng không biết qua bao lâu, Hạ Thiên Tình lim dim rồi ngủ thiếp đi.
Lục Minh Dương tắt điều hòa, lái xe vô cùng vững vàng rồi nửa tiếng sau đỗ vào vị trí bên ngoài nhà hàng Trung Hoa.
Xe vừa dừng hẳn, Hạ Thiên Tình dường như cũng cảm nhận được, trước tiên là hàng mi khẽ động rồi mở mắt ra nhìn thì thấy đã đến nơi.
Lục Minh Dương cười với cô một cái rồi nói: "Đi thôi, xem chừng người vẫn chưa đông lắm, chắc là không cần chờ bàn đâu."
Hai người xuống xe vừa bước vào cửa, quầy lễ tân đã vội vàng dùng bộ đàm liên lạc vào bên trong.
Quản lý nhà hàng niềm nở đón tiếp.
"Lục tiên sinh, hôm nay tới sớm vậy sao?"
Lục Minh Dương: "Hôm nay là ngẫu hứng thôi nên chưa kịp đặt chỗ, còn bàn không?"
"Có chứ, đương nhiên là có!"
Quản lý nhà hàng không dám lơ là, nhanh chóng sắp xếp cho hai người một chỗ ngồi trong góc yên tĩnh nhất phía trong cùng.
Tuy nói là ghế sofa kiểu dãy nhưng không gian cũng khá riêng tư, bên ngoài rủ rèm hạt châu khéo léo che chắn ánh mắt của người ngoài, hơn nữa ghế sofa là kiểu vòng cung với phần lưng dựa rất cao nên còn có tác dụng cách âm đôi chút.
Chờ hai người gọi món xong Hạ Thiên Tình mới hỏi: "Sao đột nhiên lại nhớ ra đi ăn cùng nhau vậy, có phải anh có chuyện gì muốn nói với em không?"
Lục Minh Dương khẽ thở dài đầy bất lực: "Em có nhớ lần cuối chúng ta cùng nhau ăn cơm là khi nào không."
Hạ Thiên Tình suy nghĩ một lát nhưng hoàn toàn quên sạch.
"Anh biết ngay mà." Lục Minh Dương khẽ cười, dường như không mấy bận tâm, "Em và anh như thế này chẳng giống một cặp nam nữ đang yêu đương ổn định chút nào."
Hạ Thiên Tình nói: "Vốn dĩ cũng là diễn kịch thôi."
Lục Minh Dương tiếp lời rất nhanh: "Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ, em cứ ngày ngày đi đi về về trên một lộ trình cố định, tan làm là về thẳng nhà, đồng nghiệp xung quanh không thấy kỳ lạ sao?"
Những đồng nghiệp đó căn bản không biết thói quen sinh hoạt của cô ra sao nhưng Hạ Thiên Tình cũng lười giải thích mấy chuyện này.
"Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì."
Lục Minh Dương lặng lẽ nhìn Hạ Thiên Tình một lúc rồi mới nói: "Chuyện hồi sáng anh nghe nói rồi, chiều nay 'Lập Dương' đã bị bóc phốt đưa lên mạng, lần này họ sẽ gặp rắc rối lớn đấy."
Cho nên sao?
Hạ Thiên Tình có chút không hiểu.
"Đó cũng là do họ tự làm tự chịu, sau này em sẽ tránh xa công ty đó ra."
Lục Minh Dương thở dài: "Đinh Thuyên hiện đang đi khắp nơi khóc lóc kể khổ rằng chính em đã cấu kết với truyền thông để bôi nhọ bà ta, thừa dịp một dự án của họ gặp sự cố mà phóng đại sự thật."
"Bà ta thích nói gì thì tùy, nếu bà ta biết tự phản tỉnh thì em mới thấy kinh ngạc đấy." Hạ Thiên Tình có chút không để tâm.
"Thiên Tình, là do em chưa từng tiếp xúc với Kỷ Hoài Đức thôi, chuyện này ông ta sẽ không để yên đâu."
Hạ Thiên Tình nhướng mày hỏi: "Hôm nay anh đến để nhắc nhở em chuyện này à? Em còn tưởng có việc gì lớn lao lắm. Thật ra kết quả hiện tại em cũng không muốn thấy, nếu không phải tại Đinh Thuyên cứ dây dưa mãi không dứt thì chuyện này đối với em đã kết thúc từ lâu rồi. Sự đã rồi, em không thể vì muốn tránh né Kỷ Hoài Đức mà để mặc Đinh Thuyên phá hỏng công việc của mình."
Nói đến đây Hạ Thiên Tình khựng lại rồi bổ sung thêm một câu: "Nhưng dù sao em vẫn cảm ơn anh đã nhắc nhở, thật ra anh nói qua điện thoại cũng được mà."
Lục Minh Dương hồi lâu không nói gì mà chỉ nhìn cô.
Ánh mắt anh ấy dường như ẩn chứa rất nhiều điều khiến Hạ Thiên Tình nhất thời không nhìn thấu được.
Cũng chẳng hiểu vì sao mà cô bỗng cảm thấy hai năm nay Lục Minh Dương thay đổi rất nhiều, nhưng dường như lại chẳng có gì thay đổi, chỉ là đôi khi ánh mắt anh ấy thoáng lộ ra sự xa lạ khiến cô cảm thấy mình không thật sự hiểu rõ con người này.
"Tại sao anh lại nhìn em như vậy?" Cuối cùng Hạ Thiên Tình cũng hỏi.
Lục Minh Dương nhếch môi nhưng không trả lời mà hỏi ngược lại: "Sau này em có kế hoạch gì không?"
Hạ Thiên Tình nói: "Ban đầu em hy vọng trong vòng năm năm sẽ có cơ hội trở thành cộng sự, nhưng sau chuyện lần này em mới nhận ra độ khó rất lớn và mục tiêu còn xa vời lắm, hiện tại em chưa thấy chút hy vọng nào cả. Tuy nhiên điều này sẽ không ảnh hưởng đến tâm trạng làm việc của em, em vẫn sẽ làm việc một cách thiết thực thôi."
Lục Minh Dương mỉm cười: "Ngoài công việc ra thì còn cuộc sống thì sao?"
"Cuộc sống... tạm thời em vẫn chưa biết. Cho dù em muốn duy trì trạng thái như hiện tại thì e là bố mẹ em cũng sẽ thúc giục thôi."
Lục Minh Dương nói: "Vừa rồi em nói năm năm, đối với một người phụ nữ thì đó không phải là con số nhỏ, năm năm nữa em đã ba mươi lăm tuổi rồi."
"Em biết, năm năm này có lẽ em sẽ rất khó khăn, em cũng không thể cứ luôn khước từ họ bằng lý do muốn toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp được."
"Anh cũng không thể mãi làm lá chắn cho em được."
Nghe đến đây, Hạ Thiên Tình sững sờ.
"Anh... tìm được người mình thích rồi sao?" Đôi mắt cô mở to hơn một chút và nhìn chằm chằm vào Lục Minh Dương không chớp mắt.
Lục Minh Dương nhìn lại cô, thấy trong mắt cô là sự tò mò và kinh ngạc nhưng tuyệt nhiên không có loại cảm xúc mà anh ấy muốn thấy.
Nhưng rốt cuộc anh ấy muốn thấy điều gì? Thật ra chính anh ấy cũng không nói rõ được.
Anh ấy hít một hơi rồi trong lòng bỗng nảy ra một ý định cực kỳ bốc đồng mà chưa hề qua suy nghĩ thấu đáo.
"Thật ra còn một cách nữa có thể khiến bố mẹ hai bên chúng ta không còn phải lo lắng về chuyện của chúng ta nữa."
"Cách gì?" Hạ Thiên Tình nghĩ ngợi một hồi nhưng không có manh mối.
Lục Minh Dương trầm giọng thốt ra hai chữ: "Kết hôn."
Hạ Thiên Tình vừa định cầm chén trà thì tay bỗng khựng lại.
Vài phút sau đó Hạ Thiên Tình vẫn còn đang ngẩn ngơ.
Nhưng đầu óc cô không hề ngừng vận hành mà chỉ kinh ngạc nhìn Lục Minh Dương, nghe anh ấy nói còn bản thân thì không biết nên đáp lại thế nào.
Phần lớn trong đó là sự khó hiểu.
Cô và Lục Minh Dương đã phát triển đến mức bàn chuyện cưới xin từ khi nào vậy?
Lục Minh Dương nói: "Thiên Tình, thật ra vấn đề này anh đã cân nhắc từ hai tháng trước rồi, nhưng vì ý nghĩ đến quá đột ngột nên anh mới chỉ tự mình dự tính chứ chưa nói với em, anh sợ em thấy đường đột và không thể chấp nhận được, rồi lại nghĩ anh bị điên."
Món ăn lần lượt được dọn lên bàn, Hạ Thiên Tình đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Cách những lời vừa rồi của Lục Minh Dương đã mười phút, anh ấy nói xong thì như thể chưa có chuyện gì xảy ra mà bắt đầu tán chuyện về ngành nghề, dường như không hề vội vàng muốn cô đưa ra câu trả lời và cũng không có ý định nhắc lại chuyện của Đinh Thuyên nữa.
Hạ Thiên Tình lại có chút lơ đễnh, cảm giác thèm ăn đã bị những lời nói đó của anh ấy làm cho bay mất một nửa nên cô đành vào nhà vệ sinh để bình tĩnh lại.
Cô rửa tay hai lần, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một khuôn mặt đầy vẻ bối rối trong gương.
Cô ngẩn người, chắc hẳn Lục Minh Dương cũng đã thấy sắc mặt của cô rồi.
Hạ Thiên Tình không vội đi ra mà vừa lau tay vừa nghĩ, thật ra nếu nhìn nhận một cách lý tính thì đề nghị của Lục Minh Dương là khả thi, không có sự ràng buộc của tình ái thì cũng sẽ không có hận thù hay oán trách, không có sự phai nhạt của đam mê thì cũng sẽ không bị tổn thương bởi cách chung sống tẻ nhạt và lạnh nhạt, sẽ không thấy nuối tiếc hay hụt hẫng.
Họ lại là người cùng ngành, có nhiều chuyện không cần phải giải thích hay phổ cập kiến thức cho đối phương, thậm chí còn có thể đưa ra ý kiến giúp đỡ nhau, quan trọng nhất là có thể sưởi ấm cho nhau giữa cuộc đời.
Dẫu sao trên thế giới này có quá nhiều cặp vợ chồng vì không thể thấu hiểu công việc của nửa kia mà nảy sinh hiểu lầm.
Hạ Thiên Tình nhắm mắt lại rồi thở ra một hơi thật dài.
Sau khi phân tích xong về mặt lý tính, cô lại tự hỏi lòng mình rằng về mặt tình cảm cô có chấp nhận được không?
Cô nghĩ ngợi hồi lâu nhưng vẫn không tìm thấy câu trả lời.
Hạ Thiên Tình bước ra khỏi nhà vệ sinh rồi men theo hành lang đi ngược lại, khi sắp đến chỗ ngồi thì thấy trước mặt Lục Minh Dương xuất hiện thêm vài người cả nam lẫn nữ, hình như đang nói cười vui vẻ.
Trong số đó có một người phụ nữ với nhan sắc vô cùng nổi bật, tiếng cười cũng rất êm tai, cô ấy đứng rất gần Lục Minh Dương, lúc nói đến đoạn vui vẻ còn khẽ đặt tay lên cánh tay anh ấy.
Lục Minh Dương đứng đó cũng không né tránh mà chỉ mỉm cười nhàn nhạt bắt chuyện với mấy người họ.
Ở giữa còn có một người đàn ông trung niên nói chuyện khá to, vừa lại gần là có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc, ống quần ông ta còn dính chút bụi bẩn và bên ngoài giày cũng bám một lớp bùn.
Hạ Thiên Tình vừa nhìn qua đã biết người này vừa mới từ công trường về, hoặc là đi thanh tra hiện trường, hoặc là làm về mảng thi công.
Lục Minh Dương cao hơn mấy người có mặt ở đó một chút, lúc trò chuyện cũng không tập trung lắm, dư quang vừa quét qua đã thấy Hạ Thiên Tình đang đứng phía ngoài, anh ấy mỉm cười rồi tiến lên hai bước thuận tay kéo cô vào.
Hạ Thiên Tình có chút bài xích việc chen vào giữa một nhóm người lạ nhưng không nói gì, cho đến khi ánh mắt của mấy người kia đều đổ dồn lên người cô thì Lục Minh Dương khẽ đặt tay lên vai cô và cười nói: "Xin lỗi mọi người, bạn gái tôi quay lại rồi, có chuyện gì để sau hãy nói tiếp nhé."
Ba chữ "bạn gái tôi" vừa thốt ra, những người có mặt đều sững sờ, hơn nữa sự sững sờ đó còn mang vẻ không tự nhiên, thậm chí có chút gượng gạo.
Hạ Thiên Tình lướt qua biểu cảm của từng người một rồi bỗng hiểu ra rằng họ sững sờ không phải vì danh phận "bạn gái Lục Minh Dương", mà là vì cô chính là Hạ Thiên Tình.
Đặc biệt là người đàn ông trung niên nồng nặc mùi thuốc lá kia, sắc mặt đã sa sầm xuống không hề giấu diếm.
May mà người phụ nữ trẻ tuổi lên tiếng cười trước để phá tan bầu không khí: "Vậy chúng tôi không làm phiền thế giới hai người của hai bạn nữa, chúng tôi cũng còn có việc, hẹn lần sau gặp lại."
Người phụ nữ dứt lời rồi chào hỏi vài câu, mấy người họ nhanh chóng rời đi.
Hạ Thiên Tình nhìn theo bóng lưng họ một cái, lúc ngồi xuống cô hỏi: "Người đó là Kỷ Hoài Đức à?"
Lục Minh Dương có chút ngạc nhiên: "Hai người gặp nhau rồi sao?"
"Chưa ạ." Hạ Thiên Tình thành thật nói: "Nhưng trong ấn tượng của em thì chưa có ai dùng ánh mắt thù hằn như thế để lườm em cả, hơn nữa em lại không quen biết gì, nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có thể là ông ta thôi."
Lục Minh Dương không tiếp lời mà chỉ mỉm cười gắp thức ăn cho cô.
Hạ Thiên Tình lại hỏi: "Còn người phụ nữ kia thì sao?"
Lục Minh Dương nói: "Cũng làm bên thi công, là thế hệ thứ hai, cũng có chút bản lĩnh."
Hạ Thiên Tình không hỏi thêm nữa mà yên tâm ăn thức ăn trong đĩa.
Nửa đầu bữa cơm cả hai chỉ tán gẫu chuyện phiếm chứ không có trọng tâm gì.
Mãi đến khi ăn được một nửa, Lục Minh Dương mới nói: "Đúng rồi, trong tay anh có một dự án, bên anh đã xử lý xong xuôi rồi, tiếp theo chính là khâu thiết kế."
Hạ Thiên Tình ngước mắt lên: "Anh định tìm bọn em à?"
"Ừm, có ý đó, đợi mai về công ty họp xong sẽ quyết định chuyện này. Phần kiến trúc sẽ do công ty em quyết định, còn phần kết cấu thì đương nhiên vẫn là em rồi."
Hạ Thiên Tình mỉm cười: "Anh chưa từng nghĩ đến việc đổi người khác sao?"
"Em tưởng anh chưa từng đổi chắc?" Lục Minh Dương nói: "Trong tay anh đã qua tay bao nhiêu dự án rồi, nếu đều giao cho em làm thì em làm sao mà xuể được, nhưng cũng chính vì đã đổi qua rất nhiều người nên không so sánh thì không thấy đau thương, em vẫn luôn là người tốt nhất."
Hạ Thiên Tình không tiếp lời nữa mà chỉ tập trung ăn cơm.
Dù sao đi nữa thì dù là tình cờ hay vô ý, hôm nay cô cuối cùng cũng trực quan nhìn thấy một Lục Minh Dương khác biệt.
Vừa rồi anh ấy đứng giữa mấy người họ, mỉm cười nhàn nhạt để xoay xở cùng, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ xa lạ, tuy trông có vẻ quan hệ không nông cạn nhưng lại toát ra một cảm giác xa cách lạ thường.
Cũng chẳng hiểu vì sao mà cô bỗng nhiên nghĩ đến một người khác.
Trước đây cô từng thấy có người trong nhóm chat nhỏ nói rằng từng gặp Lục Minh Dương vài lần và cảm thấy anh ấy rất giống phiên bản trẻ tuổi của Tôn Cấu, người này tương lai nhất định không thể xem thường và chắc chắn sẽ còn bay cao hơn nữa.
Lúc đó cô không hề đồng tình, Tôn Cấu là loại người thế nào cô đã từng chứng kiến, còn Lục Minh Dương là người thế nào cô đã hiểu rõ từ hồi cấp ba, bọn họ căn bản không giống nhau.
Hạ Thiên Tình lại liếc nhìn Lục Minh Dương một cái, anh ấy đang trả lời tin nhắn WeChat với vẻ mặt nghiêm túc và ánh mắt lạnh nhạt.
Cô cụp mắt xuống rồi húp một ngụm canh.
Giờ đây, cô bỗng thấy người kia nói không sai.
Lục Minh Dương rất giống Tôn Cấu.
...
Phía bên kia, trong phòng bao.
Tống Khả Khanh và Kỷ Hoài Đức cùng mấy người khác đang tán gẫu về những chuyện thú vị trong ngành, thỉnh thoảng còn nghe Kỷ Hoài Đức phàn nàn vài câu về những chuyện xui xẻo của 'Lập Dương'.
Kỷ Hoài Đức ôm một bụng oán thán nên cứ túm được ai là than vãn hết lời.
Tống Khả Khanh nghe mà phát ngấy nhưng không tiện ngắt lời nên chỉ đành dùng những chủ đề khác để nói chen vào cho qua chuyện.
Lần này 'Lập Dương' đen đủi đến mức nào thì mọi người đều đã thấy, trong số những người có mặt cũng có kẻ khuyên Kỷ Hoài Đức nên đi chùa thắp nhang hoặc mời đại tiên nào đó về trấn yểm cho công ty, cũng có người nói điều cấp bách hiện giờ là phải giải quyết khó khăn trước mắt, hễ vượt qua được hoạn nạn thì thiếu gì cơ hội để kiếm chác.
Nói được một nửa thì cửa phòng bao đẩy ra, chính là Đinh Thuyên với bộ dạng nhếch nhác sau một ngày lăn lộn.
Lúc này Lục Minh Dương và Hạ Thiên Tình đã rời đi nên Đinh Thuyên vào không hề chạm mặt hai người, sau khi ngồi xuống bà ta cũng giống như Kỷ Hoài Đức mà tuôn ra một tràng cay đắng.
Mãi cho đến khi Tống Khả Khanh ngắt lời bà ta và hỏi: "Nói nhiều như vậy rồi, hay là chúng ta bàn chuyện chính đi, bước tiếp theo bà định tính thế nào?"
Đinh Thuyên khựng lại rồi nhìn sắc mặt Kỷ Hoài Đức một cái mới nói: "Hiện tại tôi đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi, nếu tư cách pháp nhân bị hủy bỏ thì 'Lập Dương' chúng tôi chỉ còn cách mượn tư cách của bên khác thôi. Tống tổng cô cũng biết đấy, những công ty có quan hệ quá gần gũi thì tôi không thể tìm được vì sợ bị người ta để mắt tới, tốt nhất là tìm một bên bình thường không có quan hệ gì và cũng không gây chú ý... Nhưng hiện tại 'Lập Dương' đang ở đầu sóng ngọn gió, cho dù tôi có thành ý đi tìm thì người khác cũng sẽ tránh tôi như tránh tà thôi."
Thật ra Kỷ Hoài Đức bày ra cái cuộc này rồi lại gọi Đinh Thuyên tới là Tống Khả Khanh đã đại khái hiểu được mấy phần ý tứ rồi.
Tống Khả Khanh: "Nói như vậy là Đinh tổng muốn tôi giới thiệu một bên để ký gửi pháp nhân thi công sao?"
"Đúng thế... thật là làm phiền Tống tổng quá."
Tống Khả Khanh cũng không làm bộ làm tịch mà đi thẳng vào vấn đề để nêu rõ lợi hại: "Thật ra nhân chọn không khó tìm, chỉ cần theo đúng quy tắc trong ngành, cái gì cần đưa thì đưa đủ, trong thời gian ký gửi thì làm việc cẩn thận một chút, đừng để xảy ra sai sót gì nữa là được. Dẫu sao người ta cho mượn tư cách pháp nhân cũng phải gánh chịu rủi ro pháp lý, mà 'Lập Dương' lại từng bị xử phạt hành chính. Còn về sau này, tôi hy vọng Đinh tổng có thể lấy đó làm gương, bởi vì tạo thuận lợi cho người khác cũng chính là tạo thuận lợi cho chính mình, đúng không?"
Cái gọi là "ký gửi pháp nhân" (hay còn gọi là mượn danh nghĩa thi công), nói một cách đơn giản là doanh nghiệp thi công cho bên khác mượn tư cách pháp nhân của mình để người đó tiếp nhận công trình.
Cách làm này trong luật pháp ngành nghề bị nghiêm cấm rõ ràng nhưng cấm thì cứ cấm, những vụ án phát sinh từ việc "mượn danh nghĩa" này vẫn cứ tầng tầng lớp lớp, bởi lẽ ngành xây dựng là ngành siêu lợi nhuận, trước lợi ích khổng lồ và mức xử phạt lại thấp thì nhiều người thà dẫm vạch chứ không chịu bỏ qua.
Tống Khả Khanh một khi giới thiệu thành công thì Đinh Thuyên sẽ trở thành bên mượn, còn bên thi công mà Tống Khả Khanh giới thiệu chính là bên cho mượn danh nghĩa, Đinh Thuyên có thể cầm tư cách pháp nhân của bên kia để ra ngoài ký kết hợp đồng thi công, dự án vẫn khởi công như thường, tiếp tục rút lõi công trình mưu cầu lợi nhuận kếch xù mà không hề bị gián đoạn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


