Sắc mặt của Đinh Thuyên càng lúc càng khó coi.
Bà ta không dám nghĩ sâu xem những bức ảnh này từ đâu mà có.
Trước đó bà ta từng bị một đơn vị truyền thông bám theo chụp lén ở gần công trường "Khu dân cư Tân Phong", lúc ấy bà ta còn hối thúc tài xế nhanh chóng lái xe tránh đi. Bây giờ nhớ lại bà ta vẫn thấy hơi sợ hãi.
Nào ngờ đâu ngay cả những hoạt động ở gần khách sạn cũng bị lọt vào ống kính.
"Cô... cái này cô lấy từ đâu ra? Chỉ với mấy tấm ảnh này mà cô dám khẳng định là tôi sắp xếp chuyện đó cho các người sao! Đây là vu khống, tôi có thể kiện cô đấy!"
Hạ Thiên Tình chớp mắt hai cái rồi không nói gì.
Ngược lại Thượng Hân lại lên tiếng hỏi: "Thiên Tình, ảnh ở đâu ra thế?"
Hạ Thiên Tình mỉm cười đáp: "Là một người bạn bên truyền thông đưa cho em ạ."
Đinh Thuyên lập tức đứng bật dậy và kêu lên: "Ồ! Hèn gì, hèn gì dạo gần đây xuất hiện rất nhiều tin tức bất lợi cho 'Lập Dương' chúng tôi, hóa ra đều do cô đứng sau giật dây! Cô cứ đợi đấy, tôi nhất định sẽ kiện cô, cả Live Life cũng không thoát khỏi liên đới đâu!"
Hạ Thiên Tình nhìn sang với ánh mắt thờ ơ, cô không đợi Thượng Hân lên tiếng mà đã hỏi ngược lại: "Việc sập hầm gửi xe ở 'Khu dân cư Tân Phong' là sự thật lịch sử, chẳng lẽ là do thêu dệt sao? Nếu đúng là vậy thì tại sao Giám đốc Đinh không đi kiện đi?"
Đinh Thuyên nghẹn họng.
Thượng Hân không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.
Hạ Thiên Tình tiếp tục hỏi: "Giám đốc Đinh muốn kiện tôi thì căn bản không cần phải thông báo cho tôi làm gì. Đoạn ghi âm và những bức ảnh này đều là sự thật, bà có thể biện hộ rằng tôi làm giả, nhưng chờ sau khi ảnh được đưa lên báo chí thì Giám đốc Đinh cứ việc đến hỏi tội và bảo tôi chơi xấu, tôi sẵn sàng tiếp chiêu. Nếu kết quả cuối cùng chứng minh tôi vẫn luôn vu khống 'Lập Dương' thì tôi tuyệt đối không còn gì để nói."
"Còn về chuyện ghi âm và phong bì..." Hạ Thiên Tình dừng lại một giây rồi nói tiếp: "Xin lỗi nhé, tôi đã kể câu chuyện này cho giới truyền thông nghe rồi. Đợi đến lúc Giám đốc Đinh kiện tôi vu khống, tôi cũng sẽ nộp bằng chứng của mình lên. Rốt cuộc là thật hay giả thì tự khắc sẽ có chuyên gia thẩm định, tôi tin rằng chúng cũng sẽ đóng vai trò tham khảo nhất định cho vụ án điều tra sập hầm gửi xe ở 'Khu dân cư Tân Phong' hiện nay. Các chủ hộ ở 'Khu dân cư Tân Phong' và đông đảo cư dân mạng cũng đang đối mặt với vấn đề mua nhà sẽ quan tâm đến chuyện này, để mọi người cùng thấy những thao túng ngầm của ngành xây dựng — vì mưu cầu lợi nhuận kếch xù mà coi thường an toàn tính mạng con người, hối lộ tiền bạc và dâng người cho kỹ sư kết cấu, mua chuộc không thành thì quay sang đe dọa."
Chỉ là không biết liệu công ty "Lập Dương" của Đinh Thuyên có thể trụ vững được đến lúc đó hay không.
Sắc mặt Đinh Thuyên trắng bệch như tờ giấy và không thốt nên lời suốt nửa ngày trời. Đầu óc bà ta bỗng trở nên hỗn loạn, vốn dĩ bà ta chỉ muốn ép Hạ Thiên Tình rời khỏi đây để nhổ đi chướng ngại vật duy nhất, như vậy sau này thực hiện những thao tác tương tự cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều. Hơn nữa với tấm gương tày liếp này thì Thượng Hân cũng chẳng còn bản lĩnh để tìm thêm một kẻ không biết điều nào khác đến cản đường nữa.
Nhưng Đinh Thuyên tính toán trăm đường cũng không ngờ được Hạ Thiên Tình lại có liên kết với giới truyền thông, nhịp điệu của bà ta lập tức bị đánh loạn hoàn toàn.
Nếu chuyện này ầm ĩ đến mức cả Lịch Thành bắt đầu chú ý đến nội tình của "Lập Dương" thì lúc đó vấn đề không còn là tranh cãi thật giả nữa. Việc gây ra bất ổn xã hội sẽ khiến các cơ quan hữu quan để mắt tới "Lập Dương", lúc đó bà ta lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà đi quản Hạ Thiên Tình nữa?
Đinh Thuyên ngồi phịch xuống ghế và trừng mắt nhìn Hạ Thiên Tình, dường như vẫn muốn nói thêm điều gì đó.
Hạ Thiên Tình lại thu hồi tầm mắt và nhìn sang Thượng Hân: "Chị Thượng, cho dù công ty có nghi ngờ lời em nói thì em cũng không oán thán nửa lời. Rốt cuộc là ai đang hắt nước bẩn thì em tin rằng cuộc điều tra sự cố ở 'Khu dân cư Tân Phong' và những tin tức rò rỉ trên truyền thông đủ để chứng minh thủ đoạn làm dự án của 'Lập Dương' có bao nhiêu sơ hở. Đến lúc đó những lời buộc tội của Giám đốc Đinh đối với em cũng sẽ tự khắc sụp đổ thôi."
…
Đinh Thuyên rời khỏi Live Life với vẻ mặt xám xịt.
Rất lâu sau đó Hạ Thiên Tình và Thượng Hân vẫn ở lại trong phòng họp.
Hạ Thiên Tình tìm một chiếc ghế ngồi xuống rồi thầm thở phào một hơi, sau đó cô ngước mắt lên đón nhận ánh nhìn của Thượng Hân.
Thượng Hân vẫn luôn quan sát cô rồi bỗng nhiên mỉm cười hỏi: "Cảm giác bước ra khỏi vùng an toàn thế nào, sướng không?"
Hạ Thiên Tình suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cũng không tệ lắm."
Thượng Hân nói: "Trước đây em cứ luôn miệng nói về chuyên môn với nguyên tắc, nói đến mức chị sắp phát chán luôn rồi. Bây giờ sự thật đã chứng minh rằng xã hội loài người không chỉ có những thứ đó, trước khi làm việc thì phải học cách làm người đã."
Hạ Thiên Tình hỏi: "Người hiền thì bị người ta bắt nạt, nếu em không phản kháng thì sẽ mặc cho người ta xâu xé đúng không ạ?"
Thượng Hân không nói gì và nụ cười cũng dần tắt.
Hạ Thiên Tình tâm sự: "Trước đây em cứ ngỡ chỉ cần chuyên môn của mình đủ tốt và bản thân là một cái bảng hiệu vàng thì những rủi ro hay sóng gió kia dù lớn đến đâu cũng không thể ập xuống người mình. Hóa ra em đã nhầm."
Thượng Hân như đang mỉa mai: "Cây to đón gió, người càng xuất sắc thì càng nguy hiểm."
Hạ Thiên Tình không tiếp lời.
Thượng Hân đổi giọng rồi nói tiếp: "Em có biết trận chiến này nguy hiểm thế nào không? Nếu những bức ảnh đó của em không liên quan đến truyền thông và nếu 'Khu dân cư Tân Phong' không vừa hay xảy ra chuyện thì em căn bản không thể thắng nổi sự quấy rối vô lý của Đinh Thuyên đâu. Trừ phi em còn có chiêu hậu thuẫn khác."
Hạ Thiên Tình mấp máy môi, vốn dĩ cô định nhắc đến "Giang Yến" nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong.
Cô thực sự có chiêu hậu thuẫn nhưng chuyện đã đến mức này, vì không dùng tới nên cô cũng thấy không cần thiết phải nhắc lại nữa.
Thấy Hạ Thiên Tình im lặng không nói, Thượng Hân tiếp tục: "Nhưng biểu hiện hôm nay của em đã vượt xa mong đợi của chị. Chị vốn còn đang nghĩ chỉ cần em thể hiện ra một chút tinh thần cầu tiến và đấu tranh cho mình một chút thôi thì lần này dù có phải liều mạng chị cũng sẽ bảo vệ em. Thế nhưng chị không ngờ lần này ý chí chiến đấu của em lại mãnh liệt đến thế."
Hạ Thiên Tình hỏi lại: "Ý chí chiến đấu sao?"
Thượng Hân mỉm cười: "Tự em không nhận ra sao? Dáng vẻ vừa rồi của em không chỉ có khát vọng sinh tồn mãnh liệt mà còn vô cùng sắc sảo. Trước khi em đưa những bức ảnh đó ra đã có điềm báo rồi, về sau Đinh Thuyên thậm chí còn không còn sức chống trả."
Thượng Hân lại nói: "Thiên Tình, chị đã bảo rồi, em có tiềm năng ở mảng này nhưng do em quá lười và cứ mãi cố thủ trong vòng tròn nhỏ của mình. Bởi vì chuyên môn của em mạnh nên đó là vùng an toàn của em, em cảm thấy chỉ cần tiếp tục mạnh ở mảng đó thì em sẽ càng an toàn hơn. Thực ra cái vỏ bọc này rất dễ bị phá vỡ, hôm nay chỉ là một Đinh Thuyên tầm thường thôi, sau này có lẽ em còn đụng phải những người như Kỷ Hoài Đức hay thậm chí là Tôn Cấu. Em tưởng cái vỏ bọc này có thể ngăn cản được họ sao? Chẳng lẽ em định lấy sách chuyên môn đập thẳng vào mặt họ à?"
Hạ Thiên Tình nhất thời không nói nên lời, cô đang suy ngẫm về lời nói của Thượng Hân và thực sự cảm thấy bị lay động.
Sau mỗi chuyện lại khôn ra thêm một chút, việc Đinh Thuyên "mượn gió bẻ măng" hôm nay quả thực đã dạy cho cô một bài học vô cùng sống động và cô cũng hiểu ra được vài điều từ đó.
Đúng là tòa thành trì mà cô cứ ngỡ là kiên cố như đồng tường sắt vách lại hoàn toàn không có đất dụng võ trong lĩnh vực "đấu đá ngầm" này. Đinh Thuyên chưa bao giờ nói chuyên môn của cô không tốt, ngược lại bà ta còn vô cùng khẳng định chuyên môn của cô, chỉ có điều bên cạnh sự khẳng định đó bà ta lại tạt một gáo nước bẩn vào nhân phẩm của cô.
Thử hỏi cô dùng chuyên môn làm sao để gột rửa nhân phẩm đây?
Nghĩ đến đây Hạ Thiên Tình lại nhìn Thượng Hân một lần nữa và đột nhiên hỏi: "Chị Thượng, lúc trước chị nói Tổng giám đốc Tôn đã nghe đoạn ghi âm rồi, có phải chị gửi cho ông ta không?"
Thượng Hân khựng lại một chút rồi nói: "Không phải chị gửi nhưng đúng là nó được tuồn ra từ tay chị."
Hạ Thiên Tình chau mày vì không hiểu lắm.
Thượng Hân cũng không có ý định giải thích mà chỉ nói: "Tôn Cấu nghe thấy đoạn ghi âm thì cũng đồng nghĩa với việc để Đinh Thuyên biết em có giữ ghi âm. Đinh Thuyên chắc chắn sẽ mượn cớ đó để nói rằng em vu khống bà ta."
Hạ Thiên Tình hỏi: "Chị muốn cắt đứt con đường này để buộc em phải nghĩ cách khác sao?"
Thượng Hân đáp: "Loại bằng chứng dễ dàng bị phủ nhận như vậy căn bản không có tác dụng gì cả. Chỉ có cắt đứt nó thì mới có thể ép em một phen."
"Nhưng chị có từng nghĩ ngợi lỡ như em không nghĩ ra cách thì sao không?"
Câu hỏi này vang lên khiến không gian yên tĩnh mất vài giây.
Thượng Hân khẽ cười một tiếng với vẻ hơi lạnh lùng: "Ngày đầu tiên em đến công ty chị đã nói rồi, Live Life không nuôi kẻ vô dụng."
Hạ Thiên Tình không tiếp lời nhưng một luồng hơi lạnh đã bò dọc sống lưng cô.
Nơi công sở chính là đấu trường, cuộc chiến của những "người văn minh" dù không thấy máu nhưng cũng có thể đâm trúng vào tử huyệt.
Trước đây cô đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.
…
Khi Hạ Thiên Tình bước ra khỏi phòng họp thì đã gần đến giờ nghỉ trưa, cô cầm iPad và điện thoại nhưng không quay về bộ phận của mình mà đi thang máy xuống khu làm việc chung ở tầng dưới.
Tòa nhà kiến trúc phong cách hậu hiện đại này có điểm đặc sắc nhất chính là dành ra một phần ba diện tích để làm văn phòng chia sẻ, rất nhiều người trẻ khởi nghiệp đều đến đây thuê chỗ ngồi làm việc tạm thời.
Tự mình khởi nghiệp đang là một đặc trưng lớn của thời đại, Lịch Thành lại đi đầu xu hướng nên văn phòng chia sẻ cũng theo đó mà trở thành ngành kinh doanh hot.
Tuy nhiên trước đây Hạ Thiên Tình chỉ nghe nói nơi này được quy hoạch rất bài bản chứ chưa bao giờ tới. Cuộc sống của cô dường như chỉ quanh quẩn giữa nhà và công ty, trong đời cô dường như chỉ còn lại công việc.
Đúng là cô đã ở trong vùng an toàn quá lâu rồi.
Hạ Thiên Tình mới đến khu văn phòng chia sẻ nên vẫn chưa biết thao tác thế nào, cô lấy một tờ hướng dẫn xem qua rồi đi tới quầy lễ tân thanh toán tiền thuê.
Chỗ ngồi làm việc ở đây đại khái chia làm hai loại: một loại là tự do, chỉ cần trả một khoản tiền thuê cơ bản là có thể tùy ý tìm một chỗ ngồi trong khu vực công cộng; loại còn lại là không gian riêng tư cố định, tiền thuê cao hơn nhưng sẽ không bị người lạ làm phiền.
Hạ Thiên Tình theo bản năng đã chọn loại thứ hai. Sau khi nộp tiền, cô đi theo tọa độ băng qua khu làm việc tự do để đến góc trong cùng.
Khu vực làm việc tự do đằng kia rất đông người, có những nhóm ba bốn người ngồi cùng nhau nhưng thực chất họ không quen biết gì nhau. Họ đều là những người khởi nghiệp từ các ngành nghề khác nhau ngồi lại đây để trò chuyện về công việc, cuộc sống và mở rộng mạng lưới quan hệ.
Khu vực riêng tư tương đối ít người hơn hẳn, mỗi chỗ trống đều được cách biệt trong các phòng kính độc lập, cách âm, riêng tư, thuận tiện cho việc đàm phán kinh doanh hoặc làm việc một mình.
Hạ Thiên Tình đi dạo một vòng trong phòng kính, diện tích không lớn, chỉ khoảng năm mét vuông, có bàn máy tính, ghế xoay, ổ cắm điện và cả một giá sách nhỏ.
Cô đặt iPad xuống rồi đi ra ngoài mua một ly cà phê và một phần bánh sandwich, lúc quay về thì điện thoại vang lên thông báo.
Hạ Thiên Tình ngồi xuống xem, là tin nhắn WeChat của Giang Yến gửi tới.
"Thắng hay thua rồi?"
Hạ Thiên Tình trả lời: "Thắng suýt soát."
Giang Yến gửi một biểu tượng mặt cười rồi hỏi tiếp: "Người đâu rồi?"
Hạ Thiên Tình thuận tay gửi địa chỉ của mình qua, nhưng vừa gửi xong cô đã ngẩn người một chút. Thực ra cô hoàn toàn có thể không nói cho Giang Yến biết.
Cô nhíu mày và nghĩ xem có nên thu hồi tin nhắn không.
Nhưng sau vài giây do dự thấy Giang Yến cũng không trả lời, cô đoán chắc anh cũng không để tâm chuyện này.
Hạ Thiên Tình chuyển sang mở email, vừa ăn sandwich vừa xem thư công việc.
Khoảng ba bốn phút sau có tiếng gõ hai cái vào cửa kính phía sau lưng cô.
Cô quay lại nhìn thì thấy Giang Yến đang đứng bên ngoài.
Không đợi Hạ Thiên Tình mở cửa, Giang Yến đã tự ý bước vào, còn vô cùng tự giác ngồi lên một chiếc ghế xoay khác. Đôi chân dài miên man của anh tùy ý duỗi ra, anh điều khiển ghế xoay một vòng tại chỗ rồi nhân tiện đánh giá không gian phòng kính chật hẹp.
Khi anh xoay người trở lại thì mỉm cười với Hạ Thiên Tình.
Hạ Thiên Tình hỏi: "Anh đến đây làm gì?"
"Đến để chia sẻ chiến lợi phẩm với cô đây."
Giang Yến chống chân xuống đất, chiếc ghế xoay dưới mông theo đó di chuyển đến trước mặt cô, khuỷu tay anh vừa khéo tựa lên bàn máy tính.
Hạ Thiên Tình liếc anh một cái nhưng không nói gì.
Giang Yến một tay chống đầu rồi nói: "Ở cái công ty này cô chẳng có lấy nửa người bạn, chỉ có mỗi một người quen là tôi đây. Hơn nữa đầu óc tôi lại nhạy bén, còn sẵn lòng hiến kế cho cô nữa, cái lợi lớn thế này mà cô không tận dụng thì đúng là đồ ngốc."
Nếu là trước đây chắc chắn Hạ Thiên Tình sẽ tặng cho anh một cái lườm, nhưng đến nước này cô cũng thấy lời anh nói có chút đạo lý.
Anh rất thông minh, đầu óc cũng thực sự nhạy bén, nếu anh không muốn đóng góp chất xám thì cô có cầu xin cũng vô ích.
Hạ Thiên Tình suy nghĩ một lát rồi gói lại nửa miếng sandwich còn dở, xoay người lại hỏi: "Hiện giờ có phải tất cả mọi người đều biết chuyện tôi cãi nhau với người ta trong phòng họp rồi không?"
Giang Yến nhướng mày: "Cô quan tâm chuyện đó sao?"
"Không quan tâm, nhưng phòng họp cách âm không tốt, tôi đoán chắc sẽ có người nghe lén nên mới hỏi vậy thôi."
Giang Yến "ồ" một tiếng: "Bây giờ cô nổi tiếng lắm đấy, tất cả mọi người đều đang bàn tán về công lực cãi vã của cô."
Hạ Thiên Tình không nói gì.
Giang Yến nhận xét một câu: "Tuy hơi đanh đá một chút nhưng vậy cũng tốt, không ra oai thì không đủ để phục chúng."
Hạ Thiên Tình không thèm để ý đến chuyện này, cô im lặng hai giây rồi chuyển chủ đề: "Lúc nãy khi đối chất với Đinh Thuyên, tôi đột nhiên có một cảm giác."
"Nói nghe xem nào."
"Tôi cứ cảm thấy chị Thượng muốn..."
Chỉ là nói đến nửa chừng Hạ Thiên Tình bỗng khựng lại.
Cô đột nhiên nhớ ra mối quan hệ giữa Giang Yến và Thượng Hân, tuy chưa xác định rõ ràng nhưng hai người họ chắc chắn đi lại rất gần gũi.
Ngoài ra lúc nãy trước khi rời khỏi phòng họp, Thượng Hân đột nhiên nói với cô thế này: "Chuyện Đinh Thuyên dâng người cho em thì em đừng để bụng làm gì. Bà ta nhắm vào chị đấy, vì chị thích kiểu này nên bà ta cứ ngỡ người của chị cũng có cùng sở thích."
Hạ Thiên Tình không biết diễn tả sự kinh ngạc của mình thế nào, nhưng kinh ngạc điều gì thì cô cũng không nói rõ được. Có lẽ ngoài việc Thượng Hân thích kiểu trai trẻ đó thì cô còn kinh ngạc trước sự thành thật của chị ấy.
Suy nghĩ trôi dạt đến đây, Hạ Thiên Tình lại liếc nhìn Giang Yến rồi thầm nghĩ, nếu là Thượng Hân thì chị ấy sẽ thích kiểu chàng trai nhỏ tuổi như thế nào nhỉ?
Kiểu đàn ông như Giang Yến đây dường như phụ nữ rất khó lòng cưỡng lại được đúng không?
Vậy nên thứ Thượng Hân thích là kiểu này sao?
Hạ Thiên Tình suy bụng ta ra bụng người suy đoán một hồi, ánh mắt nhìn Giang Yến cũng ngày càng quái lạ, hồi lâu không nói năng gì.
Mãi cho đến khi mắt Giang Yến dần nheo lại, anh hỏi: "Cô nhìn gì thế?"
Hạ Thiên Tình giật mình, sực tỉnh nói: "À, không có gì."
Cô thuận tay vén tóc, cài lọn tóc ra sau tai để lộ vành tai hơi vểnh lên.
Giang Yến liếc nhìn một cái, khóe môi hơi cong lên rồi kéo chủ đề quay lại: "Lúc nãy cô nói dở câu, cô bảo Thượng Hân muốn cái gì?"
Hạ Thiên Tình bắt đầu giả ngốc: "Cái gì cơ? À, tôi đột nhiên quên mất rồi..."
Giang Yến lại nói rất trực tiếp: "Có phải cô định nói là Thượng Hân muốn phản lại Tôn Cấu không?"
Hạ Thiên Tình sững sờ.
Nhưng cô chưa kịp phản bác thì ánh mắt đã phản bội cô rồi.
"Tôi không có, anh đừng nói bậy."
"Cô có, đôi mắt của cô biết nói đấy."
"Anh..."
Bốn mắt nhìn nhau, âm thầm đối đầu trong hai giây.
Hạ Thiên Tình mím chặt cằm nhất quyết không thừa nhận.
Giang Yến thong thả nói: "Thủ đoạn của thế hệ Tôn Cấu và Kỷ Hoài Đức sớm đã lỗi thời rồi. Thời trẻ họ dựa vào một số thủ đoạn bẩn thỉu để leo lên, sau khi nếm được quả ngọt thì lại phạm sai lầm của chủ nghĩa kinh nghiệm, lười đổi mới. Bao nhiêu năm qua vẫn chỉ có bấy nhiêu bài vở đó thôi, cho dù Thượng Hân không ra tay thì cũng sẽ bị kẻ khác dẫm nát dưới chân thôi."
Hạ Thiên Tình nghi ngờ suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Sao anh biết thời trẻ họ có thủ đoạn gì, ai kể cho anh nghe à?"
Giang Yến "chậc" một tiếng: "Có tâm muốn biết thì tự khắc sẽ biết thôi. Chỉ có cô là hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ nhìn vào đống bản vẽ hỏng kia, đến mức Thượng Hân cũng không nhìn nổi nữa, đành phải mượn chuyện lần này để ép cái tính quyết liệt trong người cô ra. Chắc là chị ấy cũng sợ nuôi cô như thú cưng quá lâu thì sớm muộn gì cũng hỏng việc."
Tác giả có lời muốn nói: →_→ Thật ra kiểu người như Đinh Thuyên vẫn là thiểu số, tuy nói gan của bên thi công đều hơi lớn, nhát gan thì không làm được nghề này, nhưng đại đa số đều ổn, sẽ không đi quá giới hạn. Tất nhiên cũng có cá biệt những đơn vị thi công gan lớn đến mức khiến người ta rớt cằm, ví dụ như vụ việc hậu kỳ của khách sạn Tuyên Châu, vốn dĩ tưởng là phải kiểm tra từ bản vẽ thiết kế, giờ mới phát hiện hóa ra ngay cả bản vẽ thiết kế cũng không có mà đã dám làm liều. Họ tưởng đây là đang xếp hình Lego sao, điển hình của việc gan to mà chỉ số thông minh không đủ.
Được rồi, cậu em họ Giang đầy khí chất mang theo bao lì xì nhỏ tới đây, đánh giá 2 điểm là có phần nhé moa moa~
…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)