Lương Yến Châu ừ một tiếng, vẫn giữ tư thế biếng nhác tựa vào ghế, vô cùng kiên nhẫn: "Cứ từ từ mà chơi, không vội."
Mười phát đạn cuối cùng này Tần Sương bắn rất có kỹ thuật: ba vòng 8, năm vòng 9 và hai vòng 10. Cô rất hài lòng với thành tích của mình, giao lại súng cho nhân viên, tháo tai nghe cách âm và kính râm ra rồi chạy về phía Lương Yến Châu, vui vẻ nói: "Đi thôi ạ."
Lương Yến Châu trêu cô: "Chơi đủ rồi hả?"
Tần Sương cười bảo: "Thực ra là vẫn chưa đủ đâu, nhưng hôm nay đúng là chơi lâu quá rồi."
Lương Yến Châu cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên tay vịn ghế, nói: "Nếu cô thích, sau này có thể thường xuyên tới đây."
Tần Sương nhìn anh, mỉm cười gật đầu.
Hai người rời khỏi sân bắn, sau khi lên xe, Lương Yến Châu hỏi: "Đói chưa?"
Tần Sương theo bản năng lắc đầu: "Chưa ạ—"
Cô vừa dứt lời, cái bụng bỗng rất không nể mặt mà kêu lên một tiếng "ục ục". Trong xe yên tĩnh nên tiếng bụng kêu đó đặc biệt rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"..." Tần Sương hiếm khi thấy xấu hổ như vậy, cô theo bản năng đưa tay bịt bụng lại.
Lương Yến Châu không nhịn được cười, vừa khởi động xe vừa trêu chọc cô: "Chẳng phải bảo không đói sao? Bụng kêu rồi kìa, thế mà gọi là không đói à?"
Tần Sương bảo: "Vừa nãy tôi thực sự không cảm thấy đói mà." Nói đoạn, cô nhìn anh hỏi: "Anh muốn ăn gì? Đã nói trước là tối nay tôi mời khách rồi nhé."
Lương Yến Châu nói: "Chẳng phải để cô quyết định sao."
Tần Sương ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: "Hay là mình đi ăn thịt nhúng nhé? Vừa hay tối nay trời lạnh, ăn chút đồ ấm nóng cho ấm người."
Lương Yến Châu ừ một tiếng: "Sao cũng được." Anh lại hỏi: "Muốn đi quán nào?"
Tần Sương nói: "Ở phía Thiên Đàn có một quán cũng được lắm, mùa đông năm ngoái tôi và các bạn cùng phòng lần nào ăn thịt nhúng cũng đều tới quán đó."
Lương Yến Châu bảo: "Gửi định vị cho tôi."
Tần Sương ừ một tiếng, cúi đầu lấy điện thoại trong túi ra, mở định vị nhập địa chỉ quán thịt nhúng vào.
Vì họ đi từ ngoại thành về nên lúc tới nơi đã là 9 giờ tối. Nhưng có lẽ vì đêm giao thừa mọi người đều ra ngoài ăn uống, nên dù đã 9 giờ mà trong quán vẫn đông nghịt người, kinh doanh vô cùng phát đạt.
Tần Sương bước vào quán, lập tức có nhân viên phục vụ nhiệt tình tới tiếp đón: "Chào anh chị, anh chị đi hai người phải không ạ?"
Tần Sương gật đầu, hỏi: "Còn phòng bao không ạ? Tôi muốn một phòng bao." Cô cảm thấy Lương Yến Châu chắc là không thích ăn ở sảnh chung, dù sao anh cũng là người đi bắn súng còn phải bao trọn cả sân mà.
Nhân viên phục vụ lắc đầu, áy náy nói: "Thật xin lỗi cô, hôm nay đông khách quá, phòng bao đã hết sạch rồi ạ." Nói đoạn cô ấy nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay về phía chỗ ngồi cạnh cửa sổ: "Cô ơi, ngồi đằng kia được không ạ? Chỗ đó cũng khá yên tĩnh."
Tần Sương nhìn theo hướng tay chỉ, thấy phía đó sát cửa sổ, và chỉ có ba chiếc bàn đôi kê ở đấy, trông đúng là khá yên tĩnh. Cô quay đầu nhìn Lương Yến Châu, hỏi ý kiến anh: "Anh thấy được không? Nếu anh không thích ăn ở sảnh thì mình đổi quán khác."
Lương Yến Châu buồn cười nhìn cô, hỏi: "Không đói à Tần Sương?"
Anh vắt áo khoác lên tay, một tay đút túi quần đi về phía đó, nói: "Đừng lăn tăn nữa, ngồi đây đi."
Tần Sương vội vàng đi theo.
Sau khi ngồi xuống, Tần Sương rất có ý thức của người làm chủ tiệc, đưa thực đơn cho Lương Yến Châu: "Anh xem thích ăn gì thì gọi nhé."
Lương Yến Châu cũng không khách sáo với cô, mở thực đơn xem qua, gọi vài món thịt đặc trưng của quán, lật đến trang rau phía sau, anh hỏi: "Rau cô thích ăn gì?"
Tần Sương bảo: "Cải thảo và cải cúc, cho tôi thêm một phần củ cải trắng nữa."
Lương Yến Châu ừ một tiếng, giúp Tần Sương gọi đủ các món rau cô thích: "Điểm tâm với đồ uống thì sao? Có muốn gọi gì không?"
Tần Sương lắc đầu: "Tạm thời không cần, anh cứ gọi món anh thích đi."
Lương Yến Châu cũng không muốn ăn gì thêm, gọi xong thì gập thực đơn lại, nói với nhân viên phục vụ đang đứng cạnh: "Lên trước những món này đã."
"Vâng ạ, xin anh chị vui lòng đợi một chút, sẽ có ngay ạ."
Vì Tần Sương và Lương Yến Châu đến muộn, nên khi họ ăn đến hơn 10 giờ, khách khứa trong quán cũng dần dần vãn bớt, sảnh ăn ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh đi không ít.
Tần Sương đang bàn với Lương Yến Châu lát nữa đi xem pháo hoa đón năm mới, thì bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Ái chà, để tao xem ai đây?" Một tên lưu manh nhuộm tóc vàng hoe đi vòng đến trước mặt Tần Sương, huýt sáo một tiếng rồi nói: "Tao bảo sao nhìn quen thế, hóa ra là chị Sương của chúng ta đây mà."
Gã ta vừa nói vừa nhìn sang Lương Yến Châu ngồi đối diện Tần Sương: "Ái chà, chị Sương ghê thật đấy, lần này câu được hẳn một anh đẹp trai cơ à."
Tần Sương vốn không thèm để ý đến hạng người này, nhưng nghe đến đây, cô ngẩng đầu lên nhìn đối phương bằng ánh mắt lạnh lẽo sắc lẹm: "Ngô Lượng, anh có bệnh à?"
"Sao? Dám làm mà không dám nhận à." Ngô Lượng cười nham nhở, giọng điệu lưu manh: "Nghe người ta nói mày tốt nghiệp cấp ba xong thì thi đỗ Học viện Điện ảnh, đến nay cũng được bốn năm rồi nhỉ, sao mãi vẫn chưa nổi? Chẳng phải mày tài giỏi lắm sao, hay là kỹ năng trên giường không tốt, có cần anh đây dạy cho vài chiêu không— Đệt mợ! Tần Sương, con điên này mày có bệnh à?!"
Ngô Lượng còn chưa dứt lời, Tần Sương đã bưng thẳng bát nước chấm trước mặt hất thẳng vào mặt gã.
Ngô Lượng bị hất đầy một mặt dầu mỡ và sốt vừng, bộ dạng thảm hại vô cùng, trong phút chốc khiến tất cả khách khứa trong quán đều ngoái lại nhìn. Mấy tên đi cùng Ngô Lượng cũng không nhịn được mà phì cười.
Ngô Lượng thẹn quá hóa giận, lườm bọn bạn: "Cười cái *** ấy!"
Lương Yến Châu lạnh lùng nhìn gã, giọng nói buốt giá cất lên: "Nếu tôi là anh, ngay trong đêm nay tôi sẽ cuốn gói khỏi Bắc Kinh ngay lập tức."
Ngô Lượng nghe vậy không khỏi cau mày: "Mày có ý gì?"
Thực ra gã rất muốn văng tục chửi bậy, nhưng không hiểu sao lại bị khí thế của người đàn ông đối diện áp đảo đến mức giọng nói cũng có chút chột dạ, run rẩy.
Lương Yến Châu khẽ cười lạnh một tiếng, ra vẻ ghét bỏ hất văng người gã ra: "Cút đi."
Chẳng thấy Lương Yến Châu dùng nhiều sức, nhưng Ngô Lượng bị anh hất văng lảo đảo lùi về sau mấy bước, ngã uỵch một cái xuống sàn nhà.
Mấy tên đồng bọn thấy vậy vội vàng chạy tới đỡ gã dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



