Cố Nhiễm có lẽ nhìn ra cô đã say, lúc đợi thang máy cứ luôn tay đỡ lấy cô, nói: "Sương Sương, tối nay cậu uống nhiều quá rồi phải không? Mình thấy hình như cậu say thật rồi đấy."
Một cô gái khác bên cạnh bảo: "Cậu không thấy lúc sau cô ấy toàn thua à, mấy ly cocktail còn lại đều là một mình cô ấy uống hết đấy."
Tần Uẩn lên tiếng: "Đó là rượu trái cây đặc chế, độ cồn cao lắm, uống bao nhiêu ly rồi?"
Tần Sương đã chẳng nhớ nổi nữa, mơ màng đáp một câu: "Cũng không nhiều lắm... hình như ba bốn ly?"
Tiết Nguyệt nói: "Ba bốn ly gì chứ! Ít nhất cũng phải năm sáu ly!"
Lương Yến Châu đút túi quần đứng bên cạnh, nghe vậy liền liếc nhìn Tần Sương một cái. Cửa thang máy lúc này mở ra, cả nhóm bước vào trong.
Lý Mục len đến bên cạnh Tần Sương, nói: "Tần Sương, để tôi đưa cô về trường nhé?"
Tần Sương vội xua tay: "Không cần, không cần đâu, tôi tự bắt xe là được rồi."
Lý Mục bảo: "Thế sao được, cô uống nhiều thế này bắt xe không an toàn đâu. Vừa khéo tối nay tôi không uống rượu, tiện đường đưa cô về luôn."
Tần Sương lắc đầu, vẫn từ chối: "Không cần, thực sự không cần đâu."
Trong thang máy đông người, lúc Lý Mục lách qua nói chuyện với cô, bả vai cậu ta đã chạm vào vai cô. Cô theo bản năng đứng né sang một bên một chút, nhưng lại không cẩn thận va vào Lương Yến Châu bên cạnh.
Cô vô thức quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt trêu chọc và nụ cười như không cười của anh.
Bên trái là Lý Mục, bên phải là Lương Yến Châu, khoảng trống ở giữa tuy hẹp nhưng thực tế nếu cô khép tay lại một chút thì cũng có thể đứng mà không chạm vào bên nào. Nhưng chẳng hiểu mình đang nghĩ gì, khi bả vai vô tình chạm vào Lương Yến Châu, cô không lập tức đứng né ra ngay mà lại cứ giữ nguyên khoảng cách hơi áp sát vào vai anh như thể chẳng hề hay biết gì.
Có lẽ vì đứng gần, dù trong thang máy có bao nhiêu người đi chăng nữa, cô vẫn ngửi thấy rất rõ mùi hương gỗ đặc trưng trên người anh. Mùi gỗ thanh tao, sạch sẽ lẩn quất quanh hơi thở, rồi dường như chui tọt vào tận đáy lòng cô, khiến trái tim cô không tự chủ được mà đập loạn xạ.
Lương Yến Châu là người ưa sạch sẽ, rất ghét việc tiếp xúc thân thể với người khác, nhưng khi Tần Sương áp sát vào mình, anh lại hoàn toàn không có ý định né tránh, rõ ràng phía bên anh vẫn còn chỗ trống.
Hai người âm thầm xích lại gần nhau, những người khác trong thang máy hoàn toàn không chú ý đến bầu không khí mập mờ thầm kín nơi góc nhỏ ấy.
Bước ra khỏi thang máy, Cố Nhiễm đẩy Lý Mục sang một bên, khoác tay Tần Sương rồi nhìn cậu ta nói: "Cậu bớt nịnh nọt đi, Sương Sương để mình đưa về."
Lý Mục bảo: "Không phải cậu cũng uống rượu rồi sao."
Cố Nhiễm nói: "Vậy thì để Lương Yến Châu đưa, anh ấy không uống rượu."
Lý Mục nói: "Thôi đi, Lương Yến Châu làm gì có thời gian mà rảnh rỗi đưa người về giúp cậu."
Tất cả những người có mặt đều cảm thấy Lương Yến Châu chắc chắn sẽ không rảnh rỗi sinh nông nổi đi đưa người về giúp Cố Nhiễm, nhưng Lương Yến Châu lại cất giọng nhàn nhạt, biếng nhác: "Tôi về nhà cũ, tiện đường."
Cô kéo cửa ghế phụ, sau khi ngồi vào xe liền hạ cửa kính xuống vẫy tay với Cố Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, vậy mình về trước đây."
Cố Nhiễm đáp: "Được, về đến ký túc xá nhớ nhắn tin cho mình nhé."
"Được." Tần Sương chào xong liền kéo kính xe lên, động tác thành thạo cứ như thể cô thường xuyên ngồi chiếc xe này vậy.
Sau khi Lương Yến Châu lái xe rời đi, Lý Mục đứng bên cạnh với vẻ mặt không thể tin nổi.
Hồi lâu sau, cậu ta mới quay sang nhìn Cố Nhiễm: "Không phải, Tần Sương thế là có ý gì? Tôi bảo đưa cô ấy về thì cô ấy từ chối lên từ chối xuống, Lương Yến Châu đưa về thì cô ấy lại leo thẳng lên xe luôn là sao?"
Cố Nhiễm cười nhìn cậu ta, trêu chọc: "Cậu đã nghe qua một câu nói này chưa?"
Lý Mục: "Câu gì?"
Cố Nhiễm: "Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của đàn ông. Người ta là Lương Yến Châu chưa bao giờ có các mối quan hệ nam nữ bừa bãi, đâu có giống cậu, người phụ nữ ngủ cùng đêm qua tên gì cậu còn nhớ được không?"
Lý Mục: "..."
Nhà hàng của Cố Nhiễm cách trường của Tần Sương không xa lắm, hai mươi phút sau, xe đã dừng trước cổng ký túc xá nữ.
Tần Sương cúi đầu định cởi dây an toàn, nhưng cô cảm thấy lúc này mình dường như đã say lợi hại hơn, đầu óc choáng váng quay cuồng, cúi đầu mò mẫm hồi lâu mà chẳng tìm thấy nút bấm cởi dây an toàn đâu.
Lương Yến Châu thấy cô cứ sờ soạng mãi mà không tháo được dây an toàn, buồn cười lên tiếng: "Đồ ma men."
Anh mở cửa xuống xe, vòng sang phía Tần Sương, kéo cửa ghế lái phụ ra, vươn tay một cái đã nhẹ nhàng bấm mở dây an toàn cho cô.
Một tiếng "cạch" vang lên, dây an toàn cuối cùng cũng thành công tách khỏi người Tần Sương.
Không khí như ngưng đọng lại vài giây, Tần Sương loáng thoáng nghe thấy Lương Yến Châu bật cười một tiếng.
Cô cầm lấy túi xách bước xuống xe. Khi đứng trước đầu xe nhìn về phía anh, cô phát hiện trong ánh mắt anh mang theo ý cười trêu chọc, giống như đang nói: Cố ý đúng không?
Mặt Tần Sương lập tức đỏ bừng, vội vàng giải thích: "Tôi thực sự không cố ý đâu! Chỗ đó bị kẹt, lúc nãy tôi bấm mấy lần mà không mở được!"
Đáy mắt Lương Yến Châu ý cười càng sâu hơn, trêu đùa: "Tôi có nói là cô cố ý sao?"
Tần Sương: "..."
Ánh mắt ban nãy của anh rõ ràng là có ý đó mà!
Lương Yến Châu cứ nhìn cô với nụ cười như có như không, dường như đã nhìn thấu tâm can cô, phát hiện ra những tâm tư thầm kín sâu tận trong đáy lòng cô.
Bị Lương Yến Châu nhìn như vậy, Tần Sương cảm thấy mình sắp không còn chỗ nào để trốn nữa.
Cô hơi chống đỡ không nổi, dứt khoát lên tiếng: "Vậy tôi vào đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về."
Nói rồi cô định quay người đi, kết quả mới bước được nửa bước, cánh tay đã bị Lương Yến Châu kéo lại.
Tim cô đập hơi nhanh, theo bản năng quay đầu nhìn Lương Yến Châu.
Lương Yến Châu nhìn cô, trên môi vẫn vương nụ cười mờ ám.
Đột nhiên, anh hỏi một câu: "Tối nay cô nói, trông tôi có vẻ rất khó theo đuổi à?"
Tần Sương không ngờ Lương Yến Châu vẫn còn nhớ để tính sổ với cô.
Cô khẽ mím môi, nhìn anh đáp: "Đâu phải mỗi mình tôi nói thế, ai cũng nói vậy mà..."
Lương Yến Châu bật cười, buông cánh tay cô ra, thong thả lên tiếng: "Cái đó còn phải xem là ai. Nếu tôi đã không thích thì ai theo đuổi cũng vô dụng, nhưng nếu tôi đã thích—"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)