Trong giờ thể dục giữa giờ, vì bảng xếp hạng đã công bố, bước chân của mọi người ra sân thể dục cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
Dương Đồng Đồng kéo tay Kỷ Hạ xuống lầu. Giọng cô đầy vẻ ngưỡng mộ: "Phó Ninh Tất lần này thi cao như vậy, thật sự phải cảm ơn cậu đấy."
“Bản thân cậu ấy cũng đã rất nỗ lực. Tớ thấy cậu ấy rất thông minh, nếu không thì không thể trong thời gian ngắn mà tiến bộ nhiều đến thế.” Kỷ Hạ cũng cảm nhận được điều đó, nhưng cô biết Phó Ninh Tất là người rất lười biếng.
“Bây giờ ai cũng muốn làm bạn cùng bàn với cậu đấy. Họ nói ngồi cạnh cậu thì thành tích chắc chắn sẽ tăng vọt.” Dương Đồng Đồng cười hì hì nói.
Kỷ Hạ bất đắc dĩ mím môi. Chuyện học hành phải dựa vào chính mình mới đúng, cô chỉ là người hướng dẫn, sao lại trở thành người ngồi cùng bàn với cô thì nhất định sẽ tiến bộ được?
“Họ nghĩ nhiều rồi. Học tập không có đường tắt nào cả.” Kỷ Hạ nhíu mày nói.
Dương Đồng Đồng thở dài: "Cậu lại không biết sao, Phó Ninh Tất ngày thường cà lơ phất phơ, không có chút dáng vẻ học sinh nào. Vậy mà từ khi ngồi cùng bàn với cậu, cậu ấy tiến bộ vượt bậc. Mọi người đều nghĩ cậu có bí quyết."
“Không có.” Kỷ Hạ bất lực đáp. "Khoảng thời gian này, Phó Ninh Tất nỗ lực hơn bất cứ ai trong lớp. Tớ có thể chứng minh."
“Dù sao thì cậu cũng sắp bị 'thần thánh hóa' rồi.” Dương Đồng Đồng buông tay, cô giải thích thế nào đi nữa, đám người kia cũng chẳng nghe lọt tai.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đến sân thể dục. Kỷ Hạ vừa đứng đó, đã cảm nhận được những ánh mắt nóng bỏng từ khắp các phía. Cô đột nhiên cảm thấy mình như một miếng mỡ béo, có rất nhiều người đang thèm muốn.
Kỷ Hạ nhìn thẳng phía trước, cố gắng phớt lờ những ánh mắt đó, bắt đầu tập thể dục một cách nghiêm túc.
Khi bài thể dục kết thúc, Kỷ Hạ đứng tại chỗ đợi Dương Đồng Đồng. Nhưng người đến lại là Hà Huệ Đình.
“Kỷ Hạ, chúng ta nói chuyện một chút.” Hà Huệ Đình nói với vẻ kiêu căng.
Kỷ Hạ lạnh nhạt liếc cô ta một cái, rồi quay sang nhìn Dương Đồng Đồng đang đi tới. "Đồng Đồng, chúng ta về lớp thôi."
Hà Huệ Đình thấy mình bị phớt lờ, trong lòng lập tức dâng lên một cơn giận. Cô ta không suy nghĩ, vội bước nhanh đuổi theo Kỷ Hạ.
“Kỷ Hạ, cậu với Phó Ninh Tất có quan hệ gì?” Cô ta lải nhải hỏi trên suốt đường đi.
Kỷ Hạ không thể nhẫn nhịn nữa, cô dừng bước, nhìn Hà Huệ Đình. Giọng cô lạnh xuống. "Suốt ngày trong đầu cậu nghĩ cái gì vậy!"
Hà Huệ Đình bị hỏi ngây người, chớp mắt, không biết trả lời thế nào.
“Tập trung học hành đi. Đừng cả ngày nghĩ lung tung. Tớ không có thời gian để nói nhảm với cậu.” Kỷ Hạ nhíu mày nói.
Vẻ mặt Hà Huệ Đình cứng lại, giọng cũng yếu đi. "Tớ... tớ không nghĩ lung tung."
“Thành tích đã rớt xuống hạng 8 rồi, còn không biết xấu hổ mà nghĩ mấy chuyện này.” Kỷ Hạ nhìn cô ta với vẻ chán ghét. "Đừng để đến lúc Phó Ninh Tất cũng có thể đuổi kịp cậu."
Nói xong, Kỷ Hạ kéo Dương Đồng Đồng đi thẳng.
Hà Huệ Đình đứng tại chỗ chớp mắt. Một lúc lâu sau mới phản ứng lại. Cô ta dậm chân hậm hực. "Đứng đầu toàn trường thì có gì ghê gớm! Tôi... tôi lần sau nhất định sẽ vượt qua cậu!"
***
Phó Ninh Tất vừa tập thể dục xong, đầu tiên là từ chối lời đề nghị đi siêu thị của Hồ Minh Thịnh. Sau đó cậu ta đuổi hết đợt này đến đợt khác những người đến hỏi về thành tích. Cuối cùng, cũng đợi được Kỷ Hạ quay về.
Cậu ta đã chuẩn bị sẵn kịch bản trong đầu, làm sao để thuyết phục Kỷ Hạ tiếp tục ngồi cùng bàn với mình. Cậu ta tin rằng mình nhất định có thể làm Kỷ Hạ đồng ý.
Với sự tự tin đó, Phó Ninh Tất vươn đầu ra mong Kỷ Hạ về. Thấy cô ngồi xuống, cậu ta vui vẻ xán lại. "Kỷ Hạ, tớ..."
“Khi nào đổi chỗ?” Kỷ Hạ đột nhiên mở lời.
Ánh mắt Kỷ Hạ quá lạnh, khiến những lời tiếp theo của Phó Ninh Tất nghẹn lại ở cổ họng, không nói ra được nữa.
“Mong cậu có thể tuân thủ lời hứa của chúng ta.” Kỷ Hạ cảm thấy giúp đỡ Phó Ninh Tất là chuyện phiền toái nhất mà cô gặp ở cấp ba. Một đám người hỏi hết cái này đến cái kia, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học của cô.
Phó Ninh Tất cúi thấp đầu, vẻ mặt chỉ còn sự thất vọng. Nếu Kỷ Hạ lúc này nghiêng đầu nhìn sang, cô nhất định sẽ nhận ra. Nhưng lúc này cô đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
“Tớ về hỏi mẹ tớ. Cậu cũng biết chuyện này là do mẹ tớ làm mà.” Phó Ninh Tất đẩy trách nhiệm cho Diệp Vân Chi.
Kỷ Hạ thở phào nhẹ nhõm. "Vậy mong dì nhanh lên."
Phó Ninh Tất ấm ức mím môi, không nói gì nữa.
Cho đến khi tan học buổi trưa, Phó Ninh Tất vẫn không tập trung được. Cậu ta ủ rũ về nhà, uể oải gọi một tiếng vào phòng khách: "Con về rồi."
Diệp Vân Chi đang gọi điện thoại. Nghe thấy tiếng Phó Ninh Tất, bà vội vàng nói vài câu rồi cúp máy.
“Tiểu Tất, con về rồi à? Có mệt không? Có đói kkhông” Diệp Vân Chi nhiệt tình đi tới, thuận tay đỡ lấy cặp sách cho cậu.
Phó Ninh Tất gật đầu: "Đói."
“Sao con không có tinh thần vậy?” Diệp Vân Chi phát hiện sự khác lạ của cậu. "Thầy chủ nhiệm của con nói lần này con tiến bộ rất lớn, thi đứng hạng 21 của lớp. Con đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ rồi đấy."
Phó Ninh Tất ừ một tiếng, rồi đổ nhào xuống ghế sofa, sau đó thở dài một hơi.
“Con không vui sao?” Diệp Vân Chi đi đến ngồi bên cạnh cậu, rồi hỏi một câu.
“Vui ạ.” Phó Ninh Tất trả lời không chút cảm xúc.
Diệp Vân Chi đảo mắt, suy nghĩ rồi mở lời: "Lần này con thi tốt, thưởng cho con là điều đương nhiên. Nói đi, muốn gì nào?"
Phó Ninh Tất lập tức bật dậy, như thể lấy lại được tinh thần. "Cái gì cũng được sao?"
Ý cậu ta muốn nói đến việc tiếp tục ngồi cùng bàn với Kỷ Hạ, cũng được sao?
“Mới thi hạng 21 mà thưởng quá nhiều cũng không hợp lý. Dù sao con cũng chưa đứng nhất bao giờ.” Diệp Vân Chi nói theo ý nghĩ lần trước của bà.
“Còn thi đứng nhất?” Phó Ninh Tất khịt mũi. "Người đứng nhất là Kỷ Hạ. Nếu không phải cậu ấy kèm, con còn chẳng được hạng 21 đâu." Cậu ta làm sao có thể thi lại Kỷ Hạ chứ.
“Kỷ Hạ chính là bạn cùng bàn của con phải không?” Diệp Vân Chi xác nhận. Thấy Phó Ninh Tất gật đầu, bà thầm nghĩ, lần này bà đã làm đúng rồi.
“Kỷ Hạ giúp con nhiều như vậy, con đã cảm ơn người ta chưa?”
Phó Ninh Tất gật đầu: "Đương nhiên rồi. Với lại, tiền ăn sáng hằng ngày đều là con trả đấy."
Diệp Vân Chi bĩu môi. "Tiền ăn sáng đáng là bao. Con trai không thể keo kiệt như vậy."
“Không phải ba lấy hết thẻ của con rồi sao? Tiền trong người con không còn nhiều.” Phó Ninh Tất phản bác. Bằng không cậu ta đã đưa Kỷ Hạ đi ăn bữa thịnh soạn.
“Thành tích lần này của con tuy có tiến bộ, nhưng để lấy lại thẻ vẫn còn một khoảng cách.” Diệp Vân Chi vờ suy nghĩ một chút. "Thế này đi, nếu con có thể thi vào top 15 trong kỳ thi cuối kỳ, mẹ sẽ đáp ứng tất cả những điều kiện lần trước của con, rồi hè này dẫn con đi châu Âu chơi, thế nào?"
Phó Ninh Tất nghe ra ý của mẹ mình. Lòng cậu ta nén lại sự kích động, vẻ mặt bất mãn nói: "Tại sao lại thế? Điều kiện lần trước nói rõ rồi mà. Mẹ chẳng có chút uy tín gì cả!"
Úi giời! Mẹ không định đổi bạn cùng bàn cho cậu ta!
Ánh mắt Diệp Vân Chi lướt qua một tia ngượng ngùng. "Lần trước là lần trước, lần này là lần này. Đừng nói gộp vào. Nhưng trước mắt mẹ có thể cho con thêm một ít tiền tiêu vặt."
“Con liều mạng thi được hạng 21 là để đổi bạn cùng bàn. Bây giờ mẹ lại không chịu. Vậy con cố gắng làm gì chứ?” Phó Ninh Tất cố ý bực bội nói.
Thấy vậy, Diệp Vân Chi an ủi cậu ta: "Có người đứng đầu toàn trường làm bạn cùng bàn là điều người khác cầu cũng không được. Mẹ đã tạo điều kiện học tập tốt như vậy cho con, con phải biết trân trọng."
Trân trọng, con đương nhiên trân trọng!
“Đấy là người khác muốn, con mới không cần!” Phó Ninh Tất hừ một tiếng.
“Dù sao thì con phản đối cũng vô ích. Hoặc là tiếp tục sống không có tiền tiêu vặt, hoặc là cố gắng để đạt thứ hạng tốt hơn trong kỳ thi cuối kỳ.” Diệp Vân Chi kiêu ngạo đứng lên, khoanh tay trước ngực nói.
Con sẵn sàng nỗ lực mà!
“Hừ! Con không tin mẹ nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)