Thực ra lượng thức ăn Diệp Cửu Cửu làm cũng khá nhiều, mọi người đều đã lưng bụng, chỉ là thấy ngon quá nên muốn ăn thêm cho đã thèm. Giờ không gọi thêm được cũng chẳng ai khó chịu, họ vui vẻ ăn nốt phần còn lại rồi thanh toán ra về.
Sau khi năm bàn khách lần lượt rời đi, Diệp Cửu Cửu đóng cửa quán, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh và sắp xếp lại bếp núc. Khi mọi việc xong xuôi thì trăng đã lên đến ngọn cây, gió đêm thổi nhẹ, xua tan đi phần nào cái nóng oi ả.
Diệp Cửu Cửu hài lòng gật đầu, sau đó vỗ vỗ vào cái tủ lạnh: "Nhà hết hàng rồi, mai nhớ nhả nhiều nhiều chút nhé."
Cái tủ lạnh lì lợm chẳng khác gì con lừa của đội sản xuất: "..."
*
Ngày hôm sau, việc đầu tiên Diệp Cửu Cửu làm khi thức dậy là mở tủ lạnh. Cánh cửa vừa hé ra, cô đã thấy một núi hải sản chất đống, đồ biển bên trong rơi lả tả, đập thẳng vào mặt cô.
Khuôn mặt bị va đau điếng của Diệp Cửu Cửu vừa định nhăn nhó thì nhìn thấy những con tôm càng xanh đang nhảy tanh tách bên trong, cơn giận lập tức bay biến. Hôm nay có tôm càng xanh siêu to khổng lồ kìa!!
Diệp Cửu Cửu chẳng kịp rửa mặt, vớ lấy vài cái chậu, ngồi xổm xuống phân loại chiến lợi phẩm. Hôm nay có tôm càng xanh, ngao hoa, nghêu, sò huyết, ốc mắt mèo, ốc hương lớn, ốc dừa, sò biển... chủ yếu vẫn là các loại ốc sò, tổng cộng cũng phải vài chục cân.
Tôm càng xanh có tất cả sáu con, kích thước cực "khủng", thân dài bằng khoảng năm ngón tay cô, càng cũng rất dài, cảm giác mỗi con phải nặng hơn một cân.
Ngoài ra, ốc hương và ốc dừa cũng to hơn hẳn loại thường thấy ngoài chợ. Còn lại như ngao hoa thì không có gì đặc biệt, bù lại số lượng rất nhiều.
"Tủ lạnh, hôm nay làm tốt lắm." Diệp Cửu Cửu giữ lại một con tôm càng xanh để tự thưởng, số còn lại cho hết vào bồn rửa sạch sẽ, chuẩn bị cho món đặc biệt hôm nay.
Cô sơ chế sạch hải sản rồi lên thực đơn mới dựa trên nguyên liệu hiện có. Chuẩn bị xong xuôi thì cũng gần trưa, cô ra ngoài mở cửa, treo biển "Đang Mở Cửa".
Biển vừa treo xong, Diệp Cửu Cửu đã thấy cậu chàng mập mạp đến ăn tối qua đang lao về phía mình với tốc độ chạy nước rút trăm mét. Khoảnh khắc tiếp theo, cậu ta trượt người quỳ sụp xuống ngay trước mặt cô: "Bà chủ, cô đúng là cha mẹ tái sinh của tôi!"
Diệp Cửu Cửu năm nay mới 23 tuổi sợ đến mức nhảy lùi lại, cô không muốn có một đứa con trai lớn xác thế này đâu!
Cậu học sinh mập mạp đang quỳ dưới đất ngước nhìn Diệp Cửu Cửu, vừa kích động vừa phấn khích nói liến thoắng: "Bà chủ, cô chính là mẹ ruột của Cao Viễn này, tôi thực sự đội ơn cô."
Diệp Cửu Cửu nhìn khuôn mặt đầy mụn của cậu ta, cả người toát lên vẻ kháng cự, cô lại lùi thêm mấy bước: "Cậu bình tĩnh, tôi không thể đẻ ra đứa con trai lớn như cậu được."
"Bà chủ, tôi không có ý nhận vơ làm con cô đâu, tôi chỉ muốn cảm ơn thôi." Cao Viễn chỉ vào mặt mình: "Bà chủ nhìn xem, hôm qua mụn trên mặt tôi còn sưng vù, hôm nay đã bớt đỏ đi nhiều rồi."
Hôm qua Diệp Cửu Cửu bận tối mắt tối mũi, đâu có để ý kỹ: "Thật sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
