"Cái này phải đợi đến mai mới biết được." Diệp Cửu Cửu cười xã giao. Ngày mai ăn gì ư? Phải xem ngày mai cái tủ lạnh kia nhả ra thứ gì đã.
"Nghe bí ẩn ghê, làm người ta lại muốn quay lại vào ngày mai."
"Nếu thích thì anh chị cứ ghé, mỗi ngày đều sẽ có bất ngờ mới." Diệp Cửu Cửu cũng muốn giữ chân vài khách quen, bèn thuận miệng nói một câu, tay thao tác trên máy tính bảng: "Mẹ Lạc Lạc, bữa ăn này cộng với đồ uống và rượu là 2704 tệ."
"Hôm nay quán mới khai trương, giảm giá 20%, tổng cộng là 2163 tệ."
"Vậy thì quá hời rồi." Mẹ Lạc Lạc thanh toán xong liền dẫn cả nhà đi về theo lối ngõ sau. Vừa về đến nhà, cô ấy liền đăng những bức ảnh thức ăn ngon cùng không gian nhà hàng vừa chụp lên vòng bạn bè, kèm theo dòng chú thích: "Phát hiện một quán hải sản tư nhân cực phẩm, mọi người mau đến thử đi."
Bạn bè trên mạng xã hội của cô ấy nhìn thấy hình ảnh không gian tinh tế, món ăn bày biện đẹp mắt liền xôn xao: "Ngon thật không đấy?"
"Toàn là đồ tự nhiên, tươi rói, ngon hơn tất cả các loại hải sản tôi từng ăn. Mỗi ngày thực đơn lại khác nhau, số lượng có hạn, bán hết là nghỉ, mọi người muốn ăn nhất định phải đến sớm."
Nghe mẹ Lạc Lạc quảng cáo như vậy, ai nấy đều bị thu hút, nhao nhao hỏi địa chỉ và giá cả, định bụng khi nào rảnh rỗi sẽ ghé qua nếm thử.
Cha Lạc Lạc cũng rất hài lòng với bữa ăn này, lần sau có dịp mời khách có thể dẫn đến đây, vừa gần nhà, ăn xong lại tiện đường về nghỉ ngơi.
Con trai và con dâu của bà Lưu cũng thấy ngoài việc giá hơi chát ra thì chẳng có điểm gì để chê, thầm nghĩ sau này tụ tập bạn bè cũng sẽ chọn nơi này.
Diệp Cửu Cửu còn chưa biết mọi người đã giúp mình quảng cáo miễn phí. Cô kiểm kê lại số hải sản còn trong bếp, ước chừng còn làm được năm bàn nữa, không biết liệu có bán hết được không?
Ngoài trời nắng như đổ lửa, tiếng ve kêu râm ran inh ỏi.
Nghe mà phát phiền.
Buổi trưa chỉ tiếp hai bàn khách, đều là người quen cố ý đến ủng hộ. Mặc dù cũng kiếm được mấy nghìn tệ nhưng Diệp Cửu Cửu vẫn có chút lo lắng, dù sao người quen cũng đâu có nhiều đến thế để ngày nào cũng đến.
Nói đùa vậy thôi.
Diệp Cửu Cửu tuy rất muốn kiếm tiền nhưng cũng không muốn dựa dẫm vào người quen. Mãi chẳng thấy khách vãng lai nào, cô bắt đầu thấy hơi sốt ruột, lặng lẽ uống một cốc trà chanh to để hạ hỏa.
"Các anh nói sai rồi, hải sản của tôi chắc chắn tốt hơn vàng nhiều." Hải sản lấy từ cái tủ lạnh thần kỳ kia ra, còn diệu kỳ hơn cả vàng ấy chứ. Hơn nữa, Diệp Cửu Cửu không thích giọng điệu hả hê của bọn họ nên thẳng thừng đáp trả.
Mấy ông chủ cửa hàng nghe vậy thì đỏ mặt tía tai: "Chúng tôi cũng vì nể mặt bà nội cô mà tốt bụng nhắc nhở một chút, đắt quá thì chó nó mua."
Lời còn chưa dứt, đã thấy sáu người đi về phía quán của Diệp Cửu Cửu: "Bà chủ làm ăn phát đạt nhé, chúng tôi đến ăn cơm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
