Vì không muốn làm cho nam nhân này chán ghét, hắn ta mới buông tha ý nghĩ trong lòng, vẫn để cho thê tử đi chiếu cố cho hắn.
Hắn ta vốn còn lo lắng Vệ Cảnh Trầm sẽ coi trọng Tiết Dư, nhưng thái độ đối đãi của hắn đối với nàng cũng lạnh lùng thản nhiên, so sánh với nàng, thậm chí hắn còn nói chuyện với hắn ta còn nhiều hơn.
Lúc này hắn ta mới yên tâm.
Giang Hứa Trạch dường như lơ đãng nói một câu: "Vậy sao, trước kia không phải nàng rất sợ hắn ta sao, sao bây giờ lại không sợ nữa?"
Tiết Dư vẫn chưa nhìn thấy đáy mắt Giang Hứa Trạch lóe lên sự hoài nghi: "Sợ vẫn có chút sợ, nhưng ta nghĩ ngài ấy hẳn là người tốt."
Giang Hứa Trạch cười nhạt một tiếng, hắn ta cũng không cảm thấy người đàn ông kia là người tốt, cũng chỉ có thê tử hồn nhiên xinh đẹp này của hắn ta sẽ cho là như vậy.
Chẳng qua những thứ này cũng không cần phải nói cho nàng biết.
Nghĩ đến đây, Giang Hứa Trạch lại nhắc tới chuyện nhận con thừa tự, cũng không hỏi ý kiến Tiết Dư: "Ngày mai chúng ta sẽ bàn bạc với nhị ca chuyện nhận con thừa tự.”
Không biết Tiết Dư nghĩ như thế nào đến những lời Vệ Cảnh Trầm nói ban ngày, tâm thần hơi lay động, nàng khẽ há miệng, muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc vẫn ngậm lại, không nói gì.
Hai vợ chồng lên giường, một đêm không ngủ.
Khi trời vừa hửng sáng, Giang Hứa Trạch và Tiết Dư liền mang theo một rổ trứng gà đi đến Giang gia, lúc đến Giang gia, ống khói đã bốc lên khói trắng lượn lờ.
Mẹ chồng Lưu thị chống quải trượng, nhìn khuôn mặt quyến rũ của Tiết Dư, cảm giác chán ghét nổi lên: "Lý thị nói không sai, đã hai năm rồi, ngay cả trứng cũng không đẻ được, bị bỏ mới đúng!"
Lông mi Tiết Dư khẽ run lên, khó có thể phản bác, bởi vì những gì các nàng nói là sự thật.
Giang Hứa Trạch chắn trước mặt Tiết Dư, lạnh lùng nói: "Nương, nhị tẩu, nếu tẩu không muốn cho con thừa tự thì thôi, cần gì phải nói như vậy, ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi nương tử."
Giang Hứa Trạch đặt trứng gà xuống, kéo Tiết Dư đi ra ngoài, tràn đầy áy náy: "Nương và nhị tẩu nói gì nàng đừng để tâm, nàng là vợ ta, là người sẽ cùng ta đi hết cuộc đời."
Trái tim nặng nề của Tiết Dư lập tức thoải mái hơn, khóe miệng lộ ra nụ cười nhợt nhạt.
Giang Đại Lực xách thùng nước, từ xa đã nhìn thấy hai bóng dáng, rõ ràng là Giang Hứa Trạch và Tiết Dư, tầm mắt của hắn ta không tự chủ được bị bóng hình xinh đẹp kia hấp dẫn.
"Tam đệ, tam đệ muội, các ngươi sao lại ra ngoài nhanh như vậy..." Giang Đại Lực nhìn khuôn mặt thanh diễm tuyệt luân của Tiết Dư, lỗ tai càng nóng lên.
Tam đệ muội thật đúng là đẹp mắt.
"Nhị tẩu không đồng ý..." Giang Hứa Trạch bỗng nhiên chú ý tới mặc dù Giang Đại Lực nói chuyện với mình, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn Tiết Dư.
Trong lòng hắn ta nhất thời hiểu được, đại ca rõ ràng là có hảo cảm với nương tử của hắn ta.
Nghĩ đến đây, Giang Hứa Trạch cảm thấy tức giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



