Cái cuộc đời nghèo khổ tuyệt vọng này, bao giờ mới có hồi kết! Một đêm mất ngủ.
Hôm sau, Vân Hề đội quầng thâm mắt đến trường. Cô không gặp điều tra viên đến điều tra Yggdrasill, nhưng lại gặp trước các nhân viên trị an đến điều tra vụ Lỗ Hải Đào mất tích.
Vài nhân viên trị an mặc cảnh phục xuất hiện trước cửa lớp, khiến cả lớp xôn xao.
“Là cô ta! Chính là cô ta với Hùng Vũ Tình. Hôm qua anh Lỗ dẫn người đi tìm hai người họ!” Cậu nam sinh đi cùng nhân viên trị an chỉ vào Vân Hề và Hùng Vũ Tình.
Mắt hắn đỏ lên, trên mặt vẫn còn sợ hãi. Đó chính là đồng bọn của Lỗ Hải Đào hôm qua lén xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của Hùng Vũ Tình — Lý Hổ.
“Hai con tiện nhân! Chúng mày đã làm gì con trai tao!” Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, mặt đầy nước mắt lao tới. Tóc bà ta rối tung, móng tay sơn đỏ sắc nhọn hung hăng tát về phía Vân Hề và Hùng Vũ Tình.
“Lỗ phu nhân! Không được đánh người! Các em ấy là học sinh!” Mấy nhân viên trị an hoảng hốt chạy tới ngăn lại, nhưng đã muộn.
Lỗ phu nhân lại là dị năng giả hệ tốc độ. Dù cấp bậc không cao, nhưng bộc phát đột ngột khiến người ta không kịp phản ứng.
Nhưng Vân Hề không phải loại đứng im chịu đánh. Cô theo bản năng giơ tay bắt lấy cổ tay đối phương.
Ngay giây sau. Rắc! Tiếng xương khớp vang lên kèm theo tiếng hét thảm. Bàn tay đang tát giữa không trung bị giữ lại, mặt Lỗ phu nhân trắng bệch, cả bàn tay mềm oặt lệch khỏi cổ tay.
Các nhân viên trị an lập tức im bặt, kinh ngạc nhìn Vân Hề.
Vân Hề hơi hạ mắt. Hôm qua khi đối phó tên cướp kia cũng vậy. Sức lực của cô… hình như mạnh lên?
“Mày làm gì!” Người đàn ông đứng cạnh Lỗ phu nhân — khuôn mặt giống Lỗ Hải Đào sáu bảy phần — lúc nãy vẫn im lặng, giờ cau mày giận dữ lao tới, định chém xuống tay phải Vân Hề.
Lần này nhân viên trị an đã chặn lại.
Chủ nhiệm lớp là lão Chu nghe tin trong văn phòng, vội vàng chạy tới, đầu đầy mồ hôi.
Việc đầu tiên ông làm là kéo Hùng Vũ Tình và Vân Hề ra sau lưng mình, nhìn hai vợ chồng họ nói: “Lỗ tiên sinh, Lỗ phu nhân. Tôi hiểu tâm trạng hai vị. Nhưng Vân Hề và Vũ Tình luôn tuân thủ kỷ luật, chăm chỉ học tập, không thể làm chuyện hại bạn học. Vụ việc còn đang điều tra, mong hai vị đừng kích động.”
Lỗ phu nhân mặt dữ tợn, ánh mắt hận không thể xé xác hai người.
“Tiểu Hổ nói tối qua con tôi tan học đi tìm hai con nhỏ này. Kết quả con tôi chết rồi! Không phải chúng nó thì là ai! Chúng nó hại chết con tôi! Tôi muốn chúng vào tù!” Tiếng gào the thé vang khắp lớp.
Các học sinh khác đều nhìn về phía Hùng Vũ Tình và Vân Hề, ánh mắt khiến người ta như bị kim chích.
“Cái gì? Lỗ… Lỗ Hải Đào chết rồi?!” Hôm qua Hùng Vũ Tình chạy tách ra nên không thấy Lỗ Hải Đào chết. Nghe vậy cô lập tức trừng to mắt.
“Ọe!” Nhớ lại chiếc lưỡi dài của con bò sát giả, cô ấy nôn khan ngay tại chỗ.
Đôi mắt đen của Vân Hề hơi nheo lại. Thì ra Lỗ Hải Đào xuất hiện ở khu công nghiệp là vì cố ý đi tìm họ.
Nhân viên trị an vẫn âm thầm quan sát biểu cảm hai cô gái. Hắn nhận ra cô gái bên cạnh bình tĩnh hơn rất nhiều. Nghe tin bạn học chết cũng không tỏ ra kinh ngạc.
Hắn lập tức nheo mắt. “Cô bé, em biết tình huống của Lỗ Hải Đào sao?”
“Là nó! Đặc biệt là Vân Hề! Nhất định phải điều tra kỹ nó!” Lỗ phu nhân ôm cổ tay bị trật, ánh mắt đầy oán hận: “Tôi nghe Đào Nhi nói nó là đứa không cha không mẹ, nghèo rớt mồng tơi, chỉ sống nhờ học bổng. Nó luôn đề phòng con tôi vì sợ con tôi giỏi hơn sẽ cướp học bổng của nó!”
“???” Tim Vân Hề như bị đâm một nhát. Đệt! Nghèo thì sao? Nghèo ăn gạo nhà bà à?
“Bà bình tĩnh trước đã.” Nhân viên trị an bất đắc dĩ kéo Lỗ phu nhân đi phòng y tế xử lý cổ tay.
Hắn nhìn sơ vết thương rồi kinh ngạc nhìn Vân Hề. “Cô bé nhìn gầy vậy mà sức mạnh không nhỏ.”
Vân Hề sờ mũi. Cơ thể này vốn suy dinh dưỡng lâu năm, thể lực thấp hơn mức trung bình của Liên Bang. Nhưng sau lần sống chết ở khu công nghiệp, cô cũng nhận ra thể chất mình tốt hơn nhiều. Có lẽ là do sức sống của Yggdrasill bồi bổ.
Phòng học không thích hợp hỏi cung. Vì chuyện lớp sáu mà học sinh các lớp khác cũng thò đầu ra xem, chẳng ai còn tâm trí học bài.
Cuối cùng họ bị gọi tới văn phòng giáo viên.
Nhân viên trị an chặn vợ chồng Lỗ gia, không cho họ tiếp cận hai cô gái. “Các em yên tâm, chúng tôi chỉ hỏi tình hình. Cục Trị an sẽ bảo vệ an toàn cho các em.”
Họ dùng cách hỏi cung thường thấy: tách riêng từng người, sau đó so lời khai.
Thấy Hùng Vũ Tình mặt tái nhợt còn Vân Hề khá bình tĩnh, họ quyết định để nữ trị an hỏi Hùng Vũ Tình, còn Vân Hề do đội trưởng phụ trách.
Đội trưởng tên Kế Đông Phong. Vân Hề quan sát thấy tư thế đứng ngồi của ông rất thẳng, trên người có khí chất từng trải chiến trường.
Kế Đông Phong không hỏi ngay về cái chết của Lỗ Hải Đào. “Trước khi tan học, em có mâu thuẫn với Lỗ Hải Đào?”
“Có.” Việc này không cần giấu, tra là ra.
Vân Hề kể lại chuyện Lỗ Hải Đào cướp báo cáo kiểm tra sức khỏe của mình rồi cãi nhau. Nghe tới việc độ thân hòa thần quyến và tiềm lực dị năng của cô đều bằng 0, Kế Đông Phong không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Người bình thường không ít, nhưng số liệu bằng 0 hoàn toàn thì hiếm.
“Kết quả kiểm tra thể chất của em thấp hơn mức trung bình Liên Bang. Nhưng sức lực vừa rồi rất lớn.”
“Trước kia không lớn vậy. Nhưng sau khi suýt chết ở khu công nghiệp hôm qua, thể chất dường như thay đổi.”
“Chính là nó!” Lỗ phu nhân đã chữa xong cổ tay, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Vân Hề: “Nó chắc chắn dùng cách hiến tế Tà Thần giết con tôi nên mới tăng thể chất!”
“Im lặng!” Một nhân viên trị an cau mày quát.
Lỗ gia có chút thế lực, lại là chi nhánh của gia tộc Lỗ ở tinh vực trung tâm. Họ đã nhờ quan hệ để được theo điều tra. Việc phải cho họ đứng xem đã khiến nhân viên trị an khó chịu. Giờ bà ta còn liên tục cắt ngang điều tra.
“Bà còn cản trở nữa chúng tôi sẽ mời bà ra ngoài. Chuyện này chưa kết luận, con bà chết hay chưa còn chưa chắc!”
“Không, Lỗ Hải Đào chết rồi.” Giọng thiếu nữ bình tĩnh vang lên.
Cả phòng sững lại. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Vân Hề.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
