Vân Hề nhìn cậu kỳ lạ. Cô là chủ nhà còn chưa đỏ mặt, cậu ta đỏ mặt làm gì?
“Tôi đi kiểm tra chỗ kia.” Viêm Thất cố giữ giọng bình tĩnh, quay mặt đi, tai đỏ lên, bước về phía bàn học.
Vân Hề nhìn dáng đi của cậu, đang do dự có nên nhắc hay không.
Tạ Kinh Từ từ đầu đến giờ vẫn ngồi thẳng uống nước, lúc này nhìn sang, nghi hoặc. Cậu ta nâng cốc trà nóng, giống một cán bộ già bình tĩnh.
Tạ Kinh Từ lên tiếng nhắc: “Viêm Thất. Cậu đang đi cùng tay cùng chân.”
Viêm Thất lập tức như con mèo bị giẫm đuôi, xù lông. “Cút. Không cần cậu chỉ. Thiếu gia thích đi cùng tay cùng chân, cậu quản được à?”
Vân Hề và Tạ Kinh Từ: “……”
“…Cậu vui là được.” Tạ Kinh Từ im lặng.
Viêm Thất hôm nay bị cái gì vậy?
“Hừ.” Viêm Thất trừng cậu ta một cái, quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt khó tả của Vân Hề.
Trong mắt cô như viết rõ mấy chữ lớn: “Người giàu thật là kỳ lạ.”
Viêm Thất cảm giác tim mình bị đâm một nhát. Nhưng lời đã nói ra, chỉ có thể nuốt quả đắng. Cậu cố giữ vẻ bình tĩnh tiếp tục kiểm tra. Khi kiểm tra đến chiếc cặp sách, cậu khẽ “ồ” một tiếng.
Ngay cả Tạ Kinh Từ đang ngồi bất động cũng ngẩng đầu nhìn sang.
“Phòng cô rất sạch. Không có vật ô nhiễm.”
Vân Hề thở phào: “Vậy thì tốt.”
Cô liếc về phía cửa: “Đồng đội của các cậu sao vẫn chưa đến?”
Viêm Thất lúc này mới nhớ ra người đồng đội khác. Cậu nheo mắt, mở thiết bị trên cổ tay. Trong nhóm nhỏ hiện ra một tin nhắn chỉ cậu ta nhìn thấy.
【Chuẩn Điểm Thư Kích: Còn sống không? Tôi rút. Nếu chưa chết thì nhắn lại. 】
Viêm Thất nghiến răng, tắt cửa sổ tin nhắn.
“Bọn họ có nhiệm vụ khác nên không tới được. Quyền điều tra lần này giao cho chúng tôi.”
Vân Hề thở nhẹ.
“Chúng tôi xong nhiệm vụ rồi.” Tạ Kinh Từ cũng nhìn thiết bị cá nhân: “Nếu cô phát hiện điều gì bất thường có thể liên lạc với chúng tôi. Chuyện hôm nay là cơ mật, mong cô giữ bí mật.”
Vân Hề gật đầu. Khi hai người chuẩn bị rời đi, cô ho nhẹ: “Khoan đã.”
Hai người quay lại. Vân Hề chỉ về phía cửa sổ: “Cửa sổ nhà tôi bị các cậu làm vỡ rồi.”
Cô mặt buồn rầu, bẻ ngón tay bắt đầu tính: “Thay cửa sổ mới, mời thợ sửa chữa… Món nào cũng cần tiền. Tổ điều tra của các cậu không tới, vậy số tiền này…”
Cô nói dở dang rồi nhìn về phía hai người.
Viêm Thất và Tạ Kinh Từ: “……”
“Tôi chuyển cho cô.” Viêm Thất lại chuyển cho Vân Hề 5000 tinh tệ, sau đó chụp ảnh giao dịch gửi vào nhóm.
【 Viêm gia Thất thiếu – kẻ mạnh nhất tương lai của mặt đất @ Chuẩn Điểm Thư Kích: Cậu làm vỡ cửa sổ, chuyển tiền đi 】
【 Chuẩn Điểm Thư Kích: ??? 】
【 Chuẩn Điểm Thư Kích: Không phải chứ Viêm Thất. Khi nào cậu keo vậy? 5000 tinh tệ cũng đòi tớ. Viêm gia phá sản à? 】
【 Viêm gia Thất thiếu – kẻ mạnh nhất tương lai của mặt đất: Bớt nói nhảm. Chuyển tiền, không thì lên đài khiêu chiến của trường gặp. 】
Hôm nay cậu ta từ cô gái kiểu Grandet* (là hình tượng cho sự hà tiện, tham lam và tôn thờ đồng tiền tột độ) kia mà hiểu ra tiền quan trọng thế nào.
Chuẩn Điểm Thư Kích cạn lời, chuyển qua 5001 tinh tệ.
【 Chuẩn Điểm Thư Kích @ Viêm gia Thất thiếu – kẻ mạnh nhất tương lai của mặt đất: Thừa một tinh tệ, coi như chút lòng khi Viêm gia phá sản 】
Vân Hề nhiệt tình tiễn người ra cửa, còn cười tươi vẫy tay: “Tạm biệt. Sau này có việc làm ăn gì, vẫn có thể tìm tôi.”
Rất chân thành.
Nghe cô nói vậy, hai thiếu niên lộ vẻ khó nói. Chỉ nhìn nét mặt là hiểu hết. Tốt nhất đừng làm ăn nữa.
Vân Hề coi như không thấy, trên mặt vẫn là nụ cười chân chất của người buôn bán: “Thật ra tôi cũng không tính lừa các cậu.”
Thanh lọc độ ô nhiễm trên người họ, chỉ lấy hai vạn năm tinh tệ thôi, họ lỗ sao? Rõ ràng lời to. Nếu cô không thử kỹ năng Tịnh hóa trên người họ, trạng thái của hai người giờ chắc đã tới giữa kỳ dị biến do ô nhiễm. Vân Hề hơi tiếc nhìn hai người. Hai mạng quý tộc mà chỉ thu hai vạn năm, lần này cô đúng là lỗ nặng.
Viêm Thất cũng đã hồi lại sau cú sốc. Đôi mắt vàng hổ phách của cậu khóa chặt Vân Hề, quên luôn chuyện xấu hổ trước đó.
Cậu nheo mắt cười, như con báo lười biếng: “Được thôi. Vậy mong lần sau gặp lại.”
Không khí giữa hai bên rất hòa thuận, vui vẻ nói lời tạm biệt.
……
Hai mươi phút sau. Một bóng người rời khỏi nhà Vân Hề, hòa vào bóng tối vô tận.
Trên mái của khách sạn cao nhất sao Minh Hải, gió lớn gào thét, thổi tung áo bay phần phật.
“Thế nào?”
Viêm Thất đã thay áo khoác gió. Cậu nhìn người bạn trầm tĩnh bên cạnh. Bóng đêm phủ lên người cậu ta như hòa làm một.
Tạ Kinh Từ với mái tóc dài đen mềm rũ xuống. Trên gương mặt tinh xảo lạnh lùng, đôi mắt lóe lên ánh sáng u huyền rồi trở lại bình lặng.
“Không có động tĩnh. Cô ấy kiểm tra cửa một lần, lục phòng một lần, không phát hiện gì. Sau đó thở phào nằm nghỉ trên sofa một lúc rồi ôm quần áo đi tắm. Có lẽ không yên tâm với việc cậu kiểm tra nên tự kiểm tra lại.” Tạ Kinh Từ nói giọng thản nhiên.
“Đi tắm?!” Viêm Thất trợn mắt. Đôi mắt vàng sáng nheo lại, nhìn đồng bạn quý tộc lạnh lùng bên cạnh: “Tạ Kinh Từ, phân thân bóng thứ hai của cậu không phải còn đi nhìn lén người ta tắm chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

