15
Khi Văn Cảnh đến lần nữa.
Tôi đang cùng với Lê Minh Nguyệt đếm tiền:
“Cố thêm nửa tháng nữa là có thể trả hết khoản vay học phí rồi.”
Lê Minh Nguyệt vừa giao hàng cả ngày, gương mặt bị nắng làm đỏ ửng.
Nhưng đôi mắt vẫn sáng rực, anh không biết khoản vay học phí là gì.
Nhưng vẫn vui mừng cho tôi: “Wow, Tiểu Đường, em giỏi thật đấy!”
“Ừ, lúc đó tôi sẽ đãi anh một bữa lớn, thoải mái gọi bao nhiêu xiên thịt cừu cũng được!”
Văn Cảnh đột ngột xuất hiện như vậy, sải bước tiến về phía trước.
Giống như một bức tường vô hình mạnh mẽ ngăn cách tôi và Lê Minh Nguyệt.
Anh ta hất tay Lê Minh Nguyệt đang lau mồ hôi cho tôi.
Tờ giấy bị gió thổi cuốn lên, rồi rơi xuống chân Văn Cảnh.
"Giấy anh ta đưa cho em có gì khác với giấy tôi đưa?"
Tôi vẫn chưa kịp phản ứng trước câu hỏi đầy khó hiểu này.
Văn Cảnh dường như cũng nhận ra mình lỡ lời, cứng ngắc quay đầu đi.
Anh ta trở lại dáng vẻ bình thản như mọi khi:
"Đừng làm nữa, đi với anh, anh đã tìm sẵn công việc cho em rồi."
"Không vất vả thế này, cũng không cần phải xuất đầu lộ diện."
16
Văn Cảnh rất biết cách dùng lời nói để làm tôi tổn thương.
Khi tôi học cấp ba, đi làm thêm ở nhà hàng để dành tiền học phí, anh ta đã nhận được học bổng toàn phần:
"Nếu em thông minh hơn chút, em đã chẳng cần phải làm mấy việc này."
Tôi đội tuyết lớn mang quà sinh nhật đến cho anh ta.
Anh ta thậm chí chẳng thèm nhìn, trực tiếp ném vào thùng rác.
Anh ta không thích bánh quy tôi làm, cũng chẳng ưa chiếc khăn quàng cổ tôi đan.
Những điều này, trong mắt anh, đều là những việc vô ích, không có tương lai.
Có lẽ trong mắt những người có chỉ số thông minh cao, chẳng có chỗ cho người bình thường.
Giống như bây giờ, anh quay đầu nhìn về phía Lê Minh Nguyệt trong bộ đồ công nhân:
"Lâm Hải Đường, em thực sự để mắt đến một người giao hàng sao? Mỗi ngày nắng gió, mưa gió? Anh ta có thể cho em được gì? Em thật kém cỏi, mắt nhìn chọn bạn trai cũng tệ hại hơn."
17
Lê Minh Nguyệt bị Văn Cảnh đẩy ngã xuống đất.
Bắp chân cọ xát xuống nền, trầy xước đến chảy máu.
Ánh mắt khinh bỉ của anh ta lúc này chồng lên với ánh mắt anh ta thường nhìn tôi ngày trước.
Chỉ vài lời nhẹ nhàng, cũng đủ để giết người không thấy máu.
Nhưng tôi đã không còn là cô gái nhỏ bé, vì bị anh ta mắng mà buồn bã suốt cả ngày nữa rồi.
Tôi dang rộng cánh tay, trừng mắt nhìn anh ta:
"Giao đồ ăn thì sao? Tôi còn bán hàng rong đây này, vậy anh cũng khinh thường tôi luôn đi."
"Sao? Hẹn hò với tôi còn khiến anh có tiền án à?"
"Anh giỏi thật đấy, vừa đi ngang qua Mixue mà không bị dị ứng không khí sao?"
Xung quanh vô cùng ồn ào, tôi đứng chắn trước Lê Minh Nguyệt, quyết không nhường bước.
Văn Cảnh trông ngẩn ngơ, không biết đang nghĩ gì khi nhìn tôi.
Anh ta hung dữ với Lê Minh Nguyệt như vậy.
Nhưng khi tôi chỉ khẽ đẩy nhẹ, anh ta liền loạng choạng lùi vài bước.
Anh ta nhìn tôi, yết hầu khẽ động: "Anh không có."
Nhưng tôi đã rất chán ghét anh ta rồi.
Tôi quay người lại đỡ Lê Minh Nguyệt dậy, nhỏ giọng hỏi anh ấy có đau không.
"Sao vậy? Tôi thành kẻ phá hoại đôi uyên ương rồi à?"
Anh ta không nhìn tôi nữa, cứng rắn dời ánh mắt sang hướng khác.
Ánh mắt trực tiếp đối diện với Lê Minh Nguyệt, giọng nói đầy mỉa mai:
"Cha cậu tìm cậu đến phát điên rồi, còn cậu ở đây ngày ngày đi giao đồ ăn? Cậu chủ Lê, trò chơi tình yêu này vẫn chưa kết thúc sao? Lừa gạt một cô gái nhỏ vui lắm à?"
18
Trong phòng khám nhỏ, tôi vừa băng bó xong cho Lê Minh Nguyệt.
Tôi mở điện thoại, nhìn chằm chằm vào những bài báo:
"Con trai độc nhất của nhà họ Lê, người thừa kế tài sản hàng trăm tỷ?"
"Thiên tài được Harvard đặc cách nhận vào học năm 16 tuổi?"
"Không phải đang đi giao đồ ăn sao? Giao đến tận Rome rồi à?"
.....
Tôi nói một câu, liền chọc một cái lên trán Lê Minh Nguyệt.
Cho đến khi làn da đó bị tôi chọc đến đỏ ửng, Lê Minh Nguyệt nắm chặt lấy tay tôi:
"Tiểu Đường, anh không lừa em đâu, những gì anh nói trước đây đều là thật."
Tôi suy nghĩ một chút, hình như anh thực sự đã từng nhắc đến chuyện học ở Harvard.
Ban ngày trượt tuyết, buổi chiều cưỡi ngựa, hôm sau lại đăng ảnh bảo đang ở châu u.
Ai mà tin nổi, nhưng hoá ra… thì ra anh thật sự là người như thế.
"Nhưng anh cũng không nên..."
Tôi có chút bối rối, muốn trách móc nhưng lại không biết nên trách gì.
Lê Minh Nguyệt cẩn thận nắm lấy tay tôi, ngón tay đan chặt vào nhau:
"Đã hứa là yêu đương thì không được hối hận, anh sẽ cố gắng bày quầy bán hàng, em đừng nghĩ đến việc đuổi anh đi."
Một cậu ấm được sống trong nhung lụa lại chạy đến giúp tôi chiên gà rán.
Ngày nào cũng dậy sớm thức khuya đi giao hàng, đến mức cánh tay rám nắng tróc cả da.
Tôi thở dài:
"Học vấn, hoàn cảnh, gia thế."
Chúng ta không môn đăng hộ đối, không thể ở bên nhau được đâu."
"Khi anh đang trượt tuyết ở Thụy Sĩ, em thậm chí không đủ tiền trả tiền sưởi."
Lê Minh Nguyệt: "Nhưng anh không cần nhiều tiền, anh cần nhiều tình yêu."
Tôi: "..."
Bầu không khí đầy đau khổ vừa được tạo ra bỗng bị phá vỡ hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)