1
Lúc tình cờ gặp Trần Xuyên, tôi đang mặc cả với người khác.
Trần Xuyên cau mày, không chắc chắn gọi: "Lâm Hải Đường?"
Nhưng tôi bận rộn đến mức không để ý đến anh ta.
Ánh mắt của Trần Xuyên lướt qua dáng vẻ tất bật của tôi.
Rồi anh ta cúi xuống, nhìn chằm chằm vào máy nướng xúc xích của tôi.
“Cậu đang làm gì thế này?"
“Sao năm đó không nói một lời đã bỏ đi?
"Cậu có biết Văn Cảnh tìm cậu đến mức sắp phát điên rồi không?"
Cuối cùng cũng tiễn được một nhóm khách, tôi mới có thời gian ngẩng đầu nhìn anh ta.
Phải suy nghĩ rất lâu, tôi mới lục lại ký ức và ghép được tên với khuôn mặt này.
À, là bạn học của Văn Cảnh, cũng là một sinh viên xuất sắc từ Bắc Đại.
"Khởi nghiệp thôi, có muốn góp vốn không?"
"Ba đồng một cây, năm đồng hai cây."
“Vì là người quen, ưu đãi cho cậu mười đồng ba cái nhé.”
Trần Xuyên bị tôi làm cho nghẹn lời.
Anh ta mặc một bộ vest cao cấp, cầm theo cặp tài liệu.
Rất phù hợp với hình mẫu tinh anh chốn công sở trong tưởng tượng của tôi.
Đồng thời cũng hoàn toàn không hợp với tôi - người bán xúc xích nướng ven đường.
Trần Xuyên nhìn tôi một lúc lâu, có lẽ hơi ngại.
Cuối cùng anh ta vẫn mua ba cây xúc xích bột của tôi:
“Văn Cảnh dạo này vừa về nước, cậu có muốn gặp anh ấy không?”
Tôi khéo léo từ chối:
"Thôi khỏi đi."
"Một người toàn mùi bình dân như tôi sao dám lại gần mấy người học thạc sĩ, tiến sĩ như các cậu."
2
Văn Cảnh là một thiên tài có chỉ số IQ cao, và những người xung quanh anh ta cũng đều là thiên tài.
Đặc biệt là cô em học khóa dưới của anh ta, thông minh lại xinh đẹp.
Từ những buổi dạ hội trong trường, các cuộc thi toàn quốc... cho đến mọi hoạt động lớn nhỏ.
Luôn luôn là Văn Cảnh và Tô Tình cùng nhau dẫn chương trình.
Trai tài gái sắc, trông vô cùng xứng đôi.
Văn Cảnh rất ngưỡng mộ cô em khóa dưới này, không bao giờ tiếc lời khen ngợi.
Không giống như tôi, trong mắt anh ta, tôi chỉ là kẻ ngu ngốc và không biết cố gắng.
Ngay cả mỗi lần đi tìm anh ta, tôi cũng phải lén lút.
Anh ta khinh thường ngôi trường tôi theo học, thậm chí còn cho rằng tôi làm anh ta mất mặt.
Địa điểm gặp nhau của chúng tôi lúc nào cũng là khách sạn bên kia đường.
Vì vậy, khi nghe tin tôi định thi nghiên cứu sinh Bắc Đại.
Bạn bè của Văn Cảnh gần như cười sắp ngất, ai nấy đều khuyên tôi:
"Đặt mục tiêu thấp hơn chút đi, thi vào Bắc Đại không dễ đâu, đừng lãng phí một năm trời vô ích."
Văn Cảnh nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, lông mày nhíu lại:
"Chỉ dựa vào cái IQ của em mà dám mơ cao như vậy à?"
Sau đó, tôi thi trượt nghiên cứu sinh, và tất nhiên, chúng tôi chia tay.
Tôi chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh ta.
Anh ta sang Mỹ du học, còn tôi thì bắt đầu bán xúc xích bột.
Vậy nên Trần Xuyên bảo rằng Văn Cảnh tìm tôi đến phát điên.
Câu nói này, đến cả dấu chấm câu tôi cũng không tin.
3
Trước khi rời đi, Trần Xuyên chủ động thêm WeChat của tôi:
"Dù sao cũng là quen biết, vài ngày nữa cùng ăn một bữa nhé."
Tôi lướt qua trang cá nhân của Trần Xuyên.
Người này cũng sang Mỹ du học, trở thành một anh chàng Mỹ chính hiệu.
Trang cá nhân tràn ngập phong cách tiểu tư sản.
Ngón tay lướt xuống, ánh mắt tôi dừng lại ở Văn Cảnh.
Không có gì bất ngờ, người đứng cạnh anh ta là Tô Tình.
Sau khi Văn Cảnh được tuyển thẳng vào Bắc Đại, tôi đã theo dõi tất cả các tài khoản công khai của trường.
Nhiếp ảnh gia của Bắc Đại rất có trình độ.
Trong lòng chua chát, như vừa nuốt cả chục quả chanh.
Văn Cảnh đúng là phát tài rồi.
Không sợ người yêu cũ có tình mới, chỉ sợ người yêu cũ lái Range Rover.
Trước kia có nhan sắc, có học vấn, bây giờ lại còn có tiền.
Tiện tay là vung mấy chục vạn.
Không giống như tôi, uống ly trà sữa còn phải lục lọi so sánh giá trên mấy app mua chung.
Ông trời ơi, nếu ông chỉ dám bắt nạt những người thi đại học chỉ vào trường hạng hai, khởi nghiệp chỉ bán xúc xích bột thì...
Vậy thì coi như tôi chưa nói gì.
4
Có lẽ là vì gặp Trần Xuyên.
Tối hôm đó, không hiểu sao tôi lại mơ về quá khứ.
Lần đầu tiên Văn Cảnh dẫn tôi tham gia buổi gặp mặt của câu lạc bộ Bắc Đại.
Một cô gái thích Văn Cảnh đã lén lút tìm đến tôi, không chút nể nang mà chỉ trích:
"Gia thế, học vấn, ngoại hình, cô có gì hơn tôi? Văn Cảnh đúng là mù mắt, đầu óc cũng chẳng tỉnh táo."
Lúc đó tôi chỉ muốn bật cười, chẳng biết cô ta đang mắng ai.
Có lẽ tôi và Văn Cảnh thực sự không bình đẳng.
Anh ta là người bạn trai mà tôi tự hào nhất.
Nhưng sự tồn tại của tôi lại là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời anh ta.
Trong ký ức của tôi, anh ta vừa thông minh vừa kỷ luật.
Khi đối diện với tôi, anh ta luôn giữ một khuôn mặt lạnh lùng, mắng tôi ngu ngốc.
Tôi cũng từng không cam lòng, cố gắng học tập, làm bài đến mức kiệt sức.
Năm cuối cùng, mỗi ngày tôi chỉ ngủ bốn tiếng, thậm chí kiệt sức đến nỗi phải nhập viện.
Nhưng cây mục thì mãi là cây mục, dù có cố gắng đến đâu cũng không thể trở thành trụ cột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)