"Ờ, vậy tôi sẽ giúp cậu nghĩ một cái tên?" Huyền Vô thăm dò hỏi một câu.
"Ừm ừm ừm!" Tiểu quỷ gật đầu lia lịa, rất nóng lòng muốn có tên mới.
"Hừm..." Huyền Vô sờ cằm, cúi đầu nhìn tiểu quỷ.
Mắt đen kịt, miệng đen kịt, còn có quần áo đen kịt, toàn là màu đen.
Nói thế nào nhỉ, cũng khá hợp với thẩm mỹ của anh...
Huyền Vô vội vàng lắc đầu, kéo suy nghĩ trở lại.
Tên, nghĩ tên đây!
Gọi là gì thì tốt nhỉ...
Có rồi!
Huyền Vô nắm tay đấm vào lòng bàn tay: "Gọi cậu là Hắc Tiểu Mặc thế nào?"
Tiểu quỷ nghiêng đầu: "Hắc, Hắc Tiểu, Mặc!"
"Hắc, Hắc Tiểu Mặc!" Tiểu quỷ vui vẻ vỗ tay, miệng không ngừng lặp lại ba chữ Hắc Tiểu Mặc, tỏ ra rất hài lòng.
Huyền Vô cười, dán lá bùa cuối cùng trong tay lên, nhảy khỏi ghế, xoa đầu tiểu quỷ.
"Vậy sau này gọi cậu là Tiểu Mặc nhé."
"Tiểu Mặc! Tiểu Mặc!" Tiểu quỷ, bây giờ nên gọi là Hắc Tiểu Mặc, Hắc Tiểu Mặc mặt mày vui vẻ, chạy tới chạy lui trong phòng.
Huyền Vô không ngăn cản cậu ta, khiêng ghế về bên bàn, tiện tay đeo nhẫn lại lên tay.
Tránh Hắc Tiểu Mặc đang chạy loạn, Huyền Vô đến bên giường nằm xuống.
Anh đưa tay mò mẫm Phật bài lúc trước ném lên giường, đeo nó lên cổ.
Huyền Vô ngửa mặt nằm trên giường, nhìn chằm chằm đèn sợi đốt trên đầu một lúc, đột nhiên móc ra viên thuốc vo từ nữ quỷ.
Anh đưa nó về phía ánh đèn, nheo một mắt nhìn.
Bề mặt viên thuốc đen bóng, dưới ánh đèn lóe lên những tia sáng. Xuyên qua ánh sáng nhìn vào, bên trong viên thuốc quấn lấy từng sợi tơ, tầng tầng lớp lớp mà rõ ràng.
Huyền Vô tung lên tung xuống viên thuốc, buồn bã thở dài.
Có lẽ đây là viên chất lượng tốt nhất rồi, tiếc là lại đắng...
Chỉ có thể nhìn, không thể ăn, ôi~!
"Hửm?"
Chiếc nhẫn trên tay Huyền Vô đột nhiên lấp lóe, tỏa ra mấy tia huỳnh quang bay về phía viên thuốc.
Huyền Vô nhướng mày, cầm viên thuốc, có chút nghi hoặc hỏi: "Mày muốn cái này?"
Chiếc nhẫn lóe lên, cũng không biết là khẳng định hay phủ định.
"Đúng thì nhấp nháy một cái, không phải thì nhấp nháy hai cái."
Chiếc nhẫn nhấp nháy một cái, đúng.
"Mày cần nó?"
Chiếc nhẫn nhấp nháy một cái.
"Mày ăn được nó?"
Chiếc nhẫn nhấp nháy một cái, dừng lại một chút rồi lại nhấp nháy hai cái.
Đúng nhưng cũng không đúng?
"Ừm..."
Huyền Vô sờ cằm, suy nghĩ.
Viên thuốc này ăn không ngon, giữ lại còn bực mình, dường như không có tác dụng gì?
Đúng, là như vậy, là vì viên thuốc này quá vô dụng.
Tuyệt đối không phải vì anh tò mò, chiếc nhẫn làm cách nào để có thể ăn được viên thuốc.
Nghĩ vậy, Huyền Vô gật đầu, đặt viên thuốc lên chiếc nhẫn, sau đó mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hành động của nó.
Chỉ thấy từng đợt huỳnh quang từ chiếc nhẫn tỏa ra, chầm chậm bao bọc viên thuốc.
Tiếp theo, huỳnh quang rút vào trong, như thể đang ăn, từng chút một nuốt chửng nó.
Chẳng mấy chốc, viên thuốc bị chiếc nhẫn nuốt vào, chiếc nhẫn vốn màu xanh biếc mang theo một chút màu đen.
Hóa ra chiếc nhẫn ăn như vậy à...
Chiếc nhẫn chắc không có vị giác chứ nhỉ?
Viên thuốc này đắng như vậy!
Nhưng mà chiếc nhẫn này màu lại xấu đi rồi!
Huyền Vô nhìn chiếc nhẫn màu xanh pha đen, có chút chê bai.
Xấu như vậy, không thể giữ lại được!
Hay là ăn nó đi?
Nhưng nó vừa mới nuốt một viên thuốc siêu đắng, có bị đắng theo không...
Huyền Vô nhìn chiếc nhẫn từ trên xuống dưới, còn ghé lại gần ngửi, có chút do dự.
Ngửi thì không ngửi thấy mùi gì, ừm, còn có chút thơm, dù sao cũng là một kho dự trữ lương thực, hay là ăn đi!
Huyền Vô liếm môi, ánh mắt nhìn chiếc nhẫn dần trở nên nguy hiểm.
Chiếc nhẫn dường như có cảm giác, điên cuồng nhấp nháy.
Những đốm đen trên bề mặt nó bắt đầu di chuyển, cuối cùng hợp lại một chỗ.
"Xì~!"
Sau một tiếng động nhẹ, một đám hắc vụ từ chiếc nhẫn bay ra, chiếc nhẫn cũng trở lại màu xanh biếc như ban đầu.
Huyền Vô nhìn chằm chằm vào đám hắc vụ trước mắt, đồng tử co lại, vô thức giơ tay vo nó thành một viên thuốc.
Một viên thuốc có màu nhạt hơn so với trước đó xuất hiện trong tay anh.
Anh hít một hơi, một mùi thơm thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi.
Ồ, nó thơm lên rồi?
Huyền Vô "vụt" một tiếng ngồi dậy, lại ngửi ngửi, xác định không ngửi thấy mùi đắng.
Anh do dự một chút, nhắm mắt lại, đưa lưỡi ra liếm một cái.
Ủa?
Huyền Vô mở mắt ra, vô cùng vui mừng.
Thật sự không đắng, còn mang theo vị thơm ngọt của cây cỏ!
Huyền Vô không do dự nữa, một ngụm nuốt vào, hài lòng nheo mắt.
Sau đó, anh nhìn chiếc nhẫn, ánh mắt trở nên dịu dàng chưa từng có.
"Tiểu Lục~! Mày giỏi quá!" Huyền Vô đầu tiên là khen, sau đó hỏi: "Nói cho tao biết, sao mày làm được thế?"
"Wow!"
Huyền Vô cảm thán một tiếng, ánh mắt nhìn chiếc nhẫn càng ngày càng hài lòng.
Kho dự trữ lương thực gạch bỏ, máy chế biến thức ăn có rồi nè!
Có chiếc nhẫn rồi, sau này anh không cần phải bận tâm đến cảm xúc của những con quỷ đó nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
