"Đừng, đừng đi!"
Giọng nói có chút hoảng hốt của Huyền Vô truyền đến, cửa phòng hé ra một khe hở.
Dì Vương đắc ý cười, sau đó giả vờ nghi hoặc nhìn Huyền Vô sau cánh cửa.
"Tiểu Vô, sao vậy?"
Thấy bộ dạng của dì Vương, Huyền Vô giả vờ sợ hãi nói.
"Có, có quỷ."
Dì Vương vừa đưa đèn dầu trong tay về phía trước, để mặt mình khuất trong bóng tối, tránh để Huyền Vô phát hiện ra sơ hở, vừa kinh ngạc nói.
"Quỷ hả? Đừng sợ, để dì vào xem thử."
Dường như Huyền Vô có chút do dự, chặn cửa không chịu buông.
"Tiểu Vô không muốn à? Vậy dì đi nhé?"
Dì Vương lại dùng chiêu cũ, quả nhiên thấy Huyền Vô lo lắng.
"Đừng, đừng đi!" Anh cắn răng, mắt thoáng đỏ lên, kéo toang cửa ra: "Dì, dì vào đi!"
Dì Vương cười thầm, nghênh ngang bước vào.
Huyền Vô lùi lại hai bước, giữ khoảng cách với bà ta.
Dì Vương cũng không để ý, đi dạo hai vòng trong phòng, nhưng không phát hiện bóng dáng của cặp vợ chồng kia.
Chắc là cảm nhận được hơi thở của bà ta nên chạy mất rồi.
Dì Vương cũng không để tâm đến chuyện này, liếc qua vài cái, rồi đặt ánh mắt lên người Huyền Vô.
Bà ta nhìn Huyền Vô từ trên xuống dưới, nhìn vào ngón tay trống trơn của anh, mắt nheo lại.
"Tiểu Vô, nhẫn của con đâu?"
Huyền Vô chớp mắt, không nói gì.
Dì Vương thấy vậy, dọa nạt: "Đừng thấy bây giờ không có chuyện gì, lát nữa dì đi rồi những thứ bẩn thỉu kia có thể lại ra, đến lúc đó con không chạy được đâu."
Mặt Huyền Vô trắng bệch, bất giác đưa tay nắm lấy thứ gì đó.
Dì Vương nhìn theo, thì ra là một Phật bài, bà ta không khỏi chán ghét nhíu mày.
Bà ta đưa tay ra sau lưng, tránh ánh mắt của Huyền Vô, một luồng hắc khí từ tay bà ta thoát ra, hướng về phía Phật bài.
Huyền Vô nhìn luồng hắc khí, cố tình để hở kẽ tay, để hắc khí lọt vào.
Phật bài bị hắc khí bao bọc chặt chẽ, màu sắc lập tức tối lại.
Dì Vương thấy vậy, chỉ vào Phật bài, kinh ngạc thốt lên.
"Ôi chao, sao lại biến thành màu đen thế này?"
Huyền Vô cúi đầu nhìn, vội vàng buông tay đang cầm Phật bài ra, có chút luống cuống.
"Ôi, xem ra là hỏng rồi, mau vứt đi!"
Dì Vương nói, ngón tay giật giật, hắc khí bao bọc Phật bài lập tức kích động, như muốn nổ tung.
Huyền Vô ra vẻ bị dọa, luống cuống tháo Phật bài ra, ném mạnh đi.
Phật bài xoay tròn, cuối cùng nhẹ nhàng rơi xuống giường, luồng hắc khí cũng theo đó biến mất.
Đó là tâm ý của người khác, không thể tùy tiện phá hỏng được.
Dì Vương nhìn hành động của Huyền Vô, vô cùng hài lòng, đưa tay về phía anh.
"Có muốn đi cùng dì không?"
Đi đi đi! Nhanh lên!
Huyền Vô trong lòng không chút do dự, nhưng trên mặt lại do dự hồi lâu, mới đặt tay lên.
Dì Vương liếm môi, kéo Huyền Vô đi xuống lầu.
Tầng ba, tầng hai...
Trên đường đi, ngoài tiếng cầu thang phát ra, không có âm thanh nào khác, hai người thuận lợi đến cầu thang dẫn xuống tầng một.
Đột nhiên, một tiếng khóc truyền đến.
"Hu hu hu..."
Huyền Vô ngẩng đầu nhìn, một bóng dáng quen thuộc co ro ở góc cầu thang, chặn đường đi của hai người.
Tiếng khóc ai oán vang vọng khắp cầu thang.
Sắc mặt Dì Vương âm trầm nhìn tiểu quỷ chặn đường, giọng điệu không tốt quát lên: "Đừng cản đường, cút đi!"
Tiếng khóc của tiểu quỷ ngừng lại, dường như có chút sợ hãi, nức nở lùi về sau, nhưng vẫn không rời đi.
Dì Vương khinh thường hừ lạnh một tiếng, kéo Huyền Vô tiếp tục đi về phía trước.
Hai bên dần tiến lại gần, tiểu quỷ vẫn co ro ở góc, không động đậy.
Huyền Vô nhìn chằm chằm cậu ta, có chút nghi hoặc.
Anh không cảm thấy ác ý trên người tiểu quỷ, lúc đưa cơm trước đó cũng vậy.
Vậy bây giờ cậu ta chặn ở đây, muốn làm gì thế?
Lúc này Huyền Vô đã đến trước mặt tiểu quỷ, cậu ta vẫn co ro một chỗ, dùng hốc mắt đen ngòm nhìn Huyền Vô.
Dì Vương bên cạnh thấy cậu ta không có hành động thừa thãi, lườm một cái cảnh cáo, rồi cũng không để ý nữa, quay sang nói với Huyền Vô.
"Tiểu Vô à, tối nay dì đưa con đến ở trong thôn, người trong thôn thấy con chắc chắn sẽ rất thích!"
Dì Vương cười, muốn vươn tay xoa đầu Huyền Vô, nhưng ác ý trong mắt không thể che giấu được.
Huyền Vô nghiêng đầu, lặng lẽ tránh tay bà ta.
Dì Vương cũng không để ý, chỉ nắm chặt tay Huyền Vô hơn, nở một nụ cười quỷ dị, thúc giục.
"Chúng ta đi nhanh thôi, chắc người trong thôn đợi sốt ruột lắm rồi!"
Huyền Vô bị bà ta kéo, đi qua góc rẽ, xuống dưới.
Giây tiếp theo, một bàn tay trắng bệch đưa ra, níu lấy vạt áo Huyền Vô.
"Đừng, đừng, theo, bà ta, đi..."
Tiểu quỷ níu lấy Huyền Vô, giọng đứt quãng nói.
Giọng cậu ta khàn khàn, ngữ điệu cũng có chút mơ hồ, hốc mắt đen ngòm đối diện với Huyền Vô, tay nắm chặt vạt áo anh, không chịu để anh đi theo Dì Vương nữa.
Khóe miệng Dì Vương đột nhiên trễ xuống, bà ta mặt mày âm trầm quay đầu nhìn tiểu quỷ, hung tợn nói: "Buông tay!"
Từng luồng hắc khí từ người Dì Vương tỏa ra, ép về phía tiểu quỷ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)