Kiều Mạch cười vui vẻ: “Vẫn là con chu đáo, không uổng công dì thương con.”
Tống Chấp Giang mỉm cười, anh ra cửa trước, hàng xóm đang quét rác thấy Tống Chấp Giang xách vali lớn để vào cốp xe, liền ngạc nhiên: “Đây là……?”
“Dì Kiều đăng ký đi tour du lịch quốc tế, con đưa dì ra sân bay.”
“Hả? Bà ấy đăng ký hồi nào vậy?” Hàng xóm rất bất ngờ, vội vàng hỏi dồn, “Kiều muội muội, đi tour gì thế? Đi một mình sao?”
Kiều Mạch tranh thủ lúc Tống Chấp Giang chắn tầm mắt bà ấy, nhanh nhẹn chui lên xe, Tống Chấp Giang cũng vòng sang cửa bên kia lên theo, Kiều Mạch kéo cửa sổ xe xuống một khe nhỏ, hạ giọng nói với hàng xóm: “Tôi chỉ đi chơi một chuyến.”
“Khi nào về?”
“Tạm thời chưa định.”
Hàng xóm buồn bã nói: “Bà đi rồi, tôi biết tìm ai nhảy quảng trường nữa đây.”
Kiều Mạch phản xạ trả lời ngay: “Tìm ai cũng được, nhưng tuyệt đối không được tìm Vương Mỹ Hương, chị cũng không thể quay đầu lại làm cỏ đầu tường đâu.”
Nói xong, cô lập tức kéo kính xe lên.
Tống Chấp Giang lặng lẽ liếc nhìn cô một cái, khóe môi hơi nhếch lên, khởi động xe.
Kiều Mạch để ý thấy, trước mặt hậu bối, với tư cách là người lớn, vẫn nên làm gương, cô liền giải thích: “Vương Mỹ Hương đó bụng dạ toàn tính kế. Vừa ghen tức con trai dì là minh tinh lớn, sau lưng cứ nói xấu dì linh tinh; vừa mơ tưởng gả con gái mình cho Cảnh Diệc, dì không đồng ý, thế là nó lên mạng bôi đen Cảnh Diệc. Con nói coi, người ta từng ấy tuổi rồi, mà còn thiếu đạo đức như vậy có được không?”
“Ừ.” Tống Chấp Giang gật đầu đồng tình, “Thiếu thật.”
Kiều Mạch lập tức thấy thoải mái hơn hẳn.
Lần trước cô kể chuyện này trên WeChat với con trai, Kiều Cảnh Diệc chỉ nhàn nhạt đáp: “Mẹ so đo với bà ta làm gì mấy chuyện vớ vẩn đó.”
Ý của Kiều Cảnh Diệc vốn là không muốn mẹ mình giận vì chuyện không đáng. Nhưng vào tai Kiều Mạch, lại thành ra con trai không đứng về phía mẹ.
Khiến cô giận không để đâu cho hết.
Kiều Mạch lại càng cảm thấy—
Con trai ruột còn chẳng bằng một nửa sự thấu hiểu của Chấp Giang.
-
Kiều Cảnh Diệc vừa có ý định xin nghỉ phép, liền lập tức bắt tay thực hiện.
Quá trình xin nghỉ cực kỳ suôn sẻ.
Phải tranh thủ dỗ dành mẹ một trận mới được.
Khi taxi chạy vào con phố nơi nhà mình ở, Kiều Cảnh Diệc nhìn qua cửa sổ, có chút ngẩn ngơ trước khung cảnh quen thuộc mà cũng lạ lẫm này.
Bao nhiêu năm rồi cậu chưa về, con phố này gần như chẳng thay đổi gì.
Đến nơi, cậu thanh toán xong tiền, đẩy cửa xe bước xuống, trong lòng không hiểu sao lại có chút hồi hộp.
Kiều Cảnh Diệc chỉnh lại quần áo, chuẩn bị đẩy cửa vào nhà để tạo bất ngờ cho mẹ, thì phát hiện cửa chính đã khóa.
Cậu khựng lại.
“Ơ, chẳng phải là Tiểu Diệc sao? Sao tự nhiên về vậy?” Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
Kiều Cảnh Diệc quay đầu nhìn.
Là hàng xóm sát vách.
“Trời ơi, thật đúng lúc. Mẹ cậu đăng ký tour du lịch quốc tế rồi, đi mất tiêu rồi.”
Kiều Cảnh Diệc: ???
Cái quái gì!? Mẹ tức tôi quá nên bà bay ra nước ngoài luôn!?
Không những không tạo được bất ngờ, mà lại tự mình nhận lấy một cú sốc.
Tâm trạng vui vẻ vừa rồi bỗng chốc tụt dốc.
Khoan đã.
Không đúng.
Cậu bỗng giật mình nhận ra—
Mẹ mình làm gì có hộ chiếu, bay đi đâu được chứ!?
Cậu quay đầu hỏi hàng xóm: “Mẹ tôi tự miệng nói là đi du lịch nước ngoài sao?”
“Đúng rồi, Tiểu Tống đến đón bà ra sân bay, còn mang theo cái vali to đùng ấy, mới đi không bao lâu.”
Cái người trong miệng gọi Tiểu Tống hẳn là Tống Chấp Giang.
Kiều Cảnh Diệc nghi ngờ mẹ nói đi du lịch, bị bà Lý nghe nhầm thành đi du lịch nước ngoài.
Đi du lịch cũng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)