Mặc dù con người rất thú vị, bản nhạc Tự Do Bay Lượn gảy bằng đàn tranh cũng khá bắt tai, lại thêm mấy cậu trai có ngoại hình khôi ngô tuấn tú, thế nhưng nửa chừng Lăng Giang Nguyệt thật sự không thể chịu đựng nổi giọng ca cao vút của Trang Tiệp nữa, bèn tìm cớ chuồn ra ngoài hít thở không khí.
Thảo nào lần này cậu ta lại chẳng rủ được ai, chỉ có mỗi cô làm khán giả. Mấy cái trò tiêu khiển kiểu này chắc hiếm ai có thể "thưởng thức" nổi.
Ra khỏi phòng bao, đi dọc theo hành lang đến cuối đường rồi rẽ trái là nhà vệ sinh.
Chỗ này ngoại trừ phòng bao của Trang Tiệp mang đậm phong cách đường phố Heavy metal ra thì những nơi khác đều vô cùng thanh tịnh và tao nhã. Ví dụ như món đồ gốm sứ Thanh Hoa mà cô vừa nhìn thấy lúc nãy, hay như cái nhà vệ sinh cao cấp tràn ngập hơi thở nghệ thuật này chẳng hạn.
Dọc theo lối đi uốn lượn là một không gian rộng rãi được phân chia rạch ròi, nơi treo những bức tranh nghệ thuật trừu tượng. Ngoài ra còn có khu vực nghỉ ngơi, phòng dặm lại lớp trang điểm, khu vui chơi cho trẻ em, thậm chí ngay cả chỗ rửa tay cũng được thiết kế thành những gian phòng nhỏ riêng biệt.
Và nhân vật chính trong câu chuyện của bọn họ chẳng ai khác ngoài "con chim phượng hoàng rởm, phế vật đi lạc mười năm mới được tìm về" là cô.
"Lúc nãy ở cửa, tao thấy Trang Tiệp đưa đứa con gái ruột nhà họ Lăng đến đây mở mang tầm mắt đấy. Lúc bước vào cứ ngó nghiêng ngó dọc, y như cái đồ nhà quê mới lên tỉnh." Nói đến cuối câu, kẻ nọ còn chêm thêm tiếng cười nhạo vô cùng mỉa mai.
"Chẳng phải bảo là lớn lên ở viện phúc lợi trong một huyện nhỏ hay sao? Đương nhiên là chưa từng được thấy rồi." Một giọng nói khác uể oải vang lên, nghe cứ như kẻ đang ngà ngà say, thuận miệng tiếp lời mà chẳng mấy bận tâm đến chủ đề này.
"Nghe cũng nực cười thật, một đứa con nuôi thì được nuôi nấng trong nhung lụa, mấy năm trước lúc trưởng thành còn được tổ chức cả một buổi vũ hội hoành tráng cơ mà. Cái tên mặt lạnh Lăng Giang Duật đứng cạnh cô ta, diễn cảnh tình sâu nghĩa nặng của hai anh em rõ đạt. Kết quả giờ cô em ruột về nhà lại là một con nhỏ nhà quê chẳng biết cái cóc khô gì. Tao thấy sớm muộn gì cũng làm nhà họ Lăng mất mặt cho mà xem. Chẳng biết đến lúc đó nhà họ Lăng có hối hận vì đã tìm cô ta về hay không nữa."
Người thứ ba lên tiếng, kèm theo đó là tiếng bật lửa lách cách.
Đối với bọn họ, cái nhà vệ sinh nguy nga lộng lẫy này thực chất cũng chỉ là một nơi bình thường để giải quyết nỗi buồn mà thôi. Cho nên bọn họ căn bản chẳng thèm bận tâm việc đôi chân mình đang gác lên chiếc ghế da sang trọng hay trên lan can chạm trổ hoa văn tinh xảo. Lăng Giang Nguyệt tiến lên phía trước một chút là có thể nhìn thấy một đôi chân đang vắt vẻo gác chéo một cách vô cùng hống hách.
Đôi giày còn mới tinh tươm, kẻ nọ đang nằm ườn trên sô pha ở khu vực nghỉ ngơi phì phèo điếu thuốc.
Cô khẽ mỉm cười, tiếp tục lắng nghe.
Kẻ nọ vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt, còn cười cợt cá cược: "Tụi mày nói xem, nhà họ Lăng thích cô ta hơn hay là thích Lăng Giang Niệm hơn? Một đứa là con gái ruột chẳng biết làm cái thá gì, tính cách chắc cũng rúm ró rụt rè; một đứa là con nuôi có nhan sắc lại có sự nghiệp, đủ sức làm rạng rỡ mặt mày cho nhà họ Lăng. Ồ, chẳng phải Lăng Giang Niệm còn có quan hệ với nhà họ Tống hay sao?"
"Lúc đầu thì chắc chắn là thiên vị con gái ruột rồi, nhưng đợi đến lúc cô ta gây ra trò cười thì chưa chắc đâu."
"Lăng Giang Niệm chứ sao nữa. Con nhỏ Lăng Giang Nguyệt đó thì biết cái gì? Biết giải toán cấp hai chắc?"
Nói đến đây, mấy người bọn họ đều phá lên cười sằng sặc.
"Lăng Giang Niệm ít nhất cũng có thành tích sáng chói, ngoại hình ưa nhìn mà nhân duyên cũng không tệ. Trước đây mẹ tao còn muốn tao tán cô ta làm bạn gái cơ đấy. Còn đứa con ruột này thì vứt, đến công ty con làm nhân viên quèn khéo còn chẳng xong. Hơn nữa, những người xung quanh chỉ quen biết Lăng Giang Niệm chứ chẳng mấy ai tiếp xúc với cô ta. Tao còn nghe nói, vừa về nhà cô ta đã gây hấn với người ta, đòi sống đòi chết muốn bước chân vào giới giải trí. Ai ngờ cuối cùng lại tham gia cái chương trình tạp kỹ rách nát nào đó, giờ thì lặn mất tăm mất tích… Ây dà, trừ phi nhà họ Lăng đắp tiền cho cô ta làm một diễn viên tuyến mười tám, thế cũng coi như có việc để làm."
"Có phải trước đây mày nhắm Lăng Giang Niệm rồi không?"
"Cút mẹ mày đi!"
Lại là một tràng cười ầm ĩ.
Lăng Giang Nguyệt chẳng cần nhìn cũng có thể cảm nhận được ác ý của bọn họ. Không, có lẽ đó chỉ là sự giễu cợt tùy tiện dành cho một thứ chướng mắt mà thôi. Đối với bọn họ, điều này cũng giống hệt như việc chê bai con chó nhà người ta nuôi sao mà xấu xí vậy.
Cô chằm chằm nhìn vào đôi chân thò ra kia một lát, rồi vờ như không có chuyện gì, tiếp tục bước vào trong nhà vệ sinh. Lúc đi ngang qua khu vực nghỉ ngơi, cô làm như không hề nhìn thấy bọn họ.
Vài phút sau, ba người nọ lần lượt hút xong thuốc lá, chuẩn bị quay lại phòng bao. Thế nhưng có một người vừa đi được hai bước lại định vòng lại nhà vệ sinh một chuyến.
"Tao vào trong một lát, tụi mày cứ về trước đi."
Hai người kia cười nhạo anh ta: "Vừa mới đi được mấy phút mà lại đòi đi nữa, mày bị đi tiểu nhiều, tiểu rắt, tiểu không tự chủ à?"
"Đừng bảo chức năng thận của mày có vấn đề rồi nhé Ôn Tư Ngang? Nhanh cái chân lên, còn đang đợi mày về mở chai rượu thứ hai đấy."
Ôn Tư Ngang chửi đổng hai câu rồi đi vào phòng vệ sinh nam.
Tuy nhiên sau khi vào trong, anh ta lại chẳng còn cảm giác muốn giải quyết nỗi buồn nữa. Anh ta kéo quần lên cạn lời, rồi đi đến bồn rửa tay vặn vòi nước.
Khu vực bồn rửa trong nhà vệ sinh cũng được bài trí vô cùng trang nhã, hệt như bàn trang điểm của giới quý tộc Pháp vậy. Tấm gương hình bầu dục nằm độc lập phản chiếu ánh sáng chói mắt dưới ánh đèn rực rỡ.
Nước ấm vừa xối xuống tay, anh ta bỗng cảm thấy tim mình đập liên hồi, tiếng thình thịch vang vọng khiến đầu óc cũng ong ong theo. Anh ta ngước mắt nhìn vào trong gương, chẳng biết do ánh sáng phản chiếu hay làm sao mà hoa cả mắt, giống như thể men rượu đang xông lên não vậy.
Anh ta lại cúi đầu, hai tay chống lên bồn rửa mặt lắc lắc đầu, định vốc một vốc nước hất lên mặt cho tỉnh táo. Nhưng lần này vừa ngẩng đầu lên, anh ta bất chợt nhìn thấy khuôn mặt của một người phụ nữ xuất hiện trong gương!
"Đệt mợ!" Anh ta sợ toát mồ hôi lạnh, quay phắt người lại chửi bới: "Mẹ kiếp đây là nhà vệ sinh nam, mày vào đây giả làm Sadako dọa ma ai hả!"
Chửi xong câu này, anh ta liền cứng họng chẳng nói thêm được lời nào nữa. Nhịp tim càng lúc càng nhanh khiến chân tay anh ta mềm nhũn, đầu váng mắt hoa chẳng nhìn rõ người phụ nữ trước mặt là ai. Tuy nhiên, bản năng sinh học khiến anh ta rùng mình một cái, lùi lại hai bước dựa vào bồn rửa tay, cố gắng duy trì thăng bằng.
Đáng tiếc là vô ích, anh ta rất nhanh đã thở hồng hộc rồi xụi lơ ngã quỵ xuống. Đầu đập vào bồn rửa tạo ra một tiếng trầm đục, lần này thì càng choáng váng hơn.
Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mặt mày nóng bừng bừng. Cái triệu chứng bệnh tật ập đến như núi đổ này khiến anh ta hoảng hốt đến mức muốn hét toáng lên.
Lăng Giang Nguyệt đưa một ngón tay lên môi, phát ra âm thanh "Suỵt", sau đó ngồi xổm xuống trước mặt anh ta, chăm chú quan sát bộ dạng đỏ gay mặt mũi của anh ta.
"Thật là thê thảm, mặt đỏ đến mức máu sắp phụt cả ra rồi kìa."
Cô lại tự biên tự diễn: "Anh rất tò mò về tôi sao? Anh tên là gì?"
"Không nói à? Ồ, anh không nói được nữa rồi."
Vậy thì để cô tự đưa ra câu trả lời luôn vậy. Cô đứng dậy rút một tờ giấy lau tay ở bên cạnh, đắp lên mặt anh ta, rồi lại ngồi xổm xuống nhìn bộ dạng anh ta đang liều mạng hít thở dưới lớp giấy kia.
"Tôi tính cách ra sao, sẽ làm những gì, người nhà tôi thích ai hơn, mấy chuyện đó đâu cần đến lượt các người bận tâm. Đừng có lo chuyện bao đồng, nhúng tay quá nhiều thì sẽ có kết cục như thế này đấy, bởi vì uống quá chén nên vô ý ngã trong nhà vệ sinh, suýt chút nữa là cấp cứu không kịp."
Những lời này, Ôn Tư Ngang hoàn toàn không nghe rõ. Tiếng tim đập thình thịch bên tai anh ta còn lấn át cả tiếng nói kia, mang đến cho anh ta một nỗi sợ hãi tột cùng với suy nghĩ: "Nếu không qua khỏi ngày hôm nay, chắc mình sẽ chết yểu mất". Nhịp thở dồn dập khiến tờ giấy thô ráp kia phập phồng lên xuống, dần dần có dấu hiệu tuột xuống.
Khi tờ giấy trượt xuống lông mày, một bàn tay qua lớp giấy ấn chặt lên trán anh ta.
Có người đang nói gì đó, nhưng anh ta hoàn toàn không nghe thấy.
Âm thanh, hình ảnh, xúc giác, tất cả đều hỗn loạn đến mức chẳng thể phân biệt nổi. Mọi cảm nhận về môi trường xung quanh đều đan xen vào tiếng tim đập dữ dội, đòi hỏi phải dồn hết sức lực mới có thể nhận biết được. Oái oăm thay, anh ta lúc này đang rơi vào trạng thái tinh thần thì hưng phấn tột độ nhưng cơ thể lại chẳng thể theo kịp.
Chỉ có câu nói cuối cùng kia là hằn sâu vào tâm trí anh ta, tựa như lời tự ngẫm của chính bản thân mình vậy.
"Chức năng thận quả thực không được tốt cho lắm."
Ôn Tư Ngang sắp sửa hôn mê, suýt chút nữa hộc máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
