Gọi điện thoại xong, Lăng Giang Nguyệt ngân nga hát, ngồi vẽ vời trong phòng một lúc rồi mới đi xuống lầu.
Dưới phòng khách, Lăng Giang Duật thế mà vẫn còn ở nhà. Anh ta mặc bộ âu phục ba mảnh vô cùng trang trọng, ngay cả chiếc cà vạt cũng phẳng phiu ngay ngắn, thắt nút Windsor tỉ mỉ đến từng chi tiết, dưới ánh sáng ánh lên vẻ bóng bẩy mang tới từ loại lụa đắt tiền.
Anh ta ngồi trên sô pha nghe điện thoại, còn Lăng Giang Niệm thì ở phía bên kia nói chuyện với Trang Mân. Gia đình bốn người vẫn duy trì bầu không khí hòa thuận vui vẻ hệt như trước kia.
Lăng Giang Nguyệt đứng trên cầu thang đầy hứng thú quan sát. Cô cảm thấy gia đình này hiện tại cứ giống như... một tấm gỗ bị khuyết mất một góc. Chỗ khuyết ấy vốn đã được người ta đắp vá từ từ, nhưng cái mảnh góc từng bị rơi ra kia lại đột ngột bị nhét trở lại. Thế là cả tấm gỗ chực chờ nứt toác, thê thảm hơn cả lúc trước.
Vậy nên vì sao lại đón cô về làm gì chứ, chậc.
Lăng Giang Duật vừa cúp máy liền nhìn thấy cô, anh ta dịu giọng gọi tên cô rồi bảo cô xuống đây.
“Giang Nguyệt, hôm nay em có kế hoạch gì chưa?”
“Chưa có.” Lăng Giang Nguyệt chậm rãi bước từng bước xuống lầu. Vạt dưới của chiếc váy len màu trắng cô vừa mới thay có viền bèo nhún hình lá sen, mỗi khi di chuyển lại đung đưa tựa như một nụ hoa úp ngược. Cô nói tiếp: “Em làm gì có bạn bè cơ chứ.”
Bất kỳ người nào tinh mắt cũng có thể nhìn ra, nếu Lăng Giang Duật không đến nỗi bó tay hết cách trong việc làm cho em gái vui vẻ thì anh ta cũng sẽ chẳng đưa ra “hạ sách” này, mang cô gửi gắm cho Trang Tiệp.
Nhưng Lăng Giang Nguyệt đâu có biết chuyện này. Cô chỉ cảm thấy Trang Tiệp cũng khá thú vị đấy chứ. Có điều sự sắp xếp này...
Là để cô và Lăng Giang Niệm cùng ngồi chung một chuyến xe ư?
Cô liếc nhìn Lăng Giang Niệm đang mỉm cười với mình ở phía đối diện, dường như nhớ ra điều gì đó nên khóe môi cũng thoáng hiện nụ cười, ngoan ngoãn đáp lại: “Được ạ.”
Trang Mân vẫn còn chút lo lắng, cháu trai mình ra sao bà ấy tự biết rõ, làm gì phải là hạng người đứng đắn đàng hoàng cho cam.
Thế nhưng, vừa nghĩ đến chuyện buổi sáng chắc chắn đã khiến cô không vui, bà ấy đành nén lòng không ngăn cản cô ra ngoài.
Mối quan hệ của cả nhà bọn họ hiện tại hệt như một ổ nhím sống chung với nhau. Mười năm vắng bóng chính là những chiếc gai vô hình, dù thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thể cứ thế lờ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sau khi tiễn ba anh em bọn họ rời đi, Trang Mân ngồi trước gương ngắm nhìn khuôn mặt mình, sầu não đến mức khóe mắt lại hằn thêm vài nếp nhăn. Trăn trở hồi lâu, bà ấy bèn gọi điện thoại rủ Du phu nhân cùng ra ngoài dạo phố và đi spa.
Người ngoài cuộc lúc nào cũng sáng suốt, thôi thì cứ để người khác đưa ra chút biện pháp khách quan xem sao. Nếu không cứ để một mình bà ấy suy tới nghĩ lui, dạo gần đây tâm trạng cứ hay thất thường, thật sự vô cùng bất ổn.
Ở một diễn biến khác, ba anh em đã lên xe.
Bầu không khí tĩnh mịch bên trong xe hệt như một mạng nhện khổng lồ, bám chặt lấy miệng của những kẻ đang muốn cất lời. Mọi lời nháp sẵn trong bụng dường như đều chẳng hề hoàn hảo. Lời nói vừa bị đẩy lên cổ họng lại vội vàng nuốt xuống. Mãi cho đến khi xe chạy được vài cây số, vẫn chẳng một ai lên tiếng.
Lăng Giang Nguyệt chẳng thèm đoái hoài đến hai người bọn họ, cô vẫn cứ gục đầu bên cửa sổ nhìn ra ngoài, hoàn toàn không cho rằng hành động này của mình đang tạo ra khoảng cách với Lăng Giang Niệm.
Lăng Giang Niệm chắc mẩm biết tỏng chuyện Lăng Giang Duật đang có ý định tìm từng người bọn họ để nói chuyện, nên đi được nửa đường liền bảo anh ta dừng xe, nói rằng muốn vào siêu thị mua chút đồ.
Trong xe chỉ còn lại hai anh em ruột. Lăng Giang Duật tắt máy, lên tiếng trước: “Giang Nguyệt, chuyện buổi sáng em đừng trách bố, ông ấy chỉ lo lắng cho em thôi.”
“Không nhìn ra.” Cô buột miệng đáp.
“Giang Nguyệt, anh biết em hận chúng ta.”
Giọng nói của anh ta trở nên trầm thấp. Anh ta nhìn thẳng vào con đường phía trước mà không quay đầu lại, nhưng lời nói lại vô cùng rành mạch không vấp váp nửa lời, có lẽ anh ta đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại trong đầu không biết bao nhiêu lần.
“Sau khi em đi lạc năm đó, nhà mình đã tìm kiếm em rất lâu, mẹ cũng rất đau lòng. Nhưng không lâu sau anh lại đổ bệnh, tinh thần bất ổn, thường xuyên gặp ác mộng, đến bệnh viện chữa trị cũng không thuyên giảm. Bố mẹ đành phải giao chuyện tìm em cho cảnh sát, quay về nhà túc trực bên anh.”
“Nửa năm trôi qua mà tình trạng của anh vẫn chẳng hề khả quan. Bởi vậy, bố mẹ lại nghe theo lời khuyên của bác sĩ tâm lý, chuẩn bị nhận nuôi một bé gái trạc tuổi em để bầu bạn với anh. Thế nên nếu em muốn trách thì cứ trách anh là được rồi.”
Lăng Giang Nguyệt hừ nhẹ qua mũi rồi khẽ giọng hỏi: “Vậy còn cô ta thì sao?”
“Giang Niệm được nhận nuôi từ cô nhi viện, tính cách và tướng mạo hoàn toàn khác em. Anh hiểu rất rõ sự khác biệt giữa hai người, anh không hề coi em ấy là em, cũng chưa từng quên việc tiếp tục tìm kiếm em. Nhà ta mang đến cho em ấy một cuộc sống sung túc, còn em ấy đóng vai trò như liều thuốc chữa trị căn bệnh tâm lý của anh. Em ấy rất ngoan ngoãn, chưa từng chủ động mở lời đòi hỏi bất cứ thứ gì ở nhà mình...”
“Giang Nguyệt, em đừng hận em ấy. Giang Niệm không có quyền lựa chọn, cũng tuyệt đối không hề ôm suy nghĩ muốn thay thế vị trí của em.”
Từ sau khi Lăng Giang Nguyệt được tìm thấy và đón về nhà, chẳng cần nghe ngóng cũng thừa biết, trong giới thượng lưu vẫn luôn có người buông lời phỏng đoán lung tung về chuyện nhà họ Lăng.
Có kẻ cho rằng đứa con nuôi chắc chắn không nỡ để lợi ích trong tay bị chia sớt nên sẽ mượn cơ hội cô lập Giang Nguyệt nhằm thay thế cô. Cũng có người bàn tán đứa con gái ruột vừa mới trở về nào có cam lòng để một đứa con nuôi chiếm tổ chim cưu, chắc chắn sẽ giở trò làm loạn để đuổi Giang Niệm ra khỏi nhà.
Tuy nhiên Lăng Giang Duật rất hiểu Lăng Giang Niệm, cô ta không phải loại người đó. Thực tế thì khoảng thời gian này có lẽ cô ta cũng vô cùng khó chịu.
Còn về phần Giang Nguyệt... anh ta chẳng biết phải nhìn nhận thế nào cho phải. Dẫu sao khoảng cách mười năm vẫn rành rành ra đó, nay anh ta đã quá đỗi xa lạ với cô em gái tám tuổi năm xưa rồi.
Lăng Giang Nguyệt vừa lắng nghe bài phát biểu dài thườn thượt của anh ta, vừa hà hơi lên cửa kính ô tô, sau đó vươn ngón tay vẽ một khuôn mặt tươi cười.
Chờ Lăng Giang Duật nói xong, cô nhìn mặt cười dần tan biến và hình bóng phản chiếu dần trở nên rõ nét trên cửa kính, bèn lên tiếng: “Em có ba câu trả lời, anh có muốn nghe thử không?”
Lăng Giang Duật đã lường trước rất nhiều kiểu phản ứng của cô, thậm chí ngay cả khi cô khóc lóc nức nở rồi chửi rủa anh ta một trận, anh ta cũng đã nghĩ xong cách giải quyết. Chỉ có điều, anh ta duy nhất không thể ngờ tới cái phản ứng này.
Càng bình tĩnh bao nhiêu, mâu thuẫn lại càng không thể xóa bỏ bấy nhiêu.
“Là gì?” Anh ta chẳng ôm ấp hy vọng gì, hai tay nắm chặt vô lăng, điềm tĩnh chờ đợi sự phán quyết.
“Trường hợp thứ nhất, em sẽ vô cùng thấu tình đạt lý mà tỏ ý thông cảm. Tâm lý của anh có vấn đề, cần một người để hỗ trợ chữa trị. Em đâu thể nói là không đồng ý rồi trơ mắt nhìn anh đi vào chỗ chết được chứ. Lăng Giang Niệm quả thực cũng chẳng có lỗi lầm gì, cô ta chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi, chứ đâu phải loại con rơi con rớt cố tình thay thế vị trí của em.”
“Trường hợp thứ hai, em sẽ ôm tâm lý bất mãn mà trách móc anh. Mọi người không tìm được em, nhưng lại có thể nuôi một đứa con gái chẳng máu mủ ruột rà làm chỗ dựa tinh thần, bồi dưỡng cô ta trở thành một người vô cùng ưu tú. Còn em thì sao, em phải trải qua cuộc sống bơ vơ không nơi nương tựa vốn dĩ thuộc về cô ta trước đây. Bây giờ em đã trở về, mọi người lại muốn bắt em hòa hợp thân thiện với cô ta, chẳng lẽ anh không thấy điều đó ép người quá đáng sao? Em cứ muốn đuổi cô ta ra khỏi nhà đấy, hoặc là mọi người đuổi em đi cũng được, tốt nhất đừng có đến trước mặt em làm mấy cái trò giả nhân giả nghĩa để diễn kịch tình thân.”
“Trường hợp thứ ba...” Cô chuyển sang giọng điệu trầm uất rồi nói tiếp: “Những năm tháng sống dở chết dở ngoài kia, em cũng từng mơ mộng có người đến nhận nuôi mình, ban cho em một mái nhà yên bình. Không cho em ăn no cũng được, em cũng có thể rất ngoan ngoãn cơ mà.”
Hai câu trả lời trước, Lăng Giang Duật còn có thể chịu đựng được. Đến lúc nghe xong câu trả lời thứ ba, sự xót xa và áy náy trong nháy mắt xộc thẳng lên cổ họng, giọng nói của anh ta cũng mang theo chút run rẩy.
“Giang Nguyệt, anh...”
“Em vẫn còn vô số những lời nói như dao cứa vào tim có thể dãi bày, nhưng mà tạm thời em chưa có dự định đó. Dẫu sao mối quan hệ hòa thuận thì mới có ích cho cuộc sống mà. Anh hai, anh có thể gọi cô ta về rồi đưa em đi chơi được chưa? Em cũng muốn làm quen với nhiều bạn bè xinh đẹp giống cô ta, để nghe bọn họ khen ngợi em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
