Mười phút sau, nhóm người Lăng Giang Nguyệt được bố trí một phòng bệnh riêng để nghỉ ngơi.
Bác sĩ đang tiến hành kiểm tra cho cô, vạch mí mắt cô lên soi đi soi lại. Cô thích ứng rất tốt, ngoan ngoãn chẳng nói một lời.
Trang Tiệp cứ lải nhải ở bên cạnh: “Cái tổ chương trình này xui xẻo thật đấy, liên tiếp hai lần đều xảy ra chuyện. Tôi cũng chẳng ngờ tới luôn, đến đón người mà lại làm bản thân bị nhốt ở đây.”
“Xin lỗi nhé,” Lăng Giang Nguyệt cất giọng nhẹ tênh, ngửa đầu lên kiểm tra cũng không quên xin lỗi: "Tôi không biết đạo diễn đã báo cho mọi người, tôi tưởng ngày mai là có thể tự về rồi.”
Lăng Giang Duật chẳng có tâm trí đâu mà để ý tới chuyện ân cần lấy lòng của Du Chương. Anh ta còn đang chờ kết quả kiểm tra từ miệng bác sĩ.
“Đúng là triệu chứng do tổn thương từ sóng hạ âm. Nhìn qua thì không nghiêm trọng lắm, nhưng liệu có để lại di chứng ngắn hạn hay không thì vẫn chưa chắc chắn. Bất cứ lúc nào bệnh nhân cũng có thể xuất hiện các biểu hiện như chán ăn, mất thăng bằng cơ thể, tâm trạng suy sụp. Cứ nghỉ ngơi thật tốt một đêm, trong thời gian ngắn đừng tùy tiện di chuyển, tốt nhất là nên dùng thiết bị chuyên dụng kiểm tra chuyên sâu mới có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối.” Bác sĩ dặn dò.
Thế thì việc vận chuyển máy móc tới đây là chuyện bắt buộc phải làm rồi. Lăng Giang Duật lập tức gọi điện thoại cho người ta, đồng thời bảo Trang Tiệp báo bình an về nhà.
Vốn dĩ Du Chương đang rất hứng thú quan sát mặt cảm xúc biến động dữ dội này của Lăng Giang Duật. Nào ngờ điện thoại trong túi áo vest bỗng rung lên bần bật, rung đến mức tê rần cả chân.
Anh ta lôi điện thoại ra rồi đứng dậy, còn rất ga lăng gật đầu chào Lăng Giang Nguyệt rồi mới bước ra ngoài nghe máy.
Cả ba người đàn ông đều đang bận rộn gọi điện thoại. Lăng Giang Nguyệt rũ đầu ăn bánh kem trong hộp. Động tác múc bánh của cô chậm rề rề. Vành tai khẽ nhúc nhích, định vị chuẩn xác giọng nói của Du Chương từ phía xa.
Lúc này trên hành lang vắng vẻ vô cùng. Giọng nói của Du Chương hòa lẫn với tiếng vang vọng tựa như một bản song tấu. Rất dễ dàng nghe ra sự hờ hững và cợt nhả trong ngữ điệu của anh ta. Đó là một thái độ hoàn toàn trái ngược với cái vỏ bọc bề ngoài mà anh ta đang cất công dựng lên.
“Tạm thời chưa về được. Ừ, đang ở một vùng núi hẻo lánh mà nghe đồn quanh đây cả trăm dặm chẳng có nổi một cái khách sạn hạng sao nào cả.”
“Bánh kem à? Có phải ở câu lạc bộ đâu mà nghĩ nhiều thế. Cho em gái của Lăng Giang Duật rồi.”
“Cái gì mà thiên kim thật giả chứ? Lăng Giang Niệm chỉ là con gái nuôi mà thôi, đến từ giả cũng chẳng đáng được tính. Chỉ cần Lăng Giang Duật không bị úng não, thì sẽ thừa biết kẻ mang dòng máu nhà họ Lăng mới là đối tượng đáng để đầu tư.”
“Quan hệ máu mủ ruột rà mới là thứ không thể tách rời nhất, cho dù con bé đó là một con ngốc bất tài vô dụng...”
Câu nói này giữa chừng bị chen ngang bởi tiếng bước chân. Ngay sau đó là tiếng xả nước vòi hoa sen làm lấn át tiếng trò chuyện.
Mãi cho đến lúc anh ta rửa tay xong, nương theo tiếng sột soạt khe khẽ của giấy lau tay, tần số chấn động từ giọng nói cười cợt cao ngạo của Du Chương mới lại vang lên rõ ràng mồn một.
“... Huống hồ gì còn có sự áy náy, Lăng Giang Duật chỉ có duy nhất điểm yếu này thôi. Thử xem sao, có mất mát gì đâu.”
“Giang Nguyệt.” Tiếng của Lăng Giang Duật chợt cất lên bên tai.
Anh ta vừa gọi xong điện thoại. Thiết bị y tế sẽ nhanh chóng được đưa tới. Việc quan trọng nhất lúc này là hỏi rõ ràng chi tiết sự việc ngày hôm nay để nắm bắt chiều hướng phát triển của cục diện, từ đó nhanh chóng đưa cô về nhà. Thế nhưng khi quay đầu lại, anh ta chợt nhìn thấy cô đang múc hộp bánh kem từng thìa một nhưng lại chẳng ăn miếng nào. Vẻ mặt cô hiện rõ vẻ lơ đãng.
Thế là mọi chuyện khác đều bị xếp sang một bên. Lúc này anh ta chỉ lo lắng cho cảm xúc của cô.
Cô mới được tìm về chưa bao lâu, đối với người nhà và môi trường sống đều chưa mấy quen thuộc. Dẫu có sợ hãi thì có lẽ cô cũng sẽ chẳng bộc lộ ra ngoài. Hành động tìm kiếm sự an ủi từ anh ta lúc nãy có lẽ đã là sự gần gũi duy nhất rồi.
“Sao lại không ăn?” Giọng anh ta cố gắng dịu xuống hết mức có thể: "Có phải không ngon không? Anh đã sai người đến cửa hàng gần nhất mua đồ ăn nóng rồi, em muốn ăn gì nào?”
Sự chú ý của Lăng Giang Nguyệt quay trở lại người anh ta. Cô ngẩng đầu lên không quá cao, rũ mắt xuống, hơi mím khóe môi đáp: “Cũng được ạ. Nhưng mà, em hơi muốn ăn kem.”
Giọng nói của cô ngày một nhỏ dần, hai chữ cuối cùng gần như nghẹn lại trong cổ họng, dường như rất ngại ngùng.
Vốn dĩ Lăng Giang Duật còn cảm thấy lạ lùng với ý nghĩ muốn ăn kem lúc nửa đêm của cô. Nhưng vừa nhìn dáng vẻ đó của cô, anh ta lập tức đồng ý: “Anh cho người đi mua mang tới. Bây giờ không phải là mùa hè, chắc ở đây cửa hàng bán kem không nhiều, em phải đợi lâu một chút đấy.”
“Vâng. Cảm ơn anh.”
Lăng Giang Duật giãn cơ mặt vì cách xưng hô đơn giản này. Sắc mặt vốn luôn căng thẳng của anh ta cũng trở nên dịu dàng. Bàn tay anh ta vuốt ve mái tóc dài của cô.
“Với anh thì không cần nói cảm ơn, những việc này đều là điều anh nên làm vì em.”
Trang Tiệp đứng phía sau nổi cả da gà da vịt. Đối với cậu ta mà nói, nhìn một kẻ xưa nay luôn trưng ra bộ mặt vô cảm lại bỗng dưng dịu dàng thế này, cũng giống hệt như việc chứng kiến một bệnh nhân trúng gió liệt nửa người đang nhảy điệu breakdance, khiến cậu ta bức bối khó chịu cả người.
Cánh cửa phòng bệnh bị đẩy vào một nhịp, phát ra tiếng “két” khe khẽ.
Du Chương đi ra ngoài nghe điện thoại đã quay lại.
Lúc sải bước vào trong, nụ cười trên gương mặt anh ta được đắp nặn vô cùng chuẩn xác. Dù cũng là người trải qua mấy tiếng đồng hồ bôn ba, phải thức trắng đến nửa đêm như nhau, thế nhưng tâm trạng cùng vẻ mặt của anh ta lại được duy trì tốt hơn hai người kia nhiều. Trên người anh ta luôn tỏa ra một thứ khí chất kiểu người anh trai tri kỷ “anh là người tốt duy nhất ở đây, là chỗ dựa duy nhất của em”.
Chỉ nhìn qua tướng mạo đã thấy đây là một người rất dễ khiến người ta buông lơi sự cảnh giác.
Ví dụ như lúc này, việc đầu tiên khi bước vào là quan sát xem hộp bánh kem đã vơi đi bao nhiêu, sau đó anh ta mới mỉm cười lên tiếng: “Năm phút trôi qua rồi mà cũng không thể khiến em ăn thêm được miếng nào. Xem ra lần này mua sai vị việt quất mất rồi. Nhưng cũng may, lần sau mua có thể loại bỏ vị việt quất ra khỏi danh sách lựa chọn rồi.”
Là ngữ điệu tự trào phúng bản thân, không hề gây chán ghét, thậm chí còn khơi gợi cho người ta ham muốn được trò chuyện cùng anh ta.
Lăng Giang Nguyệt cười ngượng ngùng, bèn nhân lúc đó ăn một miếng bánh ngọt vừa múc lên, đầu lưỡi cong lại, liếm nốt chút mứt việt quất còn vương trên môi.
Sau đó tựa như muốn chứng minh điều gì, cô bèn giơ hộp bánh lên phía trước một chút, như thể cố tình cho anh ta xem, lại giống như đang kỳ vọng một lời khen ngợi.
“Thực ra rất ngon, rất ngọt. Chẳng qua hiện tại em không ăn nổi mấy thôi.”
Du Chương phớt lờ sắc mặt khó coi của Lăng Giang Duật. Anh ta thản nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn vào mắt cô, khẽ cười đáp: “Vậy thì lần sau mua cho em, vị việt quất vẫn có thể được đưa vào danh sách xem xét. Nhà anh không có em gái, lâu lắm rồi không mua đồ ngọt cho con gái, may mà không mua nhầm. Bây giờ em cảm thấy sao rồi? Nghe ý của viên cảnh sát Lận kia thì có vẻ chuyện hôm nay làm em sợ rồi.”
“Cũng tàm tạm ạ,” cô len lén liếc nhìn khuôn mặt của Du Chương, bắt gặp nụ cười hiền hòa của anh ta rồi lại ấp úng hỏi: “Đối với cô gái nào anh cũng tốt như vậy sao?”
“Hửm? Đương nhiên là không rồi.” Du Chương thoáng sững sờ, nụ cười trên môi chân thành hơn đôi chút.
“Về mặt ý nghĩa nào đó thì anh với anh Giang Duật và Trang Tiệp cũng được coi là bạn bè. Em gái của họ đối với anh cũng như em gái. Chăm sóc cho em là điều anh nên làm.”
“Thế thì chắc hẳn anh cũng từng quan tâm Lăng Giang Niệm rất nhiều lần nhỉ.” Cô buột miệng nói.
Đây là lần đầu tiên cô bộc lộ sự để tâm đối với cô con gái nuôi đã thay thế vị trí của cô suốt mười năm ở nhà họ Lăng trước mặt người ngoài. Hàng lông mày của Lăng Giang Duật nhíu chặt lại. Nhịp thở của anh ta cũng chậm đi vài nhịp, anh ta muốn lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ.
Thế nhưng Du Chương lại phản ứng nhanh hơn một bước, dường như đáp án đã nằm sẵn trong lòng anh ta từ lâu.
“Cô ấy đúng là cũng được coi như em gái. Thế nhưng hai người không giống nhau, Giang Nguyệt. Điều này quá rõ ràng rồi.”
Rõ ràng cái gì, anh ta không nói toẹt ra. Thế nhưng cặp mắt kia lại vô cùng chân thành tha thiết nhìn cô, nội dung phía sau chực trào khỏi miệng, khiến cô cảm thấy đó nhất định là đáp án mà mình vẫn luôn mong ngóng - cô mới là con gái ruột của nhà họ Lăng, mới là người đáng được tận hưởng sự quan tâm chăm sóc của tất cả mọi người. Lăng Giang Niệm chẳng qua chỉ là một đứa con nuôi. Người thực sự có con mắt tinh tường sẽ chẳng đời nào đi coi mắt cá là trân châu.
Lăng Giang Nguyệt gần như sắp đắm chìm vào đôi mắt ấy.
Nhưng trong lòng cô lại lạnh lẽo gắn mác cho Du Chương: Đúng là một kẻ ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo.
Thực sự muốn xem xem đến một ngày nào đó, lúc anh ta diễn kịch nhập tâm quá mà bị chính phản ứng của cơ thể lừa gạt, thì anh ta sẽ nhìn nhận những việc mình đã làm như thế nào. Sợ hãi hay chán ghét đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)