Kiều Du nghe vậy thì mặt hơi ửng đỏ, có chút ngượng ngùng nhưng vẫn kiên định gật đầu.
Giang Trạm nhìn Kiều Du bằng ánh mắt phức tạp. Anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra khiến thái độ của cô đối với anh thay đổi chóng mặt như vậy. Nhưng ngoài sự nghi hoặc, thứ chiếm hữu tâm trí anh lúc này chính là sự cám dỗ không thể cưỡng lại cùng nỗi khao khát khó chịu đang sôi sục trong lòng.
Anh quá khao khát Kiều Du.
Từ năm mười một tuổi đến hai mươi bốn tuổi, anh đã yêu cô suốt mười ba năm, chờ đợi cô suốt mười ba năm và cũng phải kìm nén suốt mười ba năm. Không có khoảnh khắc nào mà anh không muốn ôm trọn cô vào lòng.
Giang Trạm cởi giày, cẩn thận nằm xuống bên cạnh cô, cố gắng dùng hết lý trí để kiềm chế ham muốn của bản thân. Anh nhịn rất khổ sở nhưng cũng không thể chối từ, bởi đối với cô, anh chưa bao giờ giữ được sự tỉnh táo, căn bản không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.
Giang Trạm nhịn được, nhưng Kiều Du lại không nhịn được.
Thấy Giang Trạm nằm xuống, hai cánh tay Kiều Du lập tức quấn lấy cổ anh, mặt áp vào hõm cổ, thân mật dùng trán cọ cọ vào cằm anh như một chú mèo nhỏ.
Giang Trạm vừa thích thú vừa khổ sở trước hành động làm nũng của cô. Anh nghiến răng, đè nén những suy nghĩ đen tối xuống tận đáy lòng, cách một lớp chăn nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, khẽ giọng nói: "A Du ngoan, ngủ đi, anh ở đây với em."
Đương nhiên Giang Trạm không thể nào ngủ được. Nghe tiếng cô gọi, anh liền mở mắt, giọng hơi khàn: "Không có, sao vậy em?"
Kiều Du nắm chặt tay anh: "Em... có chuyện muốn hỏi anh."
"Ừ, em nói đi." Giang Trạm hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, vẻ mặt đầy sự dịu dàng.
Kiều Du chống người ngồi dậy, cô nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi: "A Trạm, tại sao cổng lớn nhà anh lại đổi thành cửa thép thế?"
Giang Trạm nghe vậy cũng ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường, điềm nhiên trả lời: "Vì an toàn." Sau đó anh cân nhắc một chút, lại nhẹ giọng ướm hỏi: "A Du, có phải em cũng... mơ thấy gì không?"
Trong đầu Kiều Du "ong" một tiếng, cô nhạy bén nắm bắt được từ khóa "mơ", vội vàng hỏi dồn: "Mơ? A Trạm, anh mơ thấy gì?"
Sắc mặt Kiều Du tái nhợt, trong mắt tràn đầy sự lo lắng và hoảng sợ. Phản ứng này, cộng thêm việc trước đó cô đã thu mua lượng lớn vật tư khiến Giang Trạm gần như xác định: Kiều Du chắc chắn biết điều gì đó.
"Nửa tháng trước, anh thường xuyên mơ thấy một giấc mơ lạ. Trong mơ, rất nhiều người chết đi sống lại, biến thành quái vật cắn người, mà người bị cắn lại tiếp tục biến thành quái vật." Giang Trạm không giấu giếm, kể hết những gì mình biết cho Kiều Du: "Lúc đầu mơ thấy cảnh tượng này, anh chỉ cảm thấy kỳ lạ chứ không để tâm lắm. Cho đến đêm thứ ba, anh mơ thấy thành phố G sẽ có động đất, mà chiều hôm sau, thành phố G thực sự xảy ra động đất. Tâm chấn, cường độ, thậm chí cả thời gian xảy ra đều trùng khớp y hệt như trong giấc mơ."
Thì ra là vậy.
Giang Trạm không giống cô, anh chỉ mơ thấy điềm báo chứ không phải trọng sinh. Kiều Du không biết nên vui hay nên buồn, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Cô nắm chặt tay Giang Trạm, giọng nghẹn ngào: "A Trạm... đó không phải mơ, không phải là mơ đâu... tất cả đều là sự thật..."
Giang Trạm không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy thân hình đang run rẩy của Kiều Du vào lòng vỗ về.
Đợi khi bình tĩnh lại, Kiều Du đẩy nhẹ Giang Trạm ra, nhìn sâu vào mắt anh, nghiêm túc hỏi: "A Trạm, anh tin em chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)

Bị lập chương rồi nè
Bị lặp chương rồi editor ơi