Bốn người họ trèo qua sườn núi bên kia, đi tới một con suối. Trưởng thôn dừng bước, chỉ tay vào dòng nước trong vắt nói với Kiều Du: "Đến đây coi như là ranh giới của làng chúng tôi rồi. Men theo dòng suối này đi lên khoảng 2 km có một thác nước, gọi là thác Đoạn Sơn, chia đôi ngọn núi này. Nước từ trên núi đổ xuống vừa sạch vừa ngọt, dân làng đều ra đây lấy nước về dùng, có thể uống trực tiếp luôn đấy. Tiểu Kiều nếm thử xem!"
Nói rồi, trưởng thôn liền làm mẫu, khum tay múc một vốc nước uống cạn. Diêu Linh Linh và Ninh Ninh ở bên cạnh đã sớm uống rồi, Kiều Du thấy vậy cũng thuận theo nếm thử, quả nhiên nước trong và ngọt mát, tuy không bằng "Nước Quả" trong không gian Ngọc Thụ nhưng cũng không tệ.
Trưởng thôn nhìn Kiều Du, thấy cô uống xong với vẻ mặt tán thưởng, liền không giấu được vẻ tự hào: "Ngon đúng không? Nơi này nhờ có núi tốt, nước tốt nên mới nuôi dưỡng được đất đai màu mỡ như vậy! Không chỉ bên này, mà phía bên kia, trong rừng sâu, tuy không có đất trồng trọt nhưng cũng có nhiều thứ tốt lắm. Nấm mà dân làng thường ăn đều hái từ bên đó về, có rất nhiều loại, xào hay nấu canh đều ngon. Tiểu Kiều, cô có cần nấm không? Nếu muốn, tôi sẽ cho người đi hái giúp cô."
Từ nhỏ Kiều Du đã thích ăn nấm, nay nghe nói có thể mang về thì gật đầu lia lịa: "Vâng, vậy phiền trưởng thôn quá. Đồ ở đây thực sự rất tốt, nếu dân làng thấy tiện thì tôi sẽ lấy hết, ông thấy được không?"
Trưởng thôn nghe vậy thì cười tít cả mắt: "Được được được! Sao lại không được chứ! Chúng tôi còn đang lo không bán được đây này!"
Kiều Du đề nghị thống kê tình hình từng nhà, xem tổng cộng có thể bán được bao nhiêu con, ước chừng bao nhiêu cân, sau đó cô sẽ cân nhắc xem nên mua bao nhiêu. Dù sao thì giá thịt lợn hiện tại cũng rất cao, thịt bò, thịt dê cũng không rẻ, nếu mua ít thì thà giữ tiền lại đi nơi khác mua thêm lương thực còn hơn.
Trưởng thôn cũng thấy như vậy chắc ăn hơn. Ông ta đồng ý với cô rằng từ ngày mai sẽ tiến hành thống kê, sau đó liền đưa Kiều Du về nhà họ Diêu trước.
Trưởng thôn làm việc rất hiệu quả, chỉ mất nửa ngày đã tổng hợp xong tình hình gia súc của từng nhà. Toàn làng hiện có thể bán được hơn ba trăm con lợn, hơn hai nghìn con gà, hơn năm mươi con bò và hơn bốn trăm con dê, ngoài ra còn có hơn một nghìn kg trứng gà. Kiều Du tính nhẩm một chút, quyết định sẽ lấy hết gà, bò, dê và trứng gà, còn lợn thì chỉ lấy hai trăm con.
Sau khi chốt xong, trưởng thôn nhanh chóng huy động toàn làng ra quân, chia thành ba nhóm: một nhóm hái rau và hoa quả, một nhóm giết mổ gia súc, nhóm còn lại chuyên phụ trách đóng gói và vận chuyển đến kho lương thực. Còn chuyện hái nấm, trưởng thôn nói phải đợi đến khi Kiều Du sắp đi mới cử người đi hái, như vậy nấm sẽ tươi hơn, thời gian bảo quản cũng lâu hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)