Từ lúc trọng sinh trở về đến giờ, cô vẫn luôn bận rộn, bây giờ mới có thời gian yên tĩnh lại, nhưng cô lại cảm thấy mọi thứ có chút không chân thực và buồn bã.
Cảnh tượng đói khát, tàn khốc, không chút tình cảm của mạt thế vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt. Giờ đây, ngồi giữa đống đồ ăn đủ dùng trong mấy năm, đã hoàn toàn khác với kiếp trước. Cô gắp một miếng thịt dê xiên cho vào miệng, rồi lại uống một ngụm đồ uống lạnh, Mạnh Thời Vãn thỏa mãn thở ra một hơi.
“Sảng khoái thật, ngon quá đi mất, đời này mình nhất định phải sống những ngày tháng tốt đẹp như thế này.”
Cô uống một hơi cạn sạch ly nước ngọt, rồi lại lấy từ dưới bàn trà ra một chai rượu mơ xanh, rót thứ chất lỏng trong vắt lấp lánh vào ly đầy đá. Những viên đá va vào thành ly pha lê, phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe. Mạnh Thời Vãn cứ một miếng xiên thịt dê, một ngụm rượu mơ xanh, lại cắn thêm một miếng bánh kem béo ngậy. Cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc lại có thể đơn giản và thuần khiết đến thế. Trước kia vì giữ dáng, cô toàn ăn những món thanh đạm lành mạnh, sau này mạt thế ba năm, cô gần như chưa được ăn món nào ra hồn.
Trải qua đủ mọi chuyện, đến được ngày hôm nay, cô mới cảm thấy không có gì chân thực hơn bữa ăn ngon trước mắt lúc này.
Cô không mở điện thoại, cứ ngồi trong chiếc xe nhà di động dưới ánh đèn vàng ấm áp giữa đêm khuya tĩnh lặng, chậm rãi thưởng thức từng miếng ngon trong miệng. Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, nhưng cô thì thực sự an toàn.
Mãi cho đến khi tất cả đồ ăn trên bàn đều đã vào bụng cô, không chừa lại dù chỉ một lá rau, Mạnh Thời Vãn mới cảm thấy mỹ mãn vỗ vỗ bụng, sau đó đi rửa bát, dọn dẹp rác rưởi. Cuối cùng, cô lại đi tắm nước ấm một cách khoan khoái, thay bộ đồ ngủ bằng vải nhung, rồi hạ giường trên ghế sô pha xuống ngang tầm với bàn trà. Cô xoay người lên giường, nằm vào trong ổ chăn mềm mại, vén một góc chăn lên.
“Đạp Tuyết, lại đây ngủ nào.”
Đạp Tuyết nhảy lên bên cạnh cô, chui vào trong chăn, gối đầu lên cánh tay Mạnh Thời Vãn, điều chỉnh tư thế một chút rồi ngủ một cách vô cùng thoải mái. Mạnh Thời Vãn ôm lấy Đạp Tuyết, kéo chăn lên ngay ngắn.
“Tiểu Trí, Tiểu Trí, tắt hết đèn, bật hệ thống tuần hoàn không khí.”
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa, Mạnh Thời Vãn bị Đạp Tuyết đánh thức. Cả thân hình vuông vức của Đạp Tuyết đè lên ngực cô, khiến cô không thở nổi. Mạnh Thời Vãn đang mơ màng thấy mình bị zombie bao vây, suýt chút nữa đã ném thẳng Đạp Tuyết đi. Cảm nhận được sự mềm mại dưới thân, cô mới tỉnh táo lại, đẩy Đạp Tuyết khỏi người mình, ngái ngủ hỏi:
“Em làm gì thế, để chị ngủ thêm một lát nữa đi?”
Đạp Tuyết vừa nghe cô còn muốn ngủ, liền sốt ruột. Nó đang siêu cấp siêu cấp buồn đi vệ sinh, nhưng “con sen” của nó còn chưa chuẩn bị chậu cát mèo, khiến nó lo sốt vó. Thấy Mạnh Thời Vãn xoay người định ngủ tiếp, Đạp Tuyết bí quá làm liều, chổng mông thẳng vào mặt Mạnh Thời Vãn, “phụt” một tiếng đánh rắm.
“A!…”
Tiếng hét chói tai vang lên trong xe, dọa cho những người sống sót đang trốn trong siêu thị giật nảy mình, còn tưởng rằng người phụ nữ tàn nhẫn Mạnh Thời Vãn đã bị zombie ăn thịt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Giờ hét trong xe mà trong siêu thị nghe
Ủa sao kỳ vậy, ban đầu nói xe được cách âm mà
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

