Một tiếng “bốp” vang lên, bi cái lao đi làm đám bi mục tiêu vỡ tung tóe, bi số 3 lăn tọt vào lỗ. Gã đàn ông trung niên định rời đi thấy cú đề pa này liền khựng lại. Gã vốn đang chê bai cô bạn đi cùng kém khoản vận động, giờ không kìm được mà liếc nhìn Hướng Gia.
Cô gái này vừa xinh đẹp, lối đánh lại vừa phóng khoáng.
Gã không muốn thừa nhận kỹ thuật của Hướng Gia tốt, chỉ cảm thán: “May mắn thế nhỉ? Vị trí bi của cô đẹp đấy.”
Xác định xong bi mục tiêu, Hướng Gia điều chỉnh tư thế rồi lại ra cơ. Cô đánh vào liên tiếp sáu bi, bầu không khí xung quanh dường như nín lặng. Chỉ còn lại một viên nằm dính sát vào bi đen số 8 và bi của đối phương.
Hai góc dễ đánh nhất nếu không làm bi số 8 rơi xuống lỗ thì cũng sẽ chạm vào bi của đối thủ. Quy tắc đánh 8 bi là nếu làm bi đen rơi xuống lỗ trước khi dọn hết bi của mình thì sẽ bị xử thua cả ván.
Hướng Gia đổi hai vị trí nhưng vẫn không tìm được điểm ra cơ thích hợp.
“Mượn bi số 11 bên cạnh làm cầu, đẩy bi ra chỗ thoáng trước đã.” Gã đàn ông trung niên đứng xem cắn điếu thuốc lá lên tiếng chỉ đạo: “Đợi lượt sau đi, ván đấu mới bắt đầu thôi, vị trí bi của cậu ta cũng đâu có đẹp, không thể nào một cơ dọn sạch bàn được đâu.”
Hướng Gia liếc nhìn Lâm Thanh Hòa, anh cầm cơ đứng sang một bên, dáng vẻ ung dung bình thản.
Vẻ mặt anh rất nhạt nhẽo, dường như đã lường trước được cục diện này.
Hướng Gia không nghe theo lời “quân sư quạt mo” kia, cô không rõ kỹ thuật của Lâm Thanh Hòa đến đâu.
Đánh cược một phen, đánh đường chéo.
Kế hoạch thì rất hay, nhưng lúc thực hiện lại khó vô cùng.
Cô quả thực đã đánh ra được góc đối xứng, nhưng lực lại yếu đi vài phần, bi mục tiêu dừng lại cách miệng lỗ một đoạn.
Hướng Gia xách cơ lùi về sau, xoay xoay cổ tay.
Khí chất của Lâm Thanh Hòa trên sân khấu chính là kiểu người mẫu nam mà Hướng Gia luôn tìm kiếm.
Thật mỉa mai, lúc còn ở đỉnh cao sự nghiệp, cô chưa từng gặp được người mẫu nào đầy cảm giác như anh.
Giờ đây khi thanh danh hỗn độn, sự nghiệp gần như tan tành thì lại gặp được.
Lâm Thanh Hòa bước tới, cầm cơ lên đánh quả đầu tiên.
Hướng Gia vốn định uống nước, nhưng nhìn thấy động tác của anh thì khựng lại.
Lâm Thanh Hòa chơi bi-a cực kỳ chuyên nghiệp, bất kể là tư thế hay tư duy đánh bóng đều không phải thứ mà dân nghiệp dư có thể đạt tới.
Khác với lối chơi theo kiểu đường rừng của cô, Lâm Thanh Hòa đánh bóng vừa tao nhã vừa áp đảo, anh ung dung tách những quả bóng khó nhằn ra rồi đưa chúng vào lỗ một cách êm ái.
Thậm chí ngay cả tiếng va chạm giữa bi cái và bi mục tiêu cũng rất nhỏ, anh xử lý vô cùng điêu luyện.
Hướng Gia im lặng mím nhẹ khóe môi.
"Cô em, cô sắp thua rồi, vẫn là bạn trai cô lợi hại hơn một chút." Người đứng xem náo nhiệt bên cạnh giống như kẻ gió chiều nào che chiều nấy, lập trường thay đổi liên tục, "Anh bạn, trình độ này của cậu đi đánh chuyên nghiệp được rồi đấy, cậu làm nghề gì vậy?"
Sự chú ý của Hướng Gia và Lâm Thanh Hòa đều dồn vào bàn bóng, không ai buồn đính chính sự lỡ lời của người kia.
"Quán bar bên bờ sông là của tôi, hoan nghênh ghé chơi."
Trên bàn bóng, Lâm Thanh Hòa ung dung thong thả, còn có tâm trạng quảng cáo cho quán bar của mình, anh gác cơ lên chuẩn bị đánh quả cuối cùng. Vị trí quả bóng này rất đẹp, với kỹ thuật của Lâm Thanh Hòa thì chắc chắn sẽ vào.
Ngón tay anh thon dài, tư thế cầm cơ chuẩn xác, khi người rạp xuống, thắt lưng và hông đùi căng ra tạo thành một đường cong hoàn mỹ, tràn đầy sức căng.
Hướng Gia sắp thua rồi.
Hướng Gia đặt cây cơ xuống, vẩy vẩy cổ tay, không ngờ lại vung tay đập mạnh vào cạnh bàn, tạo ra một tiếng động lớn, cô đau đớn hít vào một hơi.
Trên bàn bóng, tay Lâm Thanh Hòa trượt đi, đường cơ đánh ra bị lệch một biên độ rất nhỏ.
"Cạch" một tiếng, bi cái va vào bi mục tiêu, bi mục tiêu bay về phía miệng lỗ, xoay tít ngay tại cửa lỗ rồi chuyển hướng lăn ngược về giữa bàn, dừng lại ngay gần bi đen.
...
Gã đứng xem thốt lên một tiếng đầy tiếc nuối, hận không thể quay ngược thời gian để tự mình đánh thay Lâm Thanh Hòa cú chốt đó: "Chút xíu nữa thôi! Sao lại trượt cơ chứ? Thế bi dễ ăn thế này, tiếc quá, tiếc quá đi mất! Quá là đáng tiếc."
Lâm Thanh Hòa thu gậy lại, đứng thẳng người dậy nhìn Hướng Gia.
"Nếu ông chủ Lâm đã nhường tôi..." Hướng Gia cười vô cùng rạng rỡ vì biến cố bất ngờ này. Cô nhặt lại cây cơ của mình, cằm hơi hất lên, đôi mắt vốn thanh lãnh giờ cong cong cười, trông cực kỳ tươi tắn và tràn đầy sức sống, "Thế thì tôi không khách sáo đâu nhé."
Cô không phát hiện vết thương trên tay đã nứt ra, máu từ từ rỉ thấm đỏ cả băng gạc.
Lâm Thanh Hòa cất gậy, quay người tựa vào tường, rút khăn giấy lau lớp bụi phấn trên đầu ngón tay. Cú này của Hướng Gia không cần nhìn cũng biết là vào. Quả nhiên, cùng với tiếng va chạm lớn, bi mục tiêu cuối cùng của cô rơi tọt xuống lỗ, dứt khoát gọn gàng.
"Bạn gái cậu đánh ghê thật đấy." Người đàn ông trung niên đứng xem náo nhiệt đưa bao thuốc lá qua, ánh mắt vẫn dán chặt lên người Hướng Gia, "Sát khí đằng đằng luôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

