Lần này Giản Thanh Thanh không tiếp tục phớt lờ hắn ta nữa, khẽ hắng giọng, nói: "Chủ nhân nhà ta không muốn để người khác biết thân phận, người nói chỗ này có hai cân muối, mang đến cho Đinh quản sự xem thử, nếu như Đinh quản sự cảm thấy dễ bán, sau này tự khắc sẽ lại mang đến cho ngài. Hai cân muối này ngài cứ xem mà trả giá là được."
Đinh quản sự vội vàng nói: "Nhất định là dễ bán, chỉ là không biết quý tính đại danh ngươi là gì? Làm sao để liên lạc với ngươi? Hàng tiếp theo khi nào mới có thể đưa đến?"
"Miễn quý tính, họ Trang, khi nào cần liên lạc chủ nhân tự khắc sẽ phái người đến liên lạc với ngài, Đinh quản sự không cần phải gấp gáp, ở thành Khai La chúng ta chỉ tìm một mình ngài."
Trang là họ của Giản nương.
Nghe nàng nói như vậy, Đinh quản sự liền không còn cố chấp muốn gặp chủ nhân của nàng nữa, "Được, vậy ta liền tĩnh hậu giai âm của ngươi."
Đinh quản sự đi vào nội thất lấy một thỏi bạc, nghĩ ngợi một lát lại lấy thêm một thỏi nữa.
Hắn ta đưa hai thỏi bạc cho Giản Thanh Thanh, "Trang tiểu huynh đệ có tin tức gì thì báo cho lão hủ một tiếng."
Giản Thanh Thanh nhìn hai thỏi bạc, trong lòng tuy rất kinh ngạc, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ gì.
"Vậy ta tiễn ngươi ra ngoài."
Giản Thanh Thanh đứng trước cửa, hướng Đinh quản sự khom lưng thi lễ cáo từ.
"Tiễn đến đây là được rồi, Đinh quản sự cáo từ."
Đinh quản sự cũng đáp lễ, "Trang tiểu huynh đệ tái kiến."
Nhìn Giản Thanh Thanh đi xa, Đinh quản sự ra hiệu cho tiểu nhị đang đứng hầu một bên đi theo, sau đó trở lại gian trà thất ban nãy, cung kính hành lễ: "Chủ tử."
"Ừm."
Không ngờ phía sau bình phong gian trà thất này lại còn có một người đang ngồi!
Người này trạc 25 26 tuổi, mặc một thân tử bào, lúc này đang đổ số muối trong ống trúc ra một tấm lụa.
Hắn dùng ngón tay miết thử chút muối mịn, khóe miệng nhếch lên nụ cười khó hiểu.
"Thú vị."
"Chủ tử, tiểu nhân đã lệnh cho người đi theo, rất nhanh sẽ biết được là người nhà nào."
Đinh quản sự cung kính nói.
"Người nhà nào sao? Chưa chắc."
Có ý gì? Đinh quản sự nghi hoặc, tuy nhiên cũng không dám trực tiếp hỏi ra, chuyển sang nói: "Huyện Thạch Phong nho nhỏ này từ bao giờ lại xuất hiện nhân vật lợi hại như vậy? Cũng chưa từng nghe nói qua nơi khác có loại muối tốt như vậy, nếu như nắm giữ trong tay chúng ta nhất định sẽ trở thành lợi khí lớn cho chúng ta."
Nam nhân tử bào xoay xoay chén trà trong tay, thản nhiên nói: "Tay chúng ta chưa chắc đã lớn như vậy, chỉ sợ không nắm giữ được lại bị phản phệ."
Lúc này, tiểu nhị đi theo Giản Thanh Thanh đã trở về, hắn ta quỳ trước cửa trà thất, khẩn cầu nói: "Đinh quản sự, tiểu nhân đuổi theo không kịp."
Đinh quản sự giật mình, "Sao có thể như vậy được, chẳng phải chỉ là một tên nhóc miệng còn hôi sữa sao!"
Người nam nhân áo bào tím khẽ cười khẩy một tiếng, "Đúng như dự kiến."
Hắn không muốn nói đến chuyện này nữa, bèn chuyển sang một chuyện khác, "Đúng rồi, nghe nói Minh thế tử hồi kinh rồi."
Đinh quản sự gật đầu, "Nghe nói, Minh thế tử chém chết tam công tử của Tống tri phủ sáng sớm đã hồi kinh rồi."
Người nam nhân áo bào tím không nói nữa, cúi đầu suy tư điều gì đó, hồi lâu, khẽ cười một tiếng, "Càng ngày càng thú vị rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)