Dù hiện giờ cô vẫn còn một chút tiền tiết kiệm, nhưng cuộc sống mà phí sinh hoạt lúc nào cũng cần.
Hôm nay đi mua xe máy điện đã tiêu tốn hết hai nghìn tệ của cô, cứ ngồi yên một chỗ miệng ăn núi lở là không được.
Nếu chỉ dựa vào những sản phẩm nho nhỏ trồng được từ vườn rau để biến chúng thành tiền mặt thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Trước khi giải quyết vấn đề tuổi thọ, cô còn phải nghĩ cách duy trì cuộc sống của chính mình trước đã.
Nghĩ vậy, cô chợt lôi ra cái tài khoản mạng xã hội đã lâu rồi không động đến.
Hồi đại học, cô từng quay khá nhiều video, cũng coi như hơi hơi nổi tiếng, có được một chút người theo dõi cho riêng mình. Tuy không nhiều nhặn gì, nhưng cũng được hơn hai, ba chục ngàn.
Chẳng qua lúc đó cô chưa từng nghĩ đến chuyện kiếm tiền qua tài khoản mạng xã hội này, chỉ toàn tâm toàn ý ôn thi nên lâu rồi không hề cập nhật.
Giờ lên xem thử mới biết số lượng người theo dõi vẫn không suy giảm là mấy, vẫn còn hơn hai mươi ngàn người, thậm chí bên dưới những đoạn video cũ cũng có không ít bình luận thúc giục và phẫn nộ.
Minh Chanh hơi xấu hổ, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán, cái kia... blogger chuyên về mảng đọc sách trực tiếp chuyển thành blogger chuyên vể ẩm thực, có được không nhỉ?
Thôi thì cứ thử xem!
Coi như truyền thụ kinh nghiệm vừa làm ruộng vừa đi học cũng được mà?
Cùng lắm thì cô vừa nấu ăn vừa giảng giải về bài vở, cuối cùng cũng có một khoản thu nhập cho riêng mình rồi?
Dù sao thì ở thời điểm hiện đại ngành công nghiệp tự truyền thông kiểu này cũng đang hot, mà yêu cầu của cô vốn không cao, chỉ cần kiếm đủ tiền gas, tiền điện mỗi tháng là được rồi.
Đã có ý tưởng, ngay buổi chiều hôm ấy Minh Chanh đã trốn trong phòng điều hòa, mở máy tính - à, nơi này không có sóng Wifi
"Khách sáo quá." Hùng Hoài Sơn gửi qua một cái icon gấu nhỏ ăn đồ nướng: “Yên tâm đi, tối nay mời tôi ăn chút đồ nướng là được.”
Minh Chanh nhìn "Con gấu" kia, lập tức bật cười khúc khích: “Nếu bà đây thực sự sống sót thì đừng nói tới chuyện mời cháu trai ăn một bữa đồ nướng, đến mười bữa cũng được!”
May mà nghiệp vụ lắp mạng ở thị trấn nhỏ này vốn không bị quá tải, buổi chiều Minh Chanh vừa mới gọi điện, đến buổi tối đã có nhân viên đến tận nhà lắp đặt nhiệt tình cho cô rồi.
Tối đó, cô nằm trên giường, mở máy tính ra, thoáng sửa sang lại những ý tưởng trong đầu rồi từ từ viết ra kế hoạch cho đoạn video đầu tiên sau khi quyết tâm “tái xuất”.
...
Sáng sớm ngày thứ năm về quê, Minh Chanh đã bị tiếng chim hót đánh thức.
Không kịp giải quyết bữa sáng, cô đã ôm theo hứng khởi chạy thẳng ra vườn, ngắm nhìn đám hành lá của mình.
Hành lá lại lớn hơn rồi!
[Nhiệm vụ tân thủ 2 - Trồng một cây hành sống lâu thêm ba phút đã hoàn thành...]
Giọng nói điện tử quen thuộc kia lại vang lên, hệ thống lười biếng phát ra một loạt âm thanh gõ bàn phím: [Ừm, hạn mức cao nhất của nhiệm vụ này là ba nghìn cây hành lá đã đạt được, giá trị sinh mệnh được thưởng là 6. 25 ngày, hiệu suất của ký chủ rất tốt, thưởng thêm 7 ngày!]
Chờ chút đã!
Minh Chanh cóphần choáng váng, cô nhanh chóng lôi máy tính ra tính toán một hồi, cuói cùng không chịu từ bỏ ý định mà lên tiếng hỏi: "Sao lại có hạn mức cao nhất? Tôi trồng nhiều như thế cơ mà!"
[Đinh đông! Chúc mừng ký chủ đã kích hoạt thành tựu ẩn tàng đến từ lời chỉ dạy của tổ tiên... Lòng tham không đáy muốn rắn nuốt voi, chỉ trồng hành lá thì có khác biệt gì!]
[Ký chủ à, đây không phải lỗi của tôi, là do tổ tiên nhà cô đã thiết kế từ trước, may mà cô không trồng kín cả vườn đó. Tôi đã tính toán rồi, mấy hôm trước cô đã trồng tổng cộng là ba nghìn hai trăm mười bốn cây, cũng may là số lượng không nhiều lắm.]
Minh Chanh nén giận tiếp tục hỏi vấn đề thứ hai: "Phần thưởng này chỉ tính một lần thôi sao? Nhưng đám hành lá này của tôi có thể thu hoạch nhiều lần mà!"
Hệ thống gãi gãi đầu. Aizzz, thời đại phát triển quá nhanh rồi, ký chủ đời này thông minh hơn đời trước, đúng là đời sau đã không còn sự kính sợ như đời trước nữa. Nếu là người nhà họ Minh đời trước, hẳn là đối phương đã sớm tôn sùng nó như thần tiên rồi!
Minh Chanh thở dài: "Ôi, vất vả trồng trọt lâu thế, mà mới được có bảy ngày."
Cô lại giả vờ lau đi những giọt nước mắt vốn không hề tồn tại rồi đau khổ nói: "Về quê năm ngày, được thưởng tám ngày tuổi thọ, tính ra sau bao vất vả, tôi chỉ sống thêm được ba ngày thôi ôi ôi ôi..."
Đây cũng không phải là lòng tham không đáy cho rắn nuốt voi, mà là đang đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của bản thân!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
