Chị Hình Nhất lập tức xấu hổ vỗ vỗ trán, trong lòng ngại ngùng muốn chết: "Mở nhầm mã rồi! Cái kia... thôi để tôi đi thẳng vào vấn đề vậy, coi như nhấn mạnh một chút ở trước mặt Minh Chanh vậy. Thầy Hùng à, chuyện là thế này, tôi muốn trả phí nhờ anh giúp đỡ một tay."
Chị Hình Nhất vốn có tính cách vô cùng thẳng thắn, hoàn toàn không quanh co vòng vèo, nghĩ sao là nói vậy: "Không biết dạo này anh đang nghỉ hè vậy có rảnh rỗi không? Thật ngại quá, chuyện là ba ngày sau cô ấy cần đến bệnh viện huyện khám sức khỏe, chụp CT. Tôi thực sự không yên tâm để cô ấy đi một mình, mà bên tôi lại không tiện ở lại. Đến lúc đó tôi muốn phiền anh đưa đón cô ấy đi bệnh viện, sau đó chụp ảnh kết quả gửi qua cho tôi một bản."
Vừa nói, chị Hình Nhất đã nhanh nhẹn chuyển khoản năm trăm, còn ngay lập tức bổ sung thêm: "Tôi tuyệt đối không có ý coi thường anh. Nếu anh bận thì thôi, tôi tìm người khác trông chừng cô ấy cũng được, xin lổi vì đã làm phiền anh rồi. Còn nếu anh đồng ý thì đây chỉ là chút tiền xăng xe tôi gửi trước, phiền anh chạy qua chạy lại trong trời nắng thế này, tôi cũng ngại."
Hùng Hoài Sơn lại có chút buồn cười.
Trên thực tế, không có nhiều người trẻ tuổi chịu ở lại thị trấn, anh lại có kỳ nghỉ, đây chính là lợi thế trời cho, bởi vậy đúng là thường xuyên có người già tìm đến nhờ giúp đỡ đưa bọn họ đi bệnh viện lấy số thứ tự gì đó, anh cũng không ngại.
Đa số con cái của bọn họ đều hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nếu không phải đến lễ mừng năm mới, bọn họ sẽ tự động mang quà tới thăm chị Hồng Mai và lão Hùng, thì kiểu gì bọn họ cũng gửi cho anh một phong bao lì xì nhỏ để cảm ơn.
Chỉ là... Anh thực sự không ngờ có một ngày mình lại nhận được "đơn đặt hàng" từ một người cùng tuổi.
"Không cần, chỉ là chuyện nhỏ thôi." Hùng Hoài Sơn nhanh chóng chuyển khoản trả lại cho chị Hình Nhất rồi không nhịn được cười: "Dù sao cô ấy cũng là dì nhỏ của tôi, cháu giúp đỡ dì là chuyện nên làm mà."
Chị Hình Nhất giơ ngón tay cái, lại ấn tay Hùng Hoài Sơn xuống: "Ít nhất anh cũng phải nhận một ngày. Không giấu gì anh, Minh Chanh vốn là người rất sợ bệnh viện, tôi nhờ anh giám sát cô ấy giúp, tuyệt đối không được để cô ấy bỏ chạy."
Hùng Hoài Sơn nghe được lời nhắc nhở này, lại nhớ đến khuôn mặt tái nhợt của Minh Chanh lúc mới trở về, sắc mặt anh cũng trở nên nghiêm túc: "Đây đúng là điều đáng để quan tâm. Minh Chanh, ba ngày sau tôi sẽ lái xe đi cùng cậu. Vừa hay tôi cũng cần về trường lấy vài thứ. Đừng lo lắng."
Hùng Hoài Sơn công tác tại ngôi trường nằm ngay bên cạnh bệnh viện huyện.
"Vậy lần sau tôi sẽ gửi cho anh ít dụng cụ thể dục, coi như ủng hộ công việc của anh."
Đối phương không nhận chuyển khoản, chị Hình Nhất cũng không ép, nhưng cô ấy vốn không phải người thích nợ nhân tình, trong lòng đã quyết định sẽ mua một ít dụng cụ thể thao như dây nhảy hay bóng rổ gì đó mang tới tặng thầy Hùng. Miễn là đối phương đưa được Minh Chanh đến bệnh viện còn lại chuyện gì cũng dễ nói!
Dụng cụ thể dục gì cơ?
Hùng Hoài Sơn chậm rãi gõ một dấu chấm hỏi.
Minh Chanh hiểu ý tứ của dấu chấm hỏi đó, cô chậm rãi mở miệng hỏi: "Anh là..."
"Không phải dạy thể dục, không phải huấn luyện viên đánh bóng rổ." Hùng Hoài Sơn có chút ai oán ngẩng đầu, đôi mắt nhìn ra xa: "Chẳng lẽ tôi không thể là một giáo viên dạy mỹ thuật bình thường sao?"
Đúng là định kiến về ngoại hình hại chết người!
...
Thầy giáo Hùng Hoài Sơn cao một mét chín, uy vũ hùng tráng, đưa mắt nhìn Minh Chanh một cái thật sâu, xem ra cô gái này đã quên sạch chuyện lúc nhỏ rồi: "Cậu quên rồi sao? Hồi nhỏ khi tôi không chịu vẽ tranh cho cậu, cậu đã đè tôi xuống đất mà đánh, bức tường nhà cũ của cậu toàn là tranh gà, vịt, chó, mèo mà cậu ép tôi phải vẽ. Nếu vẽ không đẹp, cậu còn không cho tôi mua kẹo bong bóng ăn nữa."
Trời ơi, lúc nhỏ tôi đã làm những gì thế này!
Hai mắt Minh Chanh tối sầm, thân thể cô cũng thuận thế trượt xuống bàn: "Ôi, cái kia... để tôi đi tính tiền, đợi lát nữa còn phải đi tưới nước cho đám hành lá trong vườn nữa!"
Hùng Hoài Sơn lặng lẽ xoa bắp tay, đột nhiên lại rơi xuống những giọt nước mắt thương cảm của một người đàn ông trưởng thành - giá mà phần cơ bắp này có trên người mình hồi nhỏ thì tốt biết mấy, có lẽ anh đã bớt bị dì nhỏ đánh vài trận, biết đâu còn trở thành... Giáo viên Thể dục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

