Mùi của hành lá tươi không xộc ra, nhưng trong không khí lại tràn ngập mùi hành phi. May mà ở đây ai cũng ăn được hành, thậm chí Minh Chanh ngửi thấy mùi hành phi còn cảm thấy thèm.
Cô ăn nhờ cơm nhà chị Hồng Mai mấy bữa rồi, lúc này vừa vặn trả lại cho chị ấy một chút.
Chị Hồng Mai cũng không khách sáo nhiều, trên tay còn dính đầy bột mì, chị ấy lập tức dùng khuỷu tay đẩy con trai một cái: "Được rồi, trưa nay chỉ cần xào đơn giản vài món rau dưa là được, con đi giúp dì nhỏ trồng hết đống hành lá đó đi."
Hùng Hoài Sơn chăm chỉ chịu khó chỉ biết ai oan thở dài, liếc nhìn bà mẹ nhà mình, lại liếc nhìn "Núi hành" xanh ngắt, cuối cùng đành chấp nhận số mệnh di chuyển đống hành này đi.
"Tên lúc nhỏ của cậu là Tiểu Nghi hả?" Chị Hình Nhất đi theo phía sau, ngạc nhiên hỏi: "Là Ô Lạp Na Lạp Nghi Tu sao?"
Đây là cái gì vậy trời?
Tới tận lúc này Minh Chanh mới nhớ ra chuyện giới thiệu hai người bọn họ với nhau.
"Theo vai vế thì cậu ấy là cháu ngoại trai của em, đồng thời cũng là bạn học thời nhà trẻ với em Hùng Hoài Sơn. Đây là bạn thân của tôi, chị Hình Nhất. Cậu có thể gọi chị ấy là..."
Minh Chanh có chút lúng túng, với loại vai vế này nếu bảo đối phương gọi là chị thì có lộn xộn quá không?
"Chúng ta cứ gọi theo quan hệ của riêng mình thôi." Chị Hình Nhất khá là hài lòng nhìn người đàn ông trước mắt, trong lòng âm thầm cười khúc khích, nhưng vừa nghĩ đến bệnh tình của cô bạn thân còn chưa rõ ràng, đã nhanh chóng thu hồi tất cả tà niệm: "Cậu gọi cô ấy là dì, còn gọi tôi là chị."
...
Hùng Hoài Sơn có chút bực bội sờ lên mặt mình: “Không phải chứ, hình như tuổi của mình cũng không còn nhỏ nữa đâu? Tại sao ai đến đây cũng muốn làm chị mình thế?”
Chị Hình Nhất lại nhớ ra chuyện khác: "Ủa, hôm nay thứ Hai, sao cậu Hùng không đi làm?"
Nghe chị Hình Nhất vừa nhắc đến chuyện này, Minh Chanh cũng kịp phản ứng lại, cô vội vàng ôm đống hành lá: "Nếu cậu bận thì cứ việc đi đi, để tôi tự trồng là được rồi."
Cô đúng là chẳng hề biết một chút gì về cháu ngoại trai của mình!
Hùng Hoài Sơn thở dài nói: "Tôi đang nghỉ hè."
Ồ, thì ra là giáo viên thể dục nha!
Ánh mắt của hai cô gái không tự chủ được mà thoáng lướt nhanh qua vòng ngực của Hùng Hoài Sơn, ừm... hơi lặng lẽ dừng lại chừng một giây, trong đầu không tự chủ được mà nhảy ra một câu đánh giá: “Không tệ, rất chuyên nghiệp.”
Không đợi nói gì thêm, ba người đã bắt đầu sự nghiệp gieo trồng của mình.
À không, phải nói là Hùng Hoài Sơn dạy hai người bọn họ trồng hành mới đúng.
Trồng hành vốn không phức tạp, hôm qua đã xới xong mảnh đất vườn rồi, sáng nay lại còn tưới đẫm nước, đất đai lúc này còn hơi ẩm, tương đối tốt để gieo trồng.
Đầu tiên là đào hố theo hàng lối, sau đó cho rễ hành vào, lấp đất kỹ.
Trồng xong lại tưới một lần nước là được.
Còn có thể bón thêm ít phân, nhưng... Minh Chanh vẫn chưa kịp nghiên cứu xem bón phân như thế nào.
Đống hành lá kia nhìn thì nhiều nhưng tốc độ Hùng Hoài Sơn đào hố rất nhanh, Minh Chanh và chị Hình Nhất cũng là người nhanh nhẹn. Cứ như thế, ba người lớn cùng nhau bận rộn, đến trước bữa trưa đã trồng hết toàn bộ đống rễ hành xuống đất rồi.
...
Giờ đây khu vườn đã hoàn toàn thay da đổi thịt.
Trước kia nơi này vốn là một đống cỏ khô ngổn ngang, hiện giờ đã được dọn dẹp đến sạch sẽ gọn gàng, hơn một nửa vườn được trồng hành lá màu xanh mơn mởn, nửa còn lại là đất trống, tơi xốp.
Tạm thời Minh Chanh còn chưa nghĩ ra mình sẽ trồng gì, hay là ngày mai lại mua một đống hành lá về trồng thử nhỉ?
"Ăn cơm đi!" Vừa vặn lúc ấy, chị Hồng Mai bưng bát cơm đứng ở cửa, lớn tiếng gọi: "Mấy đứa đừng làm nữa, ăn xong rồi tính tiếp!"
Trong nhà bếp, loại nguyên liệu nấu ăn có lợi thế bẩm sinh chính là bột mì – thậm chí còn là bột mì mới xay năm nay – còn dầu là dầu đậu phộng cùng với dầu hạt cải.
Từng nắm bột mì đều đặn được phết dầu, lại rắc hành lá vừa hái và muối lên trên, cuộn lại nhiều lần, sau đó cho vào chảo rán từ từ.
Làm như vậy, hai mặt bánh đều vàng ruộm, hương thơm phức, khi cắn vào mùi hành thơm lập tức ngập tràn khoang mũi, bên trong lại có từng lớp xốp giòn rõ ràng, vô cùng hấp dẫn.
Minh Chanh không hề nói dối, chị Hình Nhất vừa ăn thử đã thấy đôi mắt sáng rực lên: "Trời, chiếc bánh hành lá ngon nhất đời tôi lại được tìm thấy ở đây rồi?"
Tay nghề chế biến món ăn bằng bột mì của chủ tiệm họ Chu kia quả thật không tầm thường, đối phương còn đắc ý chỉ cái xửng hấp bên cạnh: "Chị Hồng Mai của em có bảo loại bánh cuốn hành hấp này cũng cần làm luôn, vì thế tôi đã chuẩn bị sẵn đây rồi, chỉ cần em bỏ vào đông lạnh, sau đó mang về thành phố ăn dần. Khi chuẩn bị ăn thì hấp lên, đảm bảo lúc nào cũng ngon như vừa mới ra lò!"
Minh Chanh và mọi người nhanh chóng thưởng thức bữa ăn phong phú này [1], không ai buồn động vào đồ ăn vặt nữa.
...
Ăn no nê xong, chị Hình Nhất lại nhớ đến nhiệm vụ, nên lập tức kéo Minh Chanh ra ngoài.
Ứng dụng gọi xe thì chậm chạp mãi không tìm được một chiếc, hai người có chút bất đắc dĩ đưa mắt nhìn nhau.
"Hay là... chúng ta lên xe ngoài [2]?"
Cũng chính là xe chở khách tư nhân. Đây là chuyện Minh Chanh vừa chợt nhớ ra.
"Hình như lúc xuống đến đây chị cũng đi như vậy. Bọn họ hỏi chị đi đâu, chị bảo là phố nhỏ trong thôn Trần Gia, thế là họ chở chị đến..." Chị Hình Nhất cũng sực nhớ đến chuyện này.
Phải biết rằng trong thị trấn nhỏ, vốn có xe giao đồ ăn nhanh, cũng có người chạy Didi [3] nhưng số lượng không nhiều, muốn gọi xe cần phải chờ.
Chẳng lẽ lại làm phiền nhà bên cạnh?
Minh Chanh có chút hối hận vì đã không đi xe của mình về. Dù sao thì phía sau nhà cũng có bãi đất trống, giờ đi lại bất tiện quá.
"Đi xe buýt thôi!"
Chị Hình Nhất nghĩ rằng, hôm nay dù thế nào mình cũng phải đưa Minh Chanh đến bệnh viện một chuyến, vừa thấy trạm xe buýt ở cách đó không xa, chị ấy lập tức quyết định: “Chúng ta qua bên kia vừa chờ xe buýt vừa chờ Didi..."
...
Lúc ấy, Hùng Hoài Sơn đang định kéo rèm ngủ trưa, ai ngờ từ đằng xa đã trông thấy một bóng người quen thuộc đứng ở trạm xe buýt.
Anh vốn không muốn xen vào chuyện riêng của người khác, nhưng nhìn ngoài trời nắng gắt, đến cuối cùng vẫn quyết định ra tay giúp đỡ. Dù sao anh cũng nhớ rõ dáng vẻ tiều tụy của Minh Chanh khi mới trở về nơi này, haizz... chỉ mong cô ấy chú tâm đến mình một chút, đừng để bị phơi nắng mà ngất đi.
...
Điện thoại rung nhẹ.
Minh Chanh lấy ra xem, thì ra là tin nhắn của Hùng Hoài Sơn.
Hai người vừa mới kết bạn không lâu, trên giao diện WeChat vẫn còn dừng ở tin nhắn anh gửi lời mời kết bạn và cô đồng ý.
"Chuyến xe buýt tiếp theo cần phải chờ đến 1 giờ 15 phút mới xuất phát, các cô đi ra đó từ bây giờ là có thể phải đợi rất lâu đấy, nó không khởi hành theo những gì bên trên nói là 15 phút một chuyến đâu."
Thị trấn nhỏ như vậy, đương nhiên là hành khách sẽ không nhiều, sao có thể chạy nhiều chuyến được, công ty giao thông chịu lỗ chết.
Cũng may là dạo gần đây mới bắt đầu đưa vào vận hành xe buýt, nó chạy đường xa cũng khá là nhanh.
Thế nhưng những người già trong làng khi đi ra ngoài đa phần đều sẽ đi xe điện, xe máy, xe ba bánh vân vân... cũng không mấy ai đi xe buýt.
Người này sao lại biết chứ?
[2] : nguyên văn 黑车 – xe đen, là taxi bất hợp pháp, đôi khi được gọi là taxi cướp biển, taxi gypsy hoặc taxi jitney, là taxi và các phương tiện khác cho thuê hoạt động bất hợp pháp vì chúng không có giấy phép, giấy phép, đăng ký và chứng nhận, kiểm tra an toàn, bảo hiểm xe và/hoặc đồng hồ tính tiền taxi.
[3] : Didi Chuxing Technology Co., trước đây có tên là Didi Dache và Didi Kuaidi, là một công ty cho thuê xe Trung Quốc có trụ sở chính tại Bắc Kinh với hơn 550 triệu người dùng và hàng chục triệu tài xế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

