Cái bà Tôn Mỹ Cầm này tính tình vốn hay ngồi lê đôi mách, trước đây cũng đã không biết bao nhiêu lần lén lút nói xấu, hạ thấp uy tín của bà ở sau lưng người khác rồi.
Bà ta cứ luôn rêu rao khắp nơi rằng bà là người có tư tưởng trọng nam khinh nữ, ích kỷ khi ích kỷ giữ khư khư đứa con trai nhỏ ở bên cạnh để nuôi dưỡng, chăm sóc, còn đứa con gái lớn tội nghiệp thì lại nhẫn tâm ném ở lại tận dưới quê nhà không thèm ngó ngàng, quan tâm gì đến.
Chẳng qua là bởi vì nể mặt của ông lão Trương chồng bà ta, phần khác cũng là vì tự ý thức được bản thân mình đang mang trên người tấm quân kỳ, là một người quân nhân chính trực, nên từ trước đến nay bà Trần Anh mới không thèm chấp nhặt, đôi co hay so đo tính toán làm gì với loại người như bà ta.
Thế nhưng, việc bà lựa chọn không thèm so đo, nhẫn nhịn thì hoàn toàn không đồng nghĩa với việc là trong lòng bà không biết gì hay không thèm để ý đến những lời cay nghiệt đó.
Lại còn nói riêng về cái cậu con trai Đại Lĩnh kia của bà Tôn Mỹ Cầm nữa, cái danh tiếng của cậu ta từ lâu đã vang xa khắp cả cái khu này, ai ai cũng biết tiếng đây là một tên thanh niên vô cùng cứng đầu, bướng bỉnh và kiêu ngạo bất kham, chẳng chịu thua kém một ai bao giờ.
Mặc dù ngoại hình của cả bà Tôn Mỹ Cầm lẫn ông lão Trương đều thuộc vào hàng hết sức bình thường, không có gì nổi bật, thế nhưng cậu chàng Đại Lĩnh này sinh ra ngược lại trông rất khôi ngô tuấn tú, sáng sủa, cái miệng lại còn vô cùng dẻo quẹo, khéo ăn khéo nói.
Đã vậy cậu ta lại còn được dựa hơi vào cái mác gia thế xuất thân từ gia đình quân đội có điều kiện, thành ra tính đến nay cậu ta cũng đã từng quen qua không biết bao nhiêu là cô bạn gái khác nhau rồi.
Cái kiểu mẫu con trai lăng nhăng, cợt nhả như thế này chính là loại người mà bà Trần Anh cảm thấy chướng mắt và không bao giờ vừa lòng nhất.
Chủ tịch Mao đã nói rồi, bất kể mối yêu đương nào không lấy kết hôn là điều kiện tiên quyết thì đều là đùa giỡn lưu manh, may mà Đại Lĩnh nhà Tôn Mỹ Cầm vẫn chưa cho ra trẻ con, như thế nên mới chưa có ai đến tìm gây phiền phức.
Nhưng nếu tính cách của Đại Lĩnh vẫn không thay đổi thì sớm muộn gì cũng hỏng thôi.
Con cái trong khu tập thể quân khu rất đông, các loại tính cách đều có, có người xuất chúng nổi bật, cũng có người vô học tầm thường, nhắc đến thì khiến mọi người lắc đầu, rõ ràng Đại Lĩnh là loại sau.
“Được, tôi không làm bà chậm trễ nữa, nhìn bà cầm túi chắc là đi ra ngoài đúng không, nhanh đi đi.”
Trần Anh nghiêng người nhường đường cho Tôn Mỹ Cầm, chủ động kết thúc chủ đề, Chử An Tương cũng biết, vị dì Tôn này là nhân vật không thể trêu vào, sau này chung đụng cũng phải chú ý.
“Đến rồi, chính là căn này, nhà chúng ta ở lầu ba.”
Đẩy cánh cửa gỗ màu vàng ra, một căn nhà sạch sẽ có cảm giác niên đại cứ thế hiện lên trước mặt Chử An Tương.
Đồ trong nhà là đồ gỗ thiên về sắc vàng, phích nước nóng có chữ song hỷ, khung ảnh hình vuông treo trên tường là chân dung lãnh đạo, trong hộc tủ cũng có radio và đồng hồ màu vàng kiểu cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

