Dạ Tinh Nhiễm mặc kệ, trực tiếp vung cây chổi dính đầy phân và nước tiểu về phía ông bà nội Trần đang ngồi bệt dưới đất ăn vạ.
Cách nhất đoạn xa đã ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, thậm chí còn có thể nhìn thấy những con giòi trắng ởn, bọn họ kinh hãi tột độ, buồn nôn muốn chết.
"Chúng ta đi, chúng ta đi..."
Người ta thường nói đại nạn ập đến thân ai nấy lo, bà nội Trần vứt luôn cây gậy, bà lão ngày thường đi hai bước đã thở dốc giờ đây tốc độ nhanh như một cái bóng.
"Bà nó ơi, bà đợi tôi với!!"
Ông nội Trần ngậm chặt miệng, không màng đến việc trên người ướt sũng, bị trét đầy phân, tàn nhưng không phế nhặt cây gậy lên, khập khiễng nhảy lò cò vội vàng chạy ra ngoài.
Tốc độ đó, sống động như thể có ma đang đuổi theo vậy.
Thấy vậy, Dạ Tinh Nhiễm như phát điên lao đến trước mặt Hứa Linh Nhi đang hoa dung thất sắc, hai chân run rẩy.
"Đừng!! Đừng mà, chị là chị của em cơ mà!"
"Chị? Cỡ cô á? Cũng xứng sao? Tôi thấy cô và bọn họ mới là người một nhà thì đúng hơn, người một nhà không phải là nên chỉnh tề sao?"
Dạ Tinh Nhiễm cười tủm tỉm giơ cây chổi lên với vẻ trào phúng và khinh bỉ, không chút do dự quét lấy quét để, "Nếu rác rưởi đã không chịu đi, vậy thì tôi sẽ quét đi!!"
Cây chổi dính đầy phân và nước tiểu trực tiếp liếm qua toàn thân Hứa Linh Nhi.
Cuối cùng cô ta trực tiếp vừa khóc vừa nôn vừa bò ra ngoài!
Trong lòng càng hận đến tột cùng, đặc biệt là khi nhìn thấy Trần Đức Vĩ toàn thân khô ráo sạch sẽ lúc này mới giả mù sa mưa bịt mũi đến đỡ cô ta thì càng tức giận không kìm nén được.
Ghét bỏ cô ta?
Tên đàn ông đê tiện này thế mà lại ghét bỏ cô ta?
Nếu không phải vì giúp cả nhà bọn họ, mình sao đến nông nỗi này?
Đáy mắt cô ta xẹt qua một tia u ám, trực tiếp không nhịn được điên cuồng giũ quần áo.
"Dạ Tinh Nhiễm, mày đợi đấy cho tao, chuyện này sẽ không...."
"Cút ra xa một chút, muốn nôn thì tránh xa ra mà nôn!!"
Dạ Tinh Nhiễm vốn dĩ vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện chưa chọc được Trần Đức Vĩ, thấy hắn ta tay vịn vào cửa, lập tức lại vung chổi quét hắn ta từ đầu đến chân một lượt.
"Tiện nhân...."
"Cô dám đối xử với tôi như vậy, tôi nhất định sẽ không cưới cô, nhất định sẽ không, cô cứ đợi trở thành một con....."
"Phi, cái thứ vừa xấu xí vừa buồn nôn như anh, lại còn ăn cả phân, tôi có mù mắt mới gả cho anh!"
"Theo tôi thấy, anh và Hứa Linh Nhi đúng là xứng đôi vừa lứa, đều ăn phân cả rồi, ai cũng đừng chê ai!"
"Em.... Tinh Nhiễm, sao em có thể sỉ nhục chị như vậy..." Hứa Linh Nhi sắc mặt trắng bệch, lời nói tủi thân đáng thương còn chưa dứt.
"Bịch!!"
Dạ Tinh Nhiễm lại tung một cước đá cô ta ngã lăn ra đất, mạnh bạo đóng sầm cửa lại.
"Á á á!!!"
Trần Đức Vĩ né không kịp, mặt suýt chút nữa bị kẹp vào cửa, may mà mẹ Trần phát hiện kéo hắn ta một cái.
Nhưng dù vậy, tai hắn ta vẫn lập tức bị kẹp vào cửa.
Sau khi hét thảm thiết và chật vật kéo được tai ra, thì nó cũng đã sưng tấy rỉ máu rồi.
"Chậc chậc chậc.... Không ngờ mụ Trần này trộm gà không thành còn mang theo một thân đầy phân rời đi nha! Ha ha ha ha"
"Con bé Dạ này thế mà lại hết ngốc rồi!"
"Đúng vậy, mụ Trần này thật không biết xấu hổ, trước đây còn khoe khoang với chúng ta là bọn họ sắp dọn vào nhà lớn ở rồi, kết quả....."
"Chỉ là hơi buồn nôn một chút, ọe, tôi đang ăn cơm đấy!!"
......
Lúc này đang là giờ ăn cơm, hàng xóm láng giềng đều vừa đi làm về, thấy vậy ai nấy đều bưng bát ra xem.
"Các người nói hươu nói vượn cái gì vậy? Rõ ràng là nó làm càn, chúng tôi rõ ràng là có lòng tốt giúp đỡ, kết quả nó lại tồi tệ như vậy."
Nói thì nói vậy, nhưng tất cả mọi người đều không chịu nổi sự mất mặt này, cả nhà Trần Đức Vĩ cùng với Hứa Linh Nhi đều giống như chuột chạy qua đường cúi gằm mặt, một thân chật vật, toàn thân dính phân rời đi.
.....
Thấy bên ngoài cuối cùng cũng không còn động tĩnh gì, Dạ Tinh Nhiễm thở phào nhẹ nhõm.
Cô vứt cây chổi xuống đất, nhìn một đống hỗn độn, ngửi mùi hôi thối xộc vào mũi, nhịn không được khóe miệng giật giật, đúng là đả thương địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm mà.
Nhưng mà sướng thật!
Cô rửa tay, lấy sợi dây chuyền trong túi ra.
Rắn Thúy Thanh nghiêng đầu men theo chân Dạ Tinh Nhiễm bò lên.
【Mau đỡ lấy rắn rắn, đuôi rắn đau quá, hình như sắp chết thật rồi, rắn rắn vừa nãy giúp người, người có thể cho rắn rắn ăn chút gì không? Rắn lâu lắm rồi chưa ăn gì, đói quá đi】 Giọng nói tủi thân đáng thương vang lên.
Dạ Tinh Nhiễm cúi đầu nhìn, liền thấy con rắn xanh nhỏ thanh tú đang cuộn trên cổ tay cô, nghiêng đầu đáng thương thè lưỡi nhìn cô.
Đôi mắt to ươn ướt, ngốc nghếch đáng yêu.
Nhìn kỹ lại, chóp đuôi nó đưa đến trước mặt cô đã máu thịt lẫn lộn rồi.
【Ủa, người, người chảy máu rồi sao? Rắn ngửi thấy mùi máu tanh rồi! Có phải người cũng đau giống rắn không!】
【Hu hu hu, sao rắn lại thảm thế này cơ chứ, rắn chưa từng hại người mà.....]
Rắn Thúy Thanh càng nói càng tủi thân, tuy nhiên sự chú ý của Dạ Tinh Nhiễm lúc này đã hoàn toàn bị sợi dây chuyền thu hút.
Chỉ thấy máu vô tình chảy ra của Dạ Tinh Nhiễm nhỏ vào sợi dây chuyền, trước mắt liền lóe lên một tia sáng trắng, cô xuất hiện ở một nơi quen thuộc.
Xung quanh đều là màu trắng, trước mặt xuất hiện một căn phòng trong suốt đặt các thiết bị, bên trên viết chữ phòng khám.
"Đây là bệnh viện thú y mình làm việc? Không ngờ nó cũng đi theo? Đây quả nhiên chính là bàn tay vàng của Hứa Linh Nhi trong tiểu thuyết, chỉ là không ngờ không chỉ là một không gian trống rỗng"
Dạ Tinh Nhiễm lập tức phấn khích, nghĩ đến việc vô tình làm mất bàn tay vàng của Hứa Linh Nhi, cô lập tức thấy sướng rơn.
Lần theo ký ức đi dọc theo hành lang vừa đi vừa xem.
Rất nhanh, phòng xét nghiệm, phòng phẫu thuật, phòng thuốc v.v.... lần lượt xuất hiện trước mặt cô.
Các loại thiết bị y tế điều trị cho thú cưng như máy gây mê, máy siêu âm b cũng đều có đủ.
Không chỉ vậy, ở căn phòng xa nhất, thức ăn cho thú cưng, đồ chơi v.v.... cái gì cần có đều có!
【Á đù, thơm quá, rắn hạnh phúc rớt nước mắt luôn!】
【Rắn rắn có thể làm một con rắn chết no rồi! Hu hu hu, đều tại cái đứa chết tiệt kia, hại rắn rắn thê thảm quá!】
Dạ Tinh Nhiễm cúi đầu nhìn, rõ ràng liền thấy con rắn xanh nhỏ đang kéo cái đuôi đầm đìa máu tươi cố gắng há to miệng ăn lấy ăn để thức ăn cho chó.
Thấy bụng nó sắp phình to thành một quả bóng, mạc danh có chút xót xa.
Một tay vớt nó lên gõ gõ vào cái đầu tròn xoe của nó, "Đừng ăn nữa, ăn nữa là chết no thật đấy!"
【Gâu gâu gâu, người xấu xa rắn mệnh khổ, muốn làm một con rắn chết no cũng không cho, người, người keo kiệt chết đi được! Rắn không thèm để ý đến người nữa. Rắn sẽ làm cho người hối hận vì hôm nay đã đối xử với rắn như vậy!】
Mặc kệ con rắn xanh nhỏ gào thét, Dạ Tinh Nhiễm vội vàng đưa nó đến bàn mổ, khẽ cười một tiếng, "Yên tâm đi, có ta ở đây mi không chết được đâu!"
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi!"
"Trước đó không phải còn kiêu ngạo lắm sao? Sao bây giờ lại đáng thương thế này, lấy lại khí thế của mi đi chứ Tiểu Thúy!"
Dạ Tinh Nhiễm vừa dùng cồn i-ốt lau vết thương cho nó, vừa thấp giọng trò chuyện với nó, phân tán sự chú ý.
"Mi không phải còn muốn đi tìm Trúc Diệp Thanh, tìm kẻ bắt mi đến đây để báo thù sao?"
【Ái chà, nhắc đến cái đứa chết tiệt đó rắn lại đau đầu, Trúc Diệp Thanh cái đồ oan gia đó, nó cắn người, kết quả nồi đều do bổn đại vương gánh, rắn tủi thân lắm người có hiểu không?】
Nhắc đến chuyện này rắn Thúy Thanh liền hăng hái, cái miệng nhỏ lải nhải không ngừng, hoàn toàn quên mất kêu đau.
Dạ Tinh Nhiễm thấy vết thương có dấu hiệu nhiễm trùng, cũng nhanh chóng cầm máu, bôi thuốc mỡ cho nó.
Sợ nó bò lung tung làm trôi thuốc, nghĩ ngợi một chút lại dùng băng gạc quấn chóp đuôi nó lại, còn ác thú vị thắt một cái nơ bướm.
"Xong rồi!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


