Đôi môi người đàn ông khẽ cọ qua vành tai cô, hơi thở ẩm nóng.
"Được ôm em như thế này, hôn em, và... và... yêu em."
Anh siết chặt vòng tay, như thể muốn hòa cô vào tận xương tủy và huyết mạch của mình, giọng nói mang theo một loại cảm khái như mọi bụi trần đã lắng xuống, cùng với sự lưu luyến sâu đậm.
“Anh cuối cùng… lại một lần nữa thực sự có được em rồi. A Ly.”
Sau một lúc, anh khẽ hỏi: “A Ly, mấy năm xa nhau này… em có từng nghĩ đến anh không?”
Tô Mạn vẫn nhắm chặt mắt, nhưng hàng mi cong dày lại không thể khống chế mà run rẩy dữ dội. Cô cảm thấy nơi mềm yếu nhất trong tim như bị câu nói ấy đâm trúng thật mạnh, nỗi chua xót và uất ức khó diễn tả lập tức vỡ òa. Một dòng lệ trong lặng lẽ không hề báo trước nhanh chóng lăn xuống từ khóe mắt đang nhắm chặt của cô, không một tiếng động rồi thấm vào mái tóc rối nơi thái dương. Cô dốc hết sức để giọng mình nghe thật bình tĩnh, không gợn sóng.
“Không có.”
Người đàn ông lại bật ra một tiếng cười trầm thấp từ cổ họng, mang theo vẻ lười biếng và thỏa mãn sau cuộc vui, bàn tay to không nhẹ không mạnh khẽ vỗ lên cặp mông trơn mịn của cô một cái.
“Tiểu vô lương tâm này...”
Tuy là lời trách móc, nhưng trong giọng điệu lại chan chứa sự cưng chiều và dung túng. Hai người cứ thế ôm lấy nhau, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Có lẽ vì đã tiêu hao hết mọi tâm sức, cũng có lẽ vì cảm giác an toàn lâu ngày mới lại xuất hiện, đêm đó, Tô Mạn ngủ đặc biệt sâu và yên ổn, đến cả một giấc mơ cũng không có.
Sáng sớm ngày hôm sau, ánh ban mai le lói xuyên qua tấm rèm mỏng nhẹ, dịu dàng phủ đầy căn phòng.
Tô Mạn bị tiếng chuông báo thức quen thuộc của điện thoại đánh thức, mơ màng mở mắt. Tầm nhìn còn chưa hoàn toàn rõ ràng, cô đã nhìn thấy người đàn ông đứng trước gương toàn thân ở cuối giường.
Lâm Chiến Huân đã ăn mặc chỉnh tề, áo sơ mi trắng phẳng phiu cùng quần tây sẫm màu càng tôn lên vóc dáng vai rộng eo thon đầy ưu thế của anh. Anh đang quay lưng về phía cô, hơi ngẩng đầu, động tác thành thạo thắt cà vạt. Khi cánh tay nâng lên, những đường nét cơ bắp săn chắc nơi tấm lưng thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi trắng. Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, anh thông qua phản chiếu trong gương nhìn thấy cô đã tỉnh giấc, liền quay đầu lại. Khóe môi tự nhiên cong lên thành một nụ cười, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả ánh ban mai vài phần:
“Dậy rồi à? Xe của Lý Hổ đã đợi dưới lầu rồi.”
Giọng điệu của anh tự nhiên như thể chỉ đang nói một chuyện hết sức bình thường.
“Đi cùng nhé?”
Tim Tô Mạn hẫng mất một nhịp, ngay sau đó lý trí nhanh chóng quay trở lại. Cô không phân biệt nổi lời này của người đàn ông có mấy phần nghiêm túc, mấy phần đùa giỡn. Để một vị phó giám đốc cấp sở và một nhân viên hợp đồng phái cử đến cả biên chế chính thức cũng không có, cùng ngồi một xe xuất hiện ở cơ quan sao?
Chuyện này quả thực chẳng khác nào sợ đề tài buôn chuyện trong miệng đồng nghiệp còn chưa đủ phong phú và kích thích.
Gần như trong nháy mắt, cô lại đeo lên chiếc mặt nạ quen thuộc dùng để tự bảo vệ mình. Thần sắc trở nên xa cách mà khách sáo, thậm chí còn mang theo chút né tránh có chủ ý, cô cụp hàng mi xuống khẽ nói:
“Không dám làm phiền Lâm lãnh đạo đâu, tôi tự bắt xe đi là được rồi.”
Động tác thắt cà vạt của Lâm Chiến Huân hơi khựng lại, ý cười trên gương mặt cũng nhạt đi đôi chút. Anh không lập tức đáp lời, mà cứ đứng nguyên tại chỗ như vậy, dùng ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy sức xuyên thấu nhìn cô thật lâu...Lâu đến mức Tô Mạn gần như cảm thấy ánh mắt ấy sắp nhìn thấu mình, cả người bắt đầu trở nên không tự nhiên, ngón tay siết chặt góc chăn. Cuối cùng, anh đặt chiếc cà vạt đã chỉnh tề xuống, bước đến bên giường rồi ngồi xuống. Nệm giường vì trọng lượng của anh mà hơi lún xuống, mang theo một cảm giác áp bức vô hình. Anh hơi nghiêng người, dùng trán của mình nhẹ nhàng tựa lên trán cô. Đây là một tư thế vô cùng thân mật, và cũng không cho phép từ chối. Giọng anh trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc:
“A Ly!”
Anh vẫn gọi cô bằng tên cũ của cô,
“Trước hôm qua, em có lẽ vẫn có thể giả vờ như không quen biết anh, coi anh như một vị lãnh đạo không liên quan gì.”
Anh khựng lại một chút, những lời phía sau không nói ra, nhưng đôi mắt sâu thẳm đang ở rất gần kia đã nói lên tất cả.
Sau khi đã xảy ra chuyện thân mật như đêm qua, lẽ nào mọi thứ vẫn có thể trở lại như thường, quay về mối quan hệ cấp trên – cấp dưới lạnh lẽo ban đầu sao? Không khí như bị đông cứng lại, chỉ còn tiếng hô hấp đan xen của hai người và hơi ấm có phần cao hơn của anh truyền qua trán, âm thầm nhấn mạnh tất cả những gì đã xảy ra đêm qua cùng sự thân mật của hiện tại. Ánh mắt Tô Mạn hoảng loạn né tránh khắp nơi, cố ý tránh đi ánh nhìn nóng rực, như đang mang theo một chút kỳ vọng của anh. Cô mím chặt môi, từ chối đáp lại câu hỏi mang tính gợi ý quá rõ ràng này.
Dù có lại ngủ cùng nhau thì sao chứ? Lẽ nào đến thời đại này rồi, cô vẫn ngây thơ đến mức cho rằng có thể dùng một đêm tình để ràng buộc hay uy hiếp Lâm Chiến Huân sao? Trước hết, Tô Mạn tuyệt đối sẽ không làm như vậy, lòng kiêu hãnh của cô không cho phép. Hơn nữa, sâu trong lòng cô còn có một sự kháng cự lớn hơn… Cô càng không muốn dùng điều đó để đổi lấy một mối quan hệ kiểu ban ơn, miễn cưỡng. Điều đó còn khiến cô khó có thể chịu đựng hơn cả việc mất đi hoàn toàn.
Nhưng rõ ràng, Lâm Chiến Huân lại không nghĩ như vậy. Trên gương mặt anh là vẻ đương nhiên, thậm chí còn mang theo sự thỏa mãn và vui vẻ. Rõ ràng anh đã tự nhiên xem cuộc tình mất kiểm soát đêm qua là khởi đầu cho việc hai người hóa giải khúc mắc, quay về hòa hợp.
Tô Mạn không muốn tiếp tục dây dưa ở vấn đề này nữa, cô còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm rõ. Cô hít sâu một hơi, dùng cánh tay vẫn còn chút mềm nhức nhẹ nhưng kiên quyết đẩy lồng ngực nóng rực của người đàn ông bên cạnh ra, vén chăn, nhoài người với lấy quần áo rơi vãi trên thảm.
Lâm Chiến Huân nhìn tấm lưng mảnh mai, trơn nhẵn của cô cùng nửa gương mặt hơi cau mày, không ngăn cản, ngược lại còn vươn cánh tay dài ra, nhanh hơn cô một bước nhặt quần áo lên rồi đưa tới bên tay cô. Giọng anh nghe rất tự nhiên, nhưng lại giống như ném xuống một quả bom nặng ký:
“Nhớ gọi điện lại cho Mộc Mộc.”
Anh dừng lại một chút rồi bổ sung:
“Hôm qua cậu bé rất lo cho em.”
“……”
Động tác mặc quần áo của Tô Mạn hoàn toàn khựng lại, ngón tay siết chặt lấy vải áo, ngay cả giọng nói cũng mang theo một tia run rẩy khó nhận ra:
“Anh… tối qua anh đã nói chuyện điện thoại với Mộc Mộc rồi sao?!”
Tin tức này còn khiến cô hoảng hốt, tim đập mạnh hơn cả việc tỉnh dậy và phát hiện mình đã ngủ cùng anh.
Lâm Chiến Huân nhếch môi, nở một nụ cười đầy ý vị, thản nhiên thừa nhận:
“Ừ.”
Anh nhìn sắc mặt cô trong chớp mắt tái nhợt, cơ thể đột ngột căng cứng, dáng vẻ như gặp đại địch ấy lại vô tình khơi dậy hứng thú trêu chọc của anh. Anh cố ý nghiêng lại gần hơn một chút, giọng điệu mang theo chút vô tội như đang trêu ghẹo:
“Thế nào? Chỉ mới nhận một cuộc điện thoại từ ‘bảo bối’ nhà em thôi mà em lại định giận anh nữa sao?”
Anh cố ý bắt chước cách xưng hô lúc cô nói mơ trong giấc ngủ đêm qua, mang theo sự thân mật đầy trêu chọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)