Nguyên chủ đã 23 tuổi mà vẫn chưa được gả ra ngoài, điều này trong bối cảnh xã hội lúc bấy giờ vốn là chuyện khiến người ta bàn tán không ngớt.
Nguyên nhân sâu xa bắt đầu từ việc cô từng bị từ hôn, cú sốc ấy khiến cô chịu kích thích quá độ, trong lòng sinh ra một lời thề: nhất định phải tìm một người đàn ông tốt hơn vị hôn phu cũ, để chứng minh bản thân không hề thua kém.
Thế nhưng, đời không như mơ. Cô chọn tới chọn lui, cân nhắc đủ kiểu, nhưng cuối cùng vẫn chẳng tìm được ai vừa ý. Thời gian trôi qua, tuổi xuân dần phai, cô trở thành gái lỡ thì, vẫn chưa có nơi gửi gắm.
Trong một lần bị người khác tính kế, nguyên chủ rơi xuống nước. Chu Chí Quốc cũng là nạn nhân của một âm mưu khác, tình cờ cứu cô lên.
Mẹ Tần vốn lo lắng con gái đã lớn tuổi mà chưa gả được, sợ sau này càng khó tìm chỗ dựa, liền nhân cơ hội ép gả con gái cho Chu Chí Quốc. Đồng thời, bà cũng ép Chu Chí Quốc phải cưới nguyên chủ, coi như một cách giải quyết ổn thỏa.
Nguyên chủ vốn mang trong lòng sự oán hận, một lòng muốn cho vị hôn phu cũ phải hối hận vì đã bỏ rơi mình. Nhưng Chu Chí Quốc lại không phải người cô mong muốn.
Anh xuất thân từ gia đình địa chủ, nhưng nhà nghèo nàn, bản thân lại bị què chân, chẳng bao giờ lọt vào mắt xanh của cô. Vì vậy, sau khi kết hôn, nguyên chủ kiên quyết không cho Chu Chí Quốc chạm vào mình.
Trong mắt cô, cuộc hôn nhân này là một cái bẫy, là sự tính toán của Chu Chí Quốc để ép cô gả cho anh. Cô tự ví mình như một đóa hoa tươi bị cắm vào bãi c*t trâu, vừa nhục nhã vừa bất công.
Thế nhưng, trái ngược với suy nghĩ của nguyên chủ, Chu Chí Quốc lại không hề ép buộc. Cô không nấu cơm thì anh tự làm, cô không làm việc thì anh gánh vác. Anh lặng lẽ chịu đựng, không một lời oán trách. Nhưng chính sự nhẫn nhịn ấy lại khiến nguyên chủ càng tin rằng anh đã tính kế từ đầu, rằng tất cả đều nằm trong sự sắp đặt của anh.
Nguyên chủ khinh thường Chu Chí Quốc, coi anh như một kẻ “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”. Trong lòng cô vẫn tin chắc rằng nếu không phải vì cuộc hôn nhân này, cô hoàn toàn có thể tìm được một người đàn ông tốt hơn, xứng đáng hơn.
Chính vì vậy, cô mới thông đồng với người khác, âm thầm lên kế hoạch chạy trốn. Trước khi bỏ đi, cô còn mượn của người trong thôn không ít tiền, mà số tiền ấy lại kèm theo lãi. Tất cả đều nằm trong tính toán: sau khi cô biến mất, Chu Chí Quốc sẽ phải đứng ra trả nợ thay.
Chu Chí Quốc trong quyển niên đại văn vốn là vai ác lớn nhất. Anh từng nhiều lần khiến nam chủ và nữ chủ rơi vào cảnh khốn cùng, thậm chí suýt mất mạng. Loại người như vậy, há dễ chọc vào sao? Người nhà họ Chu trước kia từng hại chết ông bà nội – những người đã nuôi nấng anh từ nhỏ. Cuối cùng, Chu Chí Quốc ra tay giết cha sát mẹ, trừ ông bà đã qua đời, hầu như cả nhà họ Chu đều bị anh hủy diệt.
Thật sự, nguyên chủ đã tự tay hủy hoại chính mình. Từ một cô gái từng được xem là hoa tươi, cuối cùng lại trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)