“Cái gì?” Hai người đàn ông không dám tin vào những lời vừa nghe được.
“Chủ phòng, vừa nãy cô không nói đùa chứ?” Người đàn ông thích hóng hớt ghé sát vào ống kính của Lão Trương.
“Tôi không lấy mạng người ra làm trò đùa.” Diệp Khanh Thư nhạt nhẽo đáp lại.
“Hổ dữ còn không ăn thịt con. Tại sao ông ta lại muốn giết chính cốt nhục của mình?” Lão Trương không hiểu, cũng hoàn toàn không nghĩ ra.
“Không phải ai cũng có thể được coi là con người, cũng không phải người cha nào cũng có thể làm cha. Có người theo đuổi những thứ tốt đẹp hơn, lại không biết thứ tốt nhất đã nằm trong tay mình rồi. Cứ phải bị người ta lừa gạt xoay mòng mòng, mới biết hối hận. Cuối cùng còn khóc lóc thảm thiết, giả mù sa mưa nói mình sai rồi, mình đáng chết, rồi tự tát mình vài cái.” Câu cuối cùng Diệp Khanh Thư nói bằng giọng điệu âm dương quái khí, nói xong còn đảo mắt một cái.
Cư dân mạng trong phòng livestream đã bị những thông tin Diệp Khanh Thư tiết lộ làm cho sốc đến mức cháy khét lẹt rồi.
Số người tham gia thảo luận về chủ đề này cũng đang tăng vọt.
“Chủ phòng cạn lời luôn rồi, mọi người nhìn cái đảo mắt vừa nãy của chủ phòng kìa. Chủ phòng đã dự đoán trước tương lai của ông bố cặn bã, và tiến hành mỉa mai.”
“Chủ phòng mỏ hỗn quá, những lời âm dương quái khí, thì phải đi kèm với đảo mắt.”
“14 tuổi, đúng là độ tuổi đẹp như hoa, cứ như vậy mà bị cha ruột giết chết.”
“Bố cô bé thực sự không phải là người, chửi ông ta là súc sinh cũng là xúc phạm súc sinh rồi.”
“Chủ phòng thực sự biết xem quẻ, hay là chủ phòng đã nhìn thấy toàn bộ quá trình, biết rõ ràng quá vậy.”
“Loại người này không sợ con gái mình tối về đòi mạng sao?”
“Loại cặn bã như vậy đáng lẽ phải đi chết đi, ông ta mới là kẻ đáng chết. Tử hình! Bắt buộc phải tử hình!”
“Vali còn chưa mở ra, mọi người đã thực sự tin là thi thể rồi sao?”
“Nếu là thật, tôi cả đời này sẽ theo đuổi chủ phòng.”
Vì phòng livestream của Diệp Khanh Thư, xem bói tính ra được thứ nghi là mảnh vỡ con người. Khiến độ hot của phòng livestream này bắt đầu tăng vọt, những người mới bị thu hút đến cũng ngày càng nhiều. Từ vài ngàn người lúc mới phát sóng tăng lên hơn 3 vạn người xem trực tuyến, số lượng người vẫn còn xu hướng tiếp tục tăng lên.
Xe cảnh sát lúc này cũng đã đến, hai nam cảnh sát bước xuống.
“Các anh ai là người báo án?” Một cảnh sát trong số đó hỏi.
Lão Trương vội vàng đặt điện thoại vào túi áo trước ngực: “Là tôi báo cảnh sát.”
Vì không ngắt kết nối livestream, lọt vào phòng livestream là hai vị cảnh sát mặc cảnh phục.
“Tôi biết anh ấy, trước đây lúc tôi đến đồn cảnh sát báo án từng gặp vị cảnh sát này rồi.”
“Xem ra thực sự không phải là kịch bản diễn kịch.”
“Vẫn còn người đang nghi ngờ, vẫn còn người đang nghi ngờ. Lúc nhận được điện thoại lừa đảo thì ngược lại tin sái cổ ngay lập tức. Đồ ngu.”
“Lầu trên bình tĩnh, phải tin rằng sau này vẫn sẽ có người nghi ngờ thôi.”
Cảnh sát lại nhìn sang người đàn ông đang xem náo nhiệt ở một bên: “Các anh đi cùng nhau à?”
“Không phải, tôi đến hóng hớt thôi.” Người đàn ông thành thật trả lời.
“…”
Cảnh sát thực sự hơi cạn lời rồi, vốn dĩ nghe nói vali chứa thi thể, kết quả người báo án căn bản chưa mở ra xác nhận.
Bây giờ lại dư ra một người qua đường chuyện gì cũng sấn tới hóng hớt.
Ngày nào cũng toàn chuyện gì đâu không!
“Vali ở đâu?” Cảnh sát vừa nãy quét mắt nhìn một vòng, không phát hiện ra sự tồn tại của chiếc vali.
Lão Trương chỉ tay về phía bờ sông giải thích: “Tôi kéo nó vào bờ xong, thì không dám chạm vào nó nữa.”
“Vậy sao ông biết là thi thể? Ông báo cảnh sát trong tình huống chưa xác nhận sự thật, chuyện này hoàn toàn là đang lãng phí lực lượng cảnh sát.” Thái độ của cảnh sát rất nghiêm túc.
“Tôi tính được từ một ‘đại sư’ trên livestream.” Lão Trương lập tức mất đi sự tự tin.
“Tôi làm chứng.” Người đàn ông xem náo nhiệt yếu ớt hùa theo.
“Người Hoa Quốc luôn có quan niệm tin vào tôn giáo, xem bói, đoán cát hung. Đương nhiên chúng tôi tôn trọng phong tục truyền thống và tín ngưỡng cá nhân, nhưng đây không thể làm lý do để báo cảnh sát lung tung được.” Cảnh sát dùng cách nói lý lẽ để giáo dục hai người, không thể quá tin tưởng vào những thứ hư ảo không thực tế này.
“Đại sư còn nói bên trong vali là một cô bé 14 tuổi, bị bố đánh ngất sau đó ném xuống sông chết đuối.” Lão Trương nói ra thông tin quan trọng.
“Ừm ừm.” Người đàn ông xem náo nhiệt lại gật đầu lia lịa.
Cảnh sát vốn dĩ đang kiên nhẫn lắng nghe, chỉ muốn nghe xem Lão Trương còn có thể nói ra thông tin gì về “đại sư” nữa. Sau đó anh ta sẽ vạch trần đối phương, nhân tiện giáo dục lại hai người này một phen.
Nghĩ đến đây là thông tin rất quan trọng.
Bất luận chuyện này là thật hay giả, đều không còn là chuyện câu cá đơn giản câu được vali nữa.
Nếu vị “đại sư” được gọi là này là kẻ lừa đảo.
Vậy thì cô ta chính là tẩy não người dân bình thường, lan truyền thông tin sai sự thật, câu view câu sự chú ý. Vậy thì phòng livestream như thế này đáng lẽ phải bị phong tỏa sớm mới tốt, kẻ lan truyền thông tin sai sự thật này cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Nếu vị “đại sư” này nói là sự thật.
Vậy đại diện cho việc thực sự có người đã giết một đứa trẻ chưa thành niên. Vậy người này có phải đã nhìn thấy gì đó không? Cô ta không những không báo cảnh sát, mà còn lợi dụng chuyện này để tạo chiêu trò kiếm tiền trong phòng livestream. Hay là nói người này chính là hung thủ giết người, hoặc đồng phạm?
Hai vị cảnh sát đều nghĩ đến những khả năng này, nhìn nhau một cái, ăn ý bước đến chỗ câu cá.
Dưới nước quả nhiên có một chiếc vali, hai người hợp sức nhấc chiếc vali từ dưới nước lên.
Thông qua trọng lượng của chiếc vali phán đoán, bên trong quả thực có thể là người.
Chiếc vali được đặt ở một nơi bằng phẳng, một cảnh sát trong số đó cẩn thận kéo khóa kéo.
Lúc này Lão Trương và người Hoa Quốc cả đời yêu thích xem náo nhiệt cũng xán lại gần, xem xem rốt cuộc là chuyện gì?
Ống kính điện thoại của Lão Trương cũng xán lại gần, nhưng góc nhìn không tốt, chỉ có thể quay được bánh xe của chiếc vali.
Ba người còn lại nín thở tập trung, không ai dám cử động thêm một chút nào, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tay của vị cảnh sát đang mở vali.
Khoảnh khắc cảnh sát lật nắp vali lên.
“A”
“Suỵt”
Hai tiếng kêu kinh ngạc không nhỏ đồng thời phát ra.
Cảnh sát kiến thức rộng rãi, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Hai người đàn ông không có kinh nghiệm nhìn thấy chiếc vali liền muốn nôn, đã chạy sang một bên nôn khan rồi.
“Đừng nôn nữa chú ơi, cháu sợ.”
“Bọn họ nhìn thấy gì vậy? Buồn nôn như vậy sao?”
“Chắc chắn là mảnh vỡ con người rồi, chủ phòng lại tính đúng rồi.”
“Tiếc quá, chẳng quay được gì cả.”
“Vừa nãy chẳng phải còn có một người nói muốn đến hiện trường sao? Sao không thấy bóng dáng đâu rồi?”
“Nếu quay được thì phòng livestream bay màu hoàn toàn luôn.”
“Bây giờ tôi mới đến hiện trường, nhìn thấy cảnh sát tôi không dám qua đó nữa.”
Hai vị cảnh sát xem xong chiếc vali, lại nhìn nhau một cái.
Một người quay đi gọi điện thoại, chuẩn bị gọi thêm đồng nghiệp đến; người còn lại thì bước về phía Lão Trương và người kia.
“Ông xem bói ở phòng livestream nào vậy?” Cảnh sát bây giờ mức độ nghi ngờ đối với vị “đại sư” được gọi là này tăng vọt theo đường thẳng.
Lão Trương còn chưa kịp trả lời, chiếc điện thoại đặt trước ngực đã truyền ra một giọng nói.
“Gọi thêm nhiều người chút đi, dưới sông vẫn còn một chiếc vali nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


