Giang Niệm nhìn Lâm Miên, người trông có vẻ dịu dàng, ánh mắt mềm mại, tính cách không hề sắc sảo, trong lòng âm thầm lắc đầu.
[Tính tình hiền quá mức, ai cũng đối xử chân thành. Chẳng trách sau này bị Thẩm Ngọc Châu bắt nạt đến mức chúng bạn quay lưng, người thân lẫn bạn trai đều không đứng về phía cô.]
Động tác của Lâm Miên khựng lại, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía Giang Niệm.
Vừa rồi… cô nghe thấy giọng nói của Giang Niệm sao?
Nhưng Giang Niệm đâu có nói gì.
Hơn nữa cô là trẻ mồ côi, làm gì có người thân. Chỉ có một người bạn trai thôi. Còn Thẩm Ngọc Châu tuy hơi kiêu kỳ nhưng cũng không đến mức xấu xa như vậy chứ?
Đang nghĩ đến người kia, bỗng vai Lâm Miên bị một bàn tay nắm lấy. Bên tai vang lên giọng nói trêu ghẹo của một chàng trai: “Anh đã bảo tìm người phát số thay em rồi, em không chịu. Thấy chưa, đói bụng cả buổi. May mà bạn trai thân yêu của em còn nhớ nên đã gói sẵn mấy món em thích mang đến.”
Trần Lâm bị trêu chọc đến khi gương mặt trắng trẻo của Lâm Miên đỏ bừng lên mới hài lòng buông tay. Anh đặt mấy hộp đồ ăn lên bàn, thúc giục cô ăn.
Lâm Miên đỏ mặt ôm hộp cơm ăn.
Thẩm Ngọc Châu, người đi cùng Trần Lâm, thấy cảnh đó thì hừ nhẹ, giọng nũng nịu nói với anh: “Trần Lâm, anh đừng chỉ lo cho bạn gái chứ. Em đứng mỏi chết rồi, mau tìm ghế cho em đi.”
Cái kiểu quen sai khiến người khác này khiến ánh mắt Lâm Miên thoáng tối lại.
Cô thấy Trần Lâm nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chiếc ghế cô đang ngồi. Khi chạm phải ánh mắt cô, anh gãi đầu cười tươi nói: “Em cũng biết sức khỏe Ngọc Châu không tốt, không chịu được mệt. Cho cô ấy ngồi ghế này một chút được không?”
Cô gái ngồi cạnh Lâm Miên nghe vậy đã đỏ mặt đứng dậy, còn tiện tay kéo Lâm Miên lên.
“Bạn Thẩm đúng là không thể mệt được. Chúng mình đứng cũng không sao. Bạn Thẩm qua đây ngồi đi.”
[Bây giờ chỉ là nhường cái ghế. Sau này sẽ nhường cả bạn trai lẫn cha mẹ luôn.]
[Ngốc thật, sao phải bị chuyện Thẩm Ngọc Châu có bệnh tim ràng buộc chứ? Cô ta đâu phải do Lâm Miên sinh ra, có chuyện gì cũng đâu thể đổ lên đầu cô.]
[Gặp loại người thích cướp đồ của người khác thì phải dùng văn học phát điên. Xem ai điên hơn ai.]
Trần Lâm khựng lại, nhìn trái nhìn phải.
Âm thanh này từ đâu ra vậy?
Một loạt lời nữa vang lên trong tai. Lâm Miên chợt nhớ lại mình từng nhường học bổng cho Thẩm Ngọc Châu còn vì Trần Lâm nói cô ta không thể thức khuya mà mấy lần giúp cô ta viết luận văn.
Không hiểu vì sao, lúc này nhìn hai người đứng cạnh nhau thân mật như vậy thật trai tài gái sắc, cô bỗng siết chặt đôi đũa trong tay. Không biết lấy đâu ra dũng khí, cô đột nhiên kéo mạnh chiếc ghế mà Trần Lâm vừa kéo ra trở lại, mặt căng lên nói: “Em không nhường! Thẩm Ngọc Châu sức khỏe không tốt cũng chẳng liên quan gì đến em. Em đâu phải cha mẹ cô ta, không có trách nhiệm lo cô ta có thoải mái hay không. Nếu thật sự không khỏe thì về ký túc xá đi, đâu phải em ép cô ta đến đây.”
Lâm Miên vốn luôn dịu dàng vậy mà nói ra lời này khiến Trần Lâm sững sờ. Anh quên cả việc tìm nguồn gốc những lời nói kỳ quái kia, sắc mặt trầm xuống nhìn cô, trong ánh mắt có chút thất vọng: “Lâm Miên, anh cứ tưởng em là cô gái lương thiện nhất. Từ khi nào em trở nên như vậy? Chỉ vì một cái ghế mà làm mình làm mẩy.”
Thẩm Ngọc Châu cũng ngạc nhiên vì Lâm Miên bỗng nhiên nổi cáu. Nhưng rất nhanh cô ta nhận ra đây là cơ hội khiến tình cảm hai người rạn nứt. Cô ta nhìn Lâm Miên với ánh mắt tủi thân, kéo tay Trần Lâm nói: “Em không sao, không có ghế thì thôi. Em về ký túc xá vậy. Chỉ là Lâm Miên đừng giận. Trần Lâm và em lớn lên cùng nhau, anh ấy quen chăm sóc em rồi. Nếu cậu để ý, sau này em sẽ không tìm anh ấy nữa.”
“Ơ, sao có mùi trà xanh thế nhỉ… Ừm, còn là Bích Loa Xuân lâu năm.” Giang Niệm khịt khịt mũi thanh tú, như thể thật sự ngửi thấy mùi vậy.
Nghe thì cực kỳ chân thành nhưng ý trong lời lại là châm chọc Thẩm Ngọc Châu thích được người khác nâng như công chúa.
Thẩm Ngọc Châu ngẩng cao đầu: “Với thân phận đại tiểu thư nhà họ Thẩm, tôi đi đâu mà chẳng được người ta nâng niu? Cần gì phải phí tiền đầu tư cho cô?”
[Nhưng cái danh “đại tiểu thư nhà họ Thẩm” của cô là giả đấy.]
Trần Lâm, Lâm Miên: ???
Thẩm Ngọc Châu… không phải người nhà họ Thẩm?
Không đợi hai người nghĩ thông, Giang Niệm đã lên tiếng: “À tôi hiểu rồi. Hóa ra Thẩm đại tiểu thư hết tiền, ngay cả một nghìn vạn cũng không lấy ra nổi.”
Giang Niệm nói câu nào là khiến người ta tức câu đó.
Lâm Miên không nhịn được bật cười. Bị Thẩm Ngọc Châu trừng mắt cô cũng mặc kệ, kéo Giang Niệm ngồi xuống ghế rồi lấy điện thoại chuyển tiền cho Trần Lâm, nói: “Cảm ơn Trần thiếu đã mua cơm giúp tôi. Nhưng sau này không cần nữa, anh cứ ăn cùng cô em gái tốt của mình đi, đừng mang đồ thừa đến cho tôi.”
Trần Lâm nhíu mày: “Lâm Miên, nói chuyện cần phải khó nghe vậy sao? Anh đã nói rồi, anh và Ngọc Châu là thanh mai trúc mã. Em có cần phải ghen không? Hay có ai nói gì với em?”
Trần Lâm đã nhận ra âm thanh kia là của Giang Niệm. Nghĩ đến những lời khiến người ta nghẹn họng cô vừa nói với Thẩm Ngọc Châu, sắc mặt anh càng khó coi. Đồng thời anh cũng cho rằng lời Giang Niệm nói Thẩm Ngọc Châu không phải người nhà họ Thẩm chỉ là bịa đặt.
Thấy Trần Lâm nổi giận với Lâm Miên, Thẩm Ngọc Châu cũng không tranh cãi với Giang Niệm nữa. Cô ta đứng bên cạnh Trần Lâm, ánh mắt khiêu khích nhìn Lâm Miên.
Vốn dĩ Lâm Miên không tin những lời Giang Niệm nói. Nhưng giờ nhìn lại, từ khi quen Trần Lâm đến nay, mỗi lần xảy ra chuyện anh đều không điều kiện đứng về phía Thẩm Ngọc Châu. Cô bỗng nhận ra… người bạn trai này có lẽ thật sự rất dễ bị cướp mất.
Lâm Miên trầm mặc một lúc. Tính cô mềm mỏng, luôn trân trọng sự tốt bụng của người khác nhưng cô cũng không phải vị Bồ Tát có thể bao dung vô điều kiện một người đàn ông trưởng thành.
Cô nhìn Trần Lâm, giọng kiên định: “Em đang yêu bạn trai, chứ không phải giúp người khác nuôi bạn trai hộ rồi bản thân lại trở thành người ngoài trong câu chuyện của hai người. Nếu anh còn muốn làm cái gọi là ‘anh trai’ của cô gái khác, vậy chúng ta chia tay đi. Sau đó anh muốn làm anh trai của ai cũng được.”
Có lẽ bị lời nói của Lâm Miên chọc giận, tính khí đại thiếu gia của Trần Lâm không cho phép anh hạ mình dỗ dành. Anh nhìn cô vài giây rồi tức giận kéo Thẩm Ngọc Châu đi thẳng.
Cô gái đứng cạnh nhìn cảnh Lâm Miên đòi chia tay với Trần Lâm, không thể tin nổi: “Lâm Miên, cậu điên à?! Đó là Trần thiếu đấy!”
Lâm Miên lạnh nhạt đáp: “Tôi biết.”
Cô gái cảm thấy Lâm Miên thật không biết điều. Một đứa trẻ mồ côi như cô mà trèo cao được tới Trần Lâm đã là phúc ba đời, vậy mà còn bày đặt giận dỗi. Cô ta vốn chỉ muốn thông qua Lâm Miên để tiếp cận Trần Lâm nên mới đến đây giúp. Thấy hai người cãi nhau, cô ta định nhân cơ hội chen vào, liền kiếm cớ đuổi theo.
Thấy Lâm Miên vẫn nhìn theo hướng cô gái kia rời đi, ánh mắt hơi đỏ không biết có phải vì thức đêm nhiều quá không, Giang Niệm lấy trong túi ra một lọ thuốc nhỏ mắt đưa cho cô.
“Có những người không giống như vẻ bề ngoài. Kết bạn hay yêu đương đều phải mở to mắt.”
[Cô gái kia thích Trần Lâm nên mới lại gần cô. Cô ta cũng giống Thẩm Ngọc Châu, đều muốn đào góc tường. Tuy không hiểu Trần Lâm loại tra nam đó có gì đáng cướp nhưng thật sự không cần vì loại người đó mà buồn.]
Lâm Miên cầm lọ thuốc nhỏ mắt. Có lẽ vì nghe được tiếng lòng của Giang Niệm nên cô bỗng cảm thấy thân thiết với cô hơn vài phần: “Cô thấy Trần Lâm thế nào?”
“Chẳng ra sao. Nếu muốn quay lại thì nên nghĩ kỹ xem bình thường anh ta đối xử với cô và với các cô gái khác có gì khác biệt.” Giang Niệm nhìn ra Lâm Miên vẫn còn lưu luyến Trần Lâm, trong đầu lập tức nhớ đến vị tổ sư “đào rau dại vì yêu” nổi tiếng.
[Bạn trai kiểu Trần Lâm, rõ ràng đã có bạn gái mà vẫn đặt cái gọi là ‘em gái bệnh yếu’ lên hàng đầu, giữ lại cũng chỉ thấy vướng.]
[Chưa kể sau khi biết cô mới là thiên kim thật, còn Thẩm Ngọc Châu là thiên kim giả, anh ta sợ cô về nhà họ Thẩm sẽ khiến Thẩm Ngọc Châu khó xử. Không chỉ đứng ra bảo vệ cô ta trong những dịp quan trọng mà sau này gặp tai nạn xe còn che chở cho Thẩm Ngọc Châu trước khiến cô bị gãy chân.]
[Khi nhà họ Thẩm thấy cô không còn giá trị liên hôn, lại thêm Thẩm Ngọc Châu châm ngòi, họ đuổi cô ra khỏi nhà. Anh ta không nói giúp cô một câu, cũng không tìm chỗ ở cho cô, để cô một mình kéo cái chân gãy lết về căn nhà ở khu ổ chuột.]
[Sau đó khi chân cô vừa chữa khỏi, vì không muốn Thẩm Ngọc Châu phải liên hôn với ông già kia, anh ta còn lừa cô về nhà họ Thẩm để thay Thẩm Ngọc Châu gả đi liên hôn.]
[Dù sau này nhà họ Trần mua lại công ty của ông già đó nên cô không thật sự phải gả nhưng cái thái độ ấy cũng đủ ghê tởm rồi.]
[Loại đàn ông này đúng là chó cũng không thèm yêu. Mỹ nữ à, đừng ngốc nữa. Tra nam ngược cô trăm ngàn lần, cô vẫn yêu sâu đậm như cũ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



