Cha Thẩm theo phản xạ muốn phản bác lời nói kia. Trong mắt ông, Diệp Ngọc Liên là một người phụ nữ thanh cao thuần khiết, tuyệt đối không thể làm ra chuyện mất mặt như vậy. Nhưng cổ họng ông như bị chặn lại, một chữ cũng không thốt ra được.
Ở phía sau Giang Niệm, người nhà họ Lục khi nghe thấy cái tên “Diệp Âm Âm” liền nhanh chóng liếc nhìn Lục Thời Dữ. Rõ ràng họ đều nhớ tới “Âm Âm” trong lời tâm niệm tối qua của Giang Niệm chính là nữ chính khiến Lục Thời Dữ sau này làm ra đủ chuyện hoang đường.
Cũng giống như cha Thẩm, những vị khách lần đầu nghe thấy tiếng lòng còn chưa kịp tìm xem ai là người phát ra âm thanh đã nhanh chóng xì xào bàn tán.
“Ồ hoá ra Diệp Ngọc Liên lợi hại thật đấy. Một mẻ câu mà câu được bao nhiêu người như vậy, còn khiến Thẩm tổng vừa nhìn thấy con gái bà ta đã muốn nhận thân. Bản lĩnh không nhỏ đâu.”
“Ha ha, tôi tò mò không biết mấy người kia là ai.”
Người vừa nói đột nhiên bị tắt tiếng. Anh ta sờ cổ họng, vẻ mặt mờ mịt. Nhưng những người nghe được tiếng lòng lại tưởng anh ta nói nhỏ quá nên vẫn tiếp tục trò chuyện không chút trở ngại.
“Kiểu phụ nữ đó chắc chuyên đi câu đại gia. Chắc toàn người trong giới thôi. Một mình mà… ừm… nhiều người vậy, đúng là lợi hại.”
[Diệp Ngọc Liên đúng là không đến nhà họ Thẩm đòi tiền nhưng bà ta nhận 5 triệu từ Thẩm lão phu nhân rồi lập tức về quê tìm bạn học cũ “đổ vỏ” đó thôi.]
[Hơn nữa chú Thẩm tự tin quá rồi. Cơ thể chú vốn đã có vấn đề, khả năng cao cả đời khó có con. Sinh được Thẩm Thư Nhan đã là ông trời phù hộ rồi, sao có thể phù hộ lần hai chứ? Chú Thẩm đâu phải nhân vật chính có khí vận.]
Bị nghi ngờ năng lực đàn ông, mặt cha Thẩm đỏ bừng: “Tôi khỏe lắm! Sinh thêm cho Thư Nhan một đứa em trai cũng không thành vấn đề. Sao lại… khụ… nói Âm Âm chắc chắn không phải con tôi được?”
Mọi người: Hiểu, hiểu hết!
Thẩm Thư Nhan nhìn dáng vẻ giận dữ bất lực của cha, lặng lẽ ném cho Giang Niệm một ánh mắt cảm ơn.
Giang Niệm thì ngơ ngác nhìn lại cô.
Thẩm Thư Nhan không nói gì, bước đến trước mặt cha Thẩm và Diệp Âm Âm. Khi thấy trong mắt Diệp Âm Âm lóe lên vẻ chột dạ, cô khẽ nheo mắt.
“Muốn biết cô ta có phải người nhà họ Thẩm hay không thì quá đơn giản. Đi bệnh viện kiểm tra là biết ngay.”
Cha Thẩm còn định nói gì đó nhưng bất giác nhìn kỹ gương mặt Diệp Âm Âm. Sau khi nhận ra trên mặt cô ta chẳng có nét nào giống mình, ông đột nhiên im lặng, ngầm đồng ý với đề nghị đi bệnh viện của Thẩm Thư Nhan.
Thấy phản ứng ấy, trên mặt Thẩm Thư Nhan hiện lên nụ cười châm biếm. Cô định kéo Diệp Âm Âm đi nhưng Diệp Âm Âm hoảng hốt vì mọi người đột nhiên phát hiện ra mình không phải con gái cha Thẩm, theo phản xạ né tránh, yếu ớt nói: “Tôi không đi. Chú Thẩm, cháu chưa từng nói mình là con gái của chú, là chú hiểu lầm thôi.”
Câu nói này giống như cha Thẩm ép nhận con khiến ông cảm thấy mình bị đùa bỡn.
“Không phải con tôi, sao vừa nãy cô không nói?!”
“Ánh mắt của Thẩm tiểu thư đáng sợ quá, cháu không dám mở miệng.” Đôi mắt Diệp Âm Âm long lanh, nước mắt chực rơi, trông vô cùng đáng thương.
Đáng tiếc, những người có mặt ở đây là người vừa bị cô ta lừa hoặc là đến xem náo nhiệt, chẳng ai thương xót cô ta cả.
Ngoại trừ Tưởng Tự, kẻ đầu óc có vấn đề kia.
Tưởng Tự thấy tiếc vì Diệp Âm Âm không phải con gái nhà họ Thẩm nhưng khi thấy cô ta bị chất vấn, vẫn chắn trước mặt cô.
“Ba, muốn trách thì trách Thư Nhan dọa Âm Âm. Âm Âm nhát gan như vậy, sao có thể cố ý giả làm con gái của ba? Chỉ là ba mẹ cô ấy mất sớm, quá muốn có một người cha yêu thương thôi.”
Quả là logic thần thánh.
Thẩm Thư Nhan bật cười: “Muốn có cha nên không nói gì mà vào thẳng nhà họ Thẩm, tiện thể chia luôn tài sản nhà họ Thẩm à? Nghe đáng sợ thật đấy.”
Sau khi xác định mình thật sự bị một người phụ nữ đùa giỡn, sắc mặt cha Thẩm hoàn toàn lạnh xuống: “Đừng gọi tôi là ba nữa. Nếu cậu đã không có tình cảm với Thư Nhan, vậy hôn sự của hai người hủy bỏ đi. Cậu dẫn theo cô ả lừa đảo này rời khỏi nhà họ Thẩm ngay lập tức. Đừng để tôi phải gọi người ném các cậu ra ngoài!”
Biểu cảm của Tưởng Tự cứng đờ: “Ba, hôn lễ của con và Thư Nhan đã chuẩn bị xong hết rồi, chỉ còn đăng ký kết hôn thôi. Sao có thể hủy bỏ như vậy? Mọi người sẽ nghĩ gì về nhà họ Thẩm?”
“Có gì mà không được? Nhà họ Thẩm chúng tôi đâu giống nhà cậu, phải bán thân mới có tiền phẫu thuật cho mẹ. Chỉ là một hôn lễ thôi, biến thành tiệc công bố tôi gia nhập công ty cũng được.” Thẩm Thư Nhan khoanh tay, liếc nhìn hắn.
Cha Thẩm mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói gì. Sau chuyện này, ông cũng hiểu khả năng cao mình sẽ không có thêm con. Mà con rể thì có vẻ lại ôm tâm tư xấu. So với người ngoài, vẫn là Thẩm Thư Nhan mang huyết mạch của ông đáng tin hơn.
Sau khi Tưởng Tự và Diệp Âm Âm bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm, các vị khách cũng lần lượt rời đi khi tiếng lòng kỳ lạ kia không vang lên nữa.
Nhà họ Lục khá thân với nhà họ Thẩm nên nán lại một lúc giúp tiễn khách rồi mới rời đi. Cả nhà vừa bước ra khỏi biệt thự họ Thẩm, đang chuẩn bị lên xe thì đột nhiên một người phụ nữ chạy đến trước mặt Lục Thời Dữ.
Mắt cô ta ướt đỏ, ánh nhìn vừa trách móc vừa kiên cường, hệt như đang diễn phim thần tượng.
“Lục tổng, tôi biết mình không bằng những tiểu thư giàu có như Thẩm tiểu thư. Nhưng anh quá đáng quá rồi! Đuổi tôi khỏi Lục thị còn chưa đủ, còn phá hỏng công việc mới của tôi. Anh thật quá đáng!” Cô ta vừa nói xong, Tưởng Tự không biết từ đâu chạy tới, đứng chắn trước Diệp Âm Âm, như thể cả thế giới đều muốn làm hại cô ta.
“Các người đã làm gì Âm Âm?”
Lục Thời Dữ nhất thời cạn lời. Anh thật sự cảm thấy hai người trước mặt dường như chỉ nhét đầy những tiểu thuyết độc hại trong đầu, đến mức mất luôn logic suy nghĩ của người bình thường.
“Theo tôi biết, Diệp tiểu thư bị Lục thị sa thải vì không hoàn thành tốt công việc của mình. Còn việc cô bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm… chẳng phải là vì dây dưa với vị chú rể hụt này, lại còn giả làm tiểu thư nhà họ Thẩm sao?” Lục Thời Dữ nói rất nghiêm túc.
Kết quả là Diệp Âm Âm bật khóc. Tưởng Tự cuống cuồng không biết dỗ thế nào, lại bị cô ta đẩy ra.
“Lục tổng, tôi biết anh coi thường tôi. Nhưng tôi nhất định sẽ chứng minh cho anh thấy, tôi không phải loại người ham vinh hoa phú quý. Sẽ có một ngày tôi đường đường chính chính đứng trước mặt anh, khiến anh hối hận vì đã sa thải tôi!” Nói xong, Diệp Âm Âm chạy đi.
Tưởng Tự thì lưu luyến nhìn lại biệt thự nhà họ Thẩm một cái rồi vội vàng đuổi theo.
Lục Thời Dữ cau mày thắc mắc: “Chứng minh cho tôi cái gì? Tôi có liên quan gì đến cô ta à?”
Ngồi trong xe xem hết màn kịch Mary Sue này, Giang Niệm lẩm bẩm trong lòng.
[Bởi vì trong cốt truyện định sẵn, sau khi nghe những lời đó, anh sẽ cảm thấy Diệp Âm Âm thật đặc biệt chết được.]
[Sau đó anh sẽ âm thầm chú ý đến cô ta. Mỗi khi cô ta bị bắt nạt, anh sẽ xuất hiện với thân phận tổng tài Lục thị, ra mặt bảo vệ cô ta, bá đạo tuyên bố không ai được phép bắt nạt người phụ nữ của anh.]
Người nhà họ Lục: …
Đây là cái cốt truyện quê mùa gì vậy?
Lục Thời Dữ nhớ lại chuyện Giang Niệm từng nói về “nam chính”, trong lòng lập tức cảnh giác. Anh quyết định sau khi về sẽ tìm đọc vài cuốn tiểu thuyết có hệ thống, tuyệt đối không để mình biến thành kiểu tổng tài bá đạo sến súa như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



