Thấy một nhân viên có tác phong làm việc như vậy mà vẫn được giữ lại, hơn nữa còn ở vị trí thư ký phải xử lý và điều phối không ít chuyện quan trọng – lúc này không chỉ Lục Uyên không hiểu nổi mà Lục Yến Thanh cũng bắt đầu nghi ngờ có phải Lục Thời Dữ vì quá bận rộn công việc nên đầu óc có vấn đề rồi hay không.
Nếu không thì những chuyện kiểu “trời lạnh rồi cho Vương gia phá sản”, hay “truy thê hỏa táng tràng” đó, sao có thể là việc mà một người cực kỳ lý trí như Lục Thời Dữ làm ra được?
Còn cái gì mà “ôm con bỏ chạy” nữa chứ. Đã mang thai thì nên ở nhà nghỉ ngơi cho tử tế, chạy đông chạy tây làm khổ thân thể để làm gì?
Hơn nữa, Giang Niệm còn nhắc tới Lục Hoài Chi, nói rằng rất có thể anh ta cũng sẽ dây dưa với người phụ nữ kia, dẫn đến anh em bất hòa. Nghĩ vậy, Lục Yến Thanh càng hoài nghi mắt nhìn người của Lục Thời Dữ.
Nhận thấy ánh mắt khó nói thành lời của người nhà, Lục Thời Dữ hiểu rằng việc mình lại đi thích một nhân viên vừa hắt cà phê lên người mình, hành vi còn kỳ quái như vậy, người chịu cú sốc lớn nhất chắc chắn chính là anh.
Anh đưa tay day day thái dương đang giật nhẹ, bình tĩnh nói: “Nhân viên tên Diệp Âm Âm đó là thư ký trợ lý mới được tuyển vào công ty. Sáng nay cô ta bị ngã, làm đổ cà phê lên người tôi. Lúc đó có cả người phụ trách dự án của công ty đối tác ở đó nên tôi mới không nói nhiều. Nhân viên có tác phong làm việc không đạt tiêu chuẩn như vậy, tôi sẽ không giữ lại trong công ty. Tôi cũng chỉ mới gặp cô ta một lần, hoàn toàn không có suy nghĩ gì khác.”
Nghe Lục Thời Dữ nói vậy, Lục Yến Thanh tạm thời yên tâm nhưng ông vẫn dự định khi tới công ty sẽ cho người điều tra kỹ Diệp Âm Âm, tránh để cô ta lại xuất hiện trước mặt Lục Thời Dữ.
Nhỡ đâu thật sự giống như lời Giang Niệm nghĩ trong lòng, anh ta đầu óc mê muội làm ra những chuyện mất trí thì sao?
“Chuyện tình cảm của con, ba không can thiệp. Nhưng nhà họ Lục cũng không phải loại phụ nữ nào cũng có thể bước vào. Bất kể gia cảnh thế nào, ít nhất phẩm hạnh phải đạt yêu cầu, không thể gây ra mấy chuyện rắc rối khiến gia đình ly tâm.” Lục Yến Thanh nhắc nhở.
Lục Thời Dữ cười khổ gật đầu, bản thân anh cũng không hiểu nổi vì sao mình lại có khả năng thích Diệp Âm Âm.
Rõ ràng trên người cô ta chẳng có bất kỳ phẩm chất nào khiến anh tán thưởng. Làm sao anh có thể kết hôn với kiểu người như vậy, còn làm ra những chuyện khó tin kia?
Sau khi hai cha con trao đổi qua lại vài câu, bầu không khí trong phòng khách cũng không còn kỳ quái như trước.
Cố Vân Dung không tiện nói thêm gì, rót cho hai người cốc nước nóng rồi nghĩ bụng lát nữa phải nói riêng với Giang Niệm về chuyện này. Con gái bà còn vài tháng nữa mới đủ tuổi đăng ký kết hôn, tuổi còn quá nhỏ, nhỡ bị tên đàn ông tồi tệ nào lừa gạt thì biết làm sao?
Thấy Lục Yến Thanh đã nói xong, Lục Uyên cũng chen vào một câu: “Yêu bằng trí tuệ mới đáng được cổ vũ. Anh mà đi yêu kiểu não tàn thì em cười anh cả đời.”
Lục Uyên thật sự không muốn có một chị dâu kiểu vặn vẹo làm màu như trong mấy tiểu thuyết cổ sớm. Nếu Lục Thời Dữ thật sự cưới Diệp Âm Âm, cô sẽ dọn ra khỏi nhà họ Lục.
Ừm… mang theo Giang Niệm, cỗ máy sản xuất tin bát quái, cùng chạy luôn.
Bị Lục Yến Thanh dạy dỗ xong lại bị Lục Uyên “đá thêm một cú”, Lục Thời Dữ chưa từng trải qua tình cảnh nên tâm trạng vô cùng phức tạp. Anh viện cớ phải xử lý công việc công ty, thực chất là gọi điện cho thư ký yêu cầu lập tức sa thải Diệp Âm Âm, rồi lên lầu.
Lục Yến Thanh vốn còn muốn nghe xem Lục Hoài Chi và Diệp Âm Âm sẽ có liên hệ gì nhưng Giang Niệm đã buồn ngủ, đầu óc mơ màng cùng Cố Vân Dung lên lầu nghỉ ngơi nên ông cũng đành thôi.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, cả nhà thay lễ phục rồi đến biệt thự của nhà họ Thẩm, nơi tổ chức hôn lễ.
Họ đến không quá sớm. Trong đại sảnh tiệc cưới đã có không ít khách. Lục Yến Thanh và Lục Thời Dữ vừa xuất hiện đã có người cầm ly rượu đến bắt chuyện, không lâu sau Cố Vân Dung cũng bị các phu nhân khác gọi đi trò chuyện. Chỉ còn lại Giang Niệm và Lục Uyên nhìn nhau.
“Muốn xem cô dâu không? Đi với chị xem thử?” Lục Uyên cầm điện thoại, nhướng mày hỏi.
Sau khi Giang Niệm giúp nhà họ Lục tránh được âm mưu của nhà họ Lê, Lục Uyên càng muốn thân thiết với cô hơn. Trong hoàn cảnh thế này, cô đương nhiên không bỏ mặc Giang Niệm một mình trong sảnh tiệc.
Giang Niệm lật xem hệ thống “ăn dưa”, phát hiện chú rể cũng có chuyện bát quái, lập tức gật đầu đi theo Lục Uyên đến phòng trang điểm của cô dâu.
Lúc này trang điểm của cô dâu đã xong, đang đeo vòng cổ. Thấy họ tới, cô hơi kinh ngạc nhìn Lục Uyên một cái rồi bảo chuyên viên trang điểm và tạo hình ra ngoài.
“Tôi còn tưởng cậu sẽ không đến. Không ngờ không chỉ đến, còn dẫn theo cô em gái giá rẻ này.”
Thẩm Thư Nhan và Lục Uyên đều được trưởng bối đặt tên. Tên nghe tao nhã bao nhiêu thì tính cách lại trái ngược bấy nhiêu.
Lục Uyên không muốn Giang Niệm suy nghĩ nhiều, nhìn quanh phòng trang điểm rồi đổi đề tài: “Tưởng Tự không ở sảnh tiệc, cũng không ở đây. Anh ta đi đâu rồi?”
“Anh ấy quên nhẫn cưới trong phòng, đi lấy rồi.” Thẩm Thư Nhan soi gương đeo đôi hoa tai ngọc trai, thần sắc thản nhiên đến mức không giống một cô dâu đang chuẩn bị kết hôn.
Quên nhẫn cưới trong phòng?
Lục Uyên nghe vậy đã thấy rất không đáng tin, cũng chẳng giống người coi trọng hôn lễ này hơn Thẩm Thư Nhan chút nào. Nghĩ vậy cô không khỏi nhíu mày.
Còn Giang Niệm ngồi bên cạnh thì tiếp tục “ăn dưa”.
[Quên nhẫn cưới trong phòng cái gì, rõ ràng là vừa thấy thanh mai trúc mã thân yêu của mình làm phục vụ trong sảnh tiệc nên lo lắng chạy theo vào bếp rồi.]
[Bây giờ chú rể đang kể khổ với thanh mai trúc mã rằng mình bị ép ở rể nhà họ Thẩm đau khổ thế nào đây.]
Âm thanh ấy chợt vang lên trong tai Thẩm Thư Nhan khiến động tác của cô khựng lại, suýt nữa đeo lệch cả hoa tai.
“Ai vừa nói vậy?” Thẩm Thư Nhan hỏi nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Giang Niệm.
Cô và Lục Uyên quá quen thuộc, sao có thể không nhận ra giọng nữ kia không phải của Lục Uyên.
“Không có ai nói gì mà.” Giang Niệm khó hiểu đáp.
[Chắc bận rộn chuẩn bị hôn lễ quá nên sinh ra ảo giác rồi?]
[Nếu Thẩm Thư Nhan biết chú rể sắp cưới của mình đang ôm thanh mai trúc mã trong phòng nghỉ tầng ba, lát nữa còn vì đưa cô ta bị hạ đường huyết đến bệnh viện mà không tham gia nghi thức cưới, không biết cô ấy có chịu nổi không nhỉ?]
Âm thanh kia lại vang lên mà giọng điệu rõ ràng chính là của Giang Niệm.
Lúc này nhìn chằm chằm Giang Niệm, chắc chắn cô không hề mở miệng, Thẩm Thư Nhan bỗng cảm thấy mê mang.
Rốt cuộc giọng nói này từ đâu phát ra?
“Khụ… Thư Nhan, tôi thấy cũng sắp đến giờ làm lễ rồi. Hay chúng ta đi tìm Tưởng Tự?” Lục Uyên nói.
Vốn dĩ cô đã thấy Thẩm Thư Nhan đột nhiên kết hôn quá vội vàng. Giờ biết tên Tưởng Tự này không phải người tốt, đương nhiên muốn Thẩm Thư Nhan nhìn rõ bộ mặt thật của hắn.
Ngay ngày cưới mà còn ôm ôm ấp ấp với người phụ nữ khác, không phải tra nam thì là gì?
Thẩm Thư Nhan nhìn Giang Niệm một cái, cuối cùng vẫn vô thức gật đầu.
[Đúng rồi, chú rể kia chính là kiểu phượng hoàng nam trong lòng chỉ chứa thanh mai trúc mã. Nếu Thẩm Thư Nhan thật sự kết hôn với hắn, sau này hắn sẽ âm thầm chuyển tài sản công ty khiến chuỗi vốn của Thẩm thị xảy ra vấn đề mà số tiền đó phần lớn còn dùng cho thanh mai trúc mã nữa.]
Vốn dĩ kết hôn chỉ để thuận lợi bước vào công ty, nghe vậy Thẩm Thư Nhan lập tức nghiến răng, xách váy cưới đi thẳng đến phòng nghỉ mà Giang Niệm vừa “nói trong lòng”.
Không biết vì khách đều đang ở sảnh tiệc hay do người bên trong quá sơ ý nghĩ rằng sẽ không ai tới. Khi ba người Giang Niệm tìm được, cửa phòng nghỉ thậm chí còn không đóng, bên trong truyền ra giọng nói rõ ràng.
“Âm Âm, anh hoàn toàn không có tình cảm với Thẩm Thư Nhan. Nếu không phải mẹ anh bệnh nặng cần tiền, anh làm sao có thể bán rẻ lòng tự trọng, kết hôn với cô ta chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)