"Vệ Hàm Yên đứng bên cửa ngẫm nghĩ một hồi rồi đột ngột mở lời cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người: “Vừa rồi có phải thím nhỏ đang đàn không ạ? Cháu thấy phong cách này có chút quen thuộc, giống hệt mấy bài hát mà Tử Khiêm đang mê mẩn dạo gần đây. Thím nhỏ cũng họ Chung, hơn nữa thím và Lý Duệ lại thân thiết tới mức có thể khiến anh ấy kiên nhẫn viết thư cho cháu, cộng thêm cả vé xem nhạc kịch nữa... Sự thật chỉ có một!”
Chung Tử Yên: “...” Cháu đúng là thông minh hơn thằng em trai mình nhiều lắm.
“Thím nhỏ chính là ‘Chung Hồi’ ạ?” Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Chung Tử Yên thì Vệ Hàm Yên ôm bụng cười ngặt nghẽo một hồi lâu, mãi sau mới vừa lau nước mắt vừa tự quạt cho mình hạ hỏa: “Không xong rồi, thảo nào vừa nãy sắc mặt thím lại vi diệu đến thế ha ha ha ha —— Cháu cứ tưởng do cái tên ngốc Tử Khiêm kia ăn nói khó nghe làm thím giận, sao nó lại đen đủi đến mức này cơ chứ ha ha ha ha ha ha!”
Bà ngoại Dư cười tủm tỉm: “Đừng nói cho nó biết, cứ để nó tự mình chuốc lấy đi.”
Lúc mới nhận lấy chiếc hộp thì Chung Tử Yên vẫn còn hơi căng thẳng —— quan niệm hễ không vừa ý là người nhà họ Vệ lại tặng kim cương với nhẫn đã ăn sâu vào tâm trí cô rồi.
Mãi đến khi nghe được vế sau của Vệ Hàm Yên thì Chung Tử Yên mới thở phào nhẹ nhõm mà mở hộp trang sức ra.
Bên trong đặt ngay ngắn hai viên ngọc trai vàng làm hoa tai với kiểu dáng đơn giản mà hào phóng, màu vàng rực rỡ lại càng vô cùng hợp với sở thích của Chung Tử Yên.
Món quà này trông không quá đắt đỏ nên Chung Tử Yên nhận lấy mà không thấy áp lực gì: “Cảm ơn cháu.”
“Được rồi, cũng gần đến lúc chuẩn bị cho bữa tiệc tối.” Bà ngoại Dư mỉm cười rồi dắt tay Chung Tử Yên đi ra ngoài: “Tử Yên và Hàm Yên cùng đi một chuyến đi.”
Chung Tử Yên mới nghe nửa câu đầu còn tưởng bà muốn lát nữa cô và Vệ Hàm Yên cùng nhau xuất hiện, nhưng ngay khi cô vừa thắc mắc thì mắt Vệ Hàm Yên đã sáng lên rồi khoác lấy cánh tay còn lại của cô: “Dạ được ạ, cháu muốn đi trang điểm cùng thím nhỏ! Tiện thể cháu nghe chú út nói thím không mang theo hành lý hay trang sức gì qua đây nên đôi hoa tai cháu tặng thím tối nay có thể đeo luôn rồi.”
Thế là Chung Tử Yên còn chưa kịp chào hỏi Vệ Hàn Vân lấy một câu đã bị đưa thẳng ra khỏi lầu nhỏ giữa hồ, sau đó ngồi lên một chiếc xe lao thẳng đến một viện tử khác.
Thực ra khi nghe thấy hai chữ trang điểm là Chung Tử Yên đã muốn đổi ý, đến lúc cùng Vệ Hàm Yên bị mấy nhà tạo mẫu vây quanh thì cô lại càng muốn từ chối hơn.
Thế nhưng cả đám người bao gồm cả Vệ Hàm Yên lại vô cùng phấn khích.
Người thì nói: “Thím nhỏ của tôi đúng là nhan sắc tuyệt thế! Hôm nay phải cho đám người bên ngoài kia mở mang tầm mắt mới được!”, người khác lại tiếp lời: “Chung tiểu thư, tôi có thể chạm vào mặt cô không? Thật sự là không đánh phấn nền sao ạ?”, lập tức có người lại đệm thêm: “Tiên nữ thì cần gì trang điểm! Mà nói chứ hàng lông mi này có thật không vậy! Tại sao có thể không có một chút quầng thâm mắt nào thế này!”...
Chung Tử Yên rũ mắt ngồi trên ghế mặc cho họ ngắm nghía rồi ướm thử suốt gần một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa chọn xong bộ quần áo nào, cô có chút tuyệt vọng mà rút điện thoại ra nhắn tin cho Vệ Hàn Vân: “sos.”
Sau khi gửi đi, Chung Tử Yên cảm thấy ba chữ cái đó chưa đủ khẩn cấp nên gửi thêm một biểu tượng cảm ứng mặt mũi đầy mồ hôi qua đó.
“Thím nhỏ, thím xem bộ này thế nào! Chân thím vừa thon, vừa thẳng lại vừa dài, có thể mặc váy đuôi cá quét đất đấy ạ!” Giọng của Vệ Hàm Yên truyền đến.
Chung Tử Yên chống cằm nghiêng đầu nhìn một cái rồi không mở miệng.
Nhưng cô biết mình không cần phải lên tiếng.
Bởi vì ngay giây tiếp theo đã có nhà thiết kế phản bác lại Vệ Hàm Yên: “Tông màu này quá trầm, không phải là hợp nhất với Chung tiểu thư đâu, hơn nữa cô ấy đã mặc váy đen nhỏ rồi!”
Tiếp đó họ lại rơi vào một đợt nội chiến mới.
Chung Tử Yên lẳng lặng cầm điện thoại lướt Weibo được một nửa thì có nhân viên chăm sóc đi tới mỉm cười: “Bây giờ cô có tiện làm chăm sóc móng tay không ạ?”
Chung Tử Yên: “...” Cô lẳng lặng đặt điện thoại xuống rồi đưa tay ra.
Mới đầu Chung Tử Yên còn hơi kháng cự nhưng sau khi hoàn thành liệu trình spa toàn thân từ sợi tóc đến tận móng chân thì ngay cả người vốn sống thô kệch nhờ biến đổi gen như cô cũng chìm đắm trong sự thoải mái mà đồng tiền mang lại.
Nhân viên trị liệu không ngớt lời khen ngợi: “Da dẻ của cô thật tốt, chắc hẳn bình thường cô hay đi thẩm mỹ định kỳ phải không?”
Chung Tử Yên khoác chiếc áo ngủ bằng lụa tựa vào ghế mặc cho cô gái xinh đẹp cắt tỉa móng tay cho mình, cô lim dim buồn ngủ đáp: “Không làm, phiền phức lắm.”
Trong phòng trang điểm vòng cung rộng lớn, ánh đèn dịu nhẹ tỏa ra hương thơm tinh dầu dễ chịu, mọi người nói chuyện cũng đều nhẹ nhàng thỏ thẻ nên Chung Tử Yên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Kiểu ngủ chiến đấu này đối với cô mà nói cũng rất thường gặp, chỉ cần chợp mắt một lát là có thể khôi phục không ít thể lực, nhưng giữa chừng nếu gặp nguy hiểm thì lại có thể tỉnh táo lại ngay lập tức, đúng là kỹ năng cần thiết khi đi dã ngoại hay ở nhà.
Thế là toàn bộ người trong phòng trang điểm đều trở nên nhẹ chân nhẹ tay, khi nói chuyện còn tự giác hạ thấp âm lượng vì chẳng ai muốn đánh thức nàng tinh linh đang say ngủ cả.
Vệ Hàm Yên còn lén lấy điện thoại ra chụp trộm hai tấm hình của Chung Tử Yên, căn bản chẳng cần căn chỉnh góc độ mà chỉ cần ánh đèn LED bên cạnh gương trang điểm chiếu xuống là đã tự có hiệu ứng bộ lọc lung linh rồi.
Dù cho Vệ Hàm Yên từ nhỏ đã quen nhìn thấy mỹ nhân nhưng cũng không khỏi có chút say mê.
Cô khẽ vỗ vỗ gò má mình rồi mở một nhóm chat vừa mới lập hôm nay trên WeChat ra gửi ảnh vào trong.
Tên của nhóm là 【Hôm nay chúng ta đã cho Rồng ăn chưa】, bên trong có bốn ảnh đại diện.
Chính là Vệ Hàm Yên, chị dâu hai, mẹ Vệ và cả bà ngoại Dư.
Tin nhắn gần đây nhất trong nhóm vẫn là chị dâu hai hỏi Vệ Hàm Yên đã chạy đi đâu mất rồi.
Ngay khi ảnh của Vệ Hàm Yên vừa gửi đi thì mẹ Vệ gần như trả lời trong giây lát: “Lưu lại.”
Ngay sau đó là tin nhắn của chị dâu hai: “Chú út của con đang trên đường đi tìm vợ mình rồi, xuất phát được một lúc rồi đấy.”
Vệ Hàm Yên vội vàng đặt điện thoại xuống rồi rón rén đứng dậy ra ngoài phòng trang điểm ngồi đợi.
Quả nhiên Vệ Hàn Vân vừa được Chung Tử Yên gọi điện cầu cứu đã xuất hiện.
Thấy người đang đợi bên ngoài là Vệ Hàm Yên thì Vệ Hàn Vân khẽ nhướng mày, biên độ cử động rất nhỏ: “Xem ra vẫn rất bình yên.”
—— Rõ ràng gọi anh đến cứu nguy làm anh cứ tưởng lại xảy ra chuyện gì, kết quả vội vàng chạy đến lại chẳng thấy người đâu.
“Tất nhiên rồi ạ,” Vệ Hàm Yên chắp tay sau lưng cười rạng rỡ, “Thím nhỏ ngủ thiếp đi rồi, nếu chú muốn gặp thì để cháu vào gọi thím ấy dậy nhé?”
“Chú ý thời gian.” Vệ Hàn Vân lắc lắc đồng hồ với cô: “Tử Yên dễ bị đói, lát nữa chú sẽ sai người gửi trà chiều tới, lúc đó hãy gọi cô ấy dậy ăn.”
Vệ Hàm Yên lập tức chào kiểu quân đội ra hiệu nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Nếu đã không cần cứu Rồng... à không, cứu Chung Tử Yên thì Vệ Hàn Vân cũng không vào phòng trang điểm mà nhanh chóng rời đi để xử lý công việc.
Chẳng bao lâu sau Chung Tử Yên được Vệ Hàm Yên gọi dậy ăn trà chiều, sau đó cô lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi rồi lúc tỉnh lại thì trời bên ngoài đã tối hẳn.
Vệ Hàm Yên ở bên cạnh cô có chút chột dạ mà tay chân lúng túng nghịch điện thoại: “A, thím nhỏ tỉnh rồi ạ? Kiểu tóc đã làm xong rồi! Bây giờ chúng ta đi thay quần áo nhé?”
Chung Tử Yên lơ đãng gật đầu rồi làm tròn trách nhiệm của một cái giá treo quần áo, thay đồ xong đi ra ngoài thì giày dép và trang sức cũng đã chuẩn bị đầy đủ cả bộ.
Lúc nhà tạo mẫu định tìm cho cô một đôi hoa tai phù hợp thì Chung Tử Yên xua tay rồi đeo đôi ngọc trai vàng mà Vệ Hàm Yên vừa tặng mình vào.
Nhà tạo mẫu đứng bên cạnh thốt lên một tiếng: “Mấy viên ngọc trai này chuẩn thật đấy, sắc vàng cũng rất hoàn hảo.”
Nghe thấy câu mở đầu này là Chung Tử Yên đã nhìn thấy kết cục rồi.
“Tôi cũng vẫn luôn rất thích chúng nhưng loại có phẩm cấp tốt thế này thì một viên cũng phải vài chục nghìn tệ, bằng cả một hai tháng lương của tôi đấy,” Nhà tạo mẫu vừa cười vừa nói, “Nhưng đối với người nhà họ Vệ thì đúng là không thấm vào đâu thật.”
Chung Tử Yên: “...” Vệ Hàm Yên tiểu thư, xin lỗi vì tôi đã xem thường cô. Cô đúng là người nhà họ Vệ thật sự.
Cũng đúng, người không có tiền thì căn bản sẽ chẳng đi học thiết kế trang sức làm gì.
Vệ Hàm Yên bước ra khỏi phòng thay đồ muộn hơn Chung Tử Yên mười mấy phút, cô vừa cúi đầu đeo vòng tay vừa soi gương rồi lộ ra vẻ mặt hài lòng.
Tất nhiên điều khiến cô hài lòng hơn cả chính là Chung Tử Yên đang một tay chống đầu và lười biếng tựa vào bàn trang điểm xem điện thoại.
Vệ Hàm Yên không nhịn được mà cứ lén nhìn qua gương hết lần này đến lần khác, trong lòng chỉ có một câu học được trên mạng là “Tôi muốn được chơi xích đu trên lông mi của chị đẹp”, cô không khỏi ôm mặt rồi tự khinh bỉ chính mình: Tầm thường quá! Chỉ biết nhìn mặt thôi!
“Trợ lý Phương Nam nói xe đã ở ngoài viện rồi.” Chung Tử Yên đột ngột lên tiếng.
Vệ Hàm Yên giật mình một cái suýt nữa làm rơi lọ nước hoa trên tay xuống đất, nhưng vì trượt tay nên đến khi cô nhận ra có gì đó không ổn rồi kêu khẽ một tiếng và cúi xuống chụp lấy thì đã không kịp nữa.
Ngay lúc lọ nước hoa sắp sửa “đổ máu” tại chỗ và làm bẩn bộ lễ phục thì một bàn tay từ phía sau Vệ Hàm Yên vươn ra.
Chung Tử Yên không biết đã đứng sau lưng Vệ Hàm Yên từ lúc nào khẽ khom người xuống, người trước còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra thì người sau đã đứng thẳng dậy rồi đặt lọ nước hoa vào lại lòng bàn tay cô, cô ấy hờ hững nói: “Cẩn thận một chút, mảnh vỡ sẽ làm xước chân đấy.”
Vệ Hàm Yên ngơ ngác nhận lấy nước hoa rồi ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực: “Do... Dopamine...” Đây chính là cảm giác rung động!!
Chung Tử Yên nhướng mày ném cho cô một ánh mắt thắc mắc.
Vệ Hàm Yên liên tục lắc đầu rồi tiện tay đặt lọ nước hoa sang một bên: “Không có gì không có gì, không dùng nước hoa nữa, chúng ta đi thôi.”
Cô vừa đẩy Chung Tử Yên đi ra ngoài vừa rút điện thoại ra nhắn loạn xạ trong nhóm 【Hôm nay chúng ta đã cho Rồng ăn chưa】 mấy biểu tượng cảm xúc “A, tôi chết mất”, sau đó dùng một tay gõ chữ: Yên Yên đáng yêu quá đi mất, cháu muốn giật vợ của chú út quá đi huhu!
Sau khi gửi xong một chuỗi tin nhắn đó, Vệ Hàm Yên mới ngẩng đầu lên nhìn thấy con số đằng sau tên nhóm đã thay đổi từ 【4】 lúc chiều thành 【5】.
Cái ảnh đại diện mới xuất hiện kia nếu không phải là cái tài khoản quanh năm không hoạt động của Vệ Hàn Vân thì còn là ai được nữa.
Vệ Hàm Yên: “...”
Cô lặng lẽ, thật lặng lẽ nhấn giữ tin nhắn cuối cùng rồi chọn thu hồi.
Chú út trăm công nghìn việc, chắc chắn là vẫn chưa kịp nhìn thấy đâu, ừm!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)