"Vệ Hàn Vân từ nhỏ đã có một bí mật.
Anh biết được ""sự thật"" của thế giới này.
Thế giới giống như một cuốn ""sách"" đã được sắp đặt sẵn và anh là ""người trong sách"" nhận thức được sự thật đó.
Sau khi thoát khỏi sự hạn chế của ""sách"", anh thậm chí không cần có mặt tại hiện trường mà vẫn có thể biết được những chuyện đang diễn ra ở nơi xa hay cả những việc sẽ xảy ra trong tương lai.
Sự toàn tri toàn năng lập tức khiến thế giới trở nên đơn giản và cuộc đời trở nên vô vị.
Nhưng trong một vài trường hợp rất hiếm hoi, chính bản thân Vệ Hàn Vân cũng bị hạn chế bởi một loại sức mạnh vô danh nào đó.
Chẳng hạn như kể từ khi thức tỉnh ""năng lực"" này vào năm cấp ba, anh đã biết mình sẽ kết hôn theo hợp đồng với một người phụ nữ tên là Chung Tử Yên rồi một năm sau sẽ ly hôn, sau đó lại nảy sinh tình cảm từ cái nhìn đầu tiên với một người phụ nữ khác và sống bên nhau đến đầu bạc răng long.
Ngay cả khi Vệ Hàn Vân cố gắng không liên lạc với Chung Tử Yên thì Phương Nam vẫn sẽ thay anh thực hiện hành vi đó dù chưa nhận được chỉ thị; ngay cả khi anh không ký tên mình vào bản thỏa thuận thì nét chữ ký y như đúc vẫn cứ xuất hiện trên đó.
Giống như một loại ""vận mệnh"" vậy.
Trước ngày chính thức gặp mặt Chung Tử Yên, Vệ Hàn Vân còn mơ một giấc mơ.
Chung Tử Yên cũng không phải là ""người trong sách"".
Trong thế giới bị phong tỏa này, Chung Tử Yên là người duy nhất...
... cùng loại với anh.
Kiếm tiền đối với một người thấu hiểu chân tướng thế giới như Vệ Hàn Vân mà nói thì dễ như trở bàn tay và Chung Tử Yên có vung tiền quá trán thế nào đi nữa thì anh cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Nhưng người cùng loại lại là người duy nhất anh được gặp trong đời này.
Hơn nữa Chung Tử Yên lại là một người cùng loại có tính cách vô cùng thuần khiết và dễ chung sống một cách ngoài ý muốn. Vệ Hàn Vân nghĩ.
Lúc này anh và Chung Tử Yên đã đổi xe từ sân bay để về thẳng nhà họ Vệ, Chung Tử Yên có vẻ đã bắt đầu có chút khả năng miễn dịch với xe RV và siêu xe nên cô có thể ngồi yên lặng ở ghế sau lướt điện thoại thay vì tìm cách mở tung mọi chỗ ra xem một lượt.
Vệ Hàn Vân liếc nhìn một cái, từ trang web đang cuộn nhanh chóng, anh thoáng thấy tấm ảnh của một người đàn ông có sắc mặt hơi nhợt nhạt vừa lướt qua.
Cô ấy theo đuổi thần tượng cũng khá nỗ lực đấy chứ. Vệ Hàn Vân lại nghĩ.
Anh lên tiếng nhắc nhở Chung Tử Yên: ""Sắp đến nơi rồi.""
Chung Tử Yên lập tức không chút do dự khóa màn hình lại bằng một tay, cô đặt điện thoại xuống rồi mang theo sự hiếu kỳ nhìn về phía trước, vì bị cửa sổ xe hạn chế tầm nhìn nên cô còn hơi khom người xuống.
Sau đó Vệ Hàn Vân nhìn thấy trong đáy mắt cô quả nhiên tỏa ra ánh sao quen thuộc và cô không hề keo kiệt mà thốt lên lời khen ngợi: ""Chẳng khác nào Viên Minh Viên thuở trước!""
Phương Nam nghe thấy câu này thì đẩy đẩy gọng kính: ""Cô Chung, giọng điệu của cô nghe cứ như thể cô đã từng tận mắt chứng kiến Viên Minh Viên trước khi bị hủy hoại trông như thế nào vậy.""
Chung Tử Yên lập tức thu lại nụ cười rồi im lặng trong một giây: ""...""
Cô giống như một học sinh tiểu học bị giáo viên bắt quả tang đang đọc sách ngoại khóa ngay trong giờ học nên ngay cả việc tìm lý do thoái thác cũng không mấy thành thạo.
Vệ Hàn Vân hạ cửa sổ xe xuống, có ý tốt giúp cô giải vây: ""Vẫn còn sớm, anh đưa em đi gặp cha anh trước.""
""Cha anh sao?"" Chung Tử Yên nghiêng đầu nhìn sang, cô hỏi rất thẳng thắn: ""Ông ấy và anh có quan hệ không tốt à?""
""Cho nên ông ấy có nói gì thì em cũng không cần bận tâm."" Vệ Hàn Vân gật đầu, ""Dù sao ông ấy cũng là chủ gia đình, cứ chào hỏi ông ấy một tiếng rồi mới qua chỗ bà nội.""
Chung Tử Yên luôn rất tùy ý trong những việc sắp xếp như thế này nên cô chỉ ""ồ"" một tiếng và không có ý kiến gì, chỉ quay đầu nhìn chiếc xe đang đi theo phía sau.
—— Bên trong đó đang chở những món quà gặp mặt mà hai người đã cùng nhau dốc sức chọn lựa trước đó.
Khi đoàn xe dừng lại trước căn đại phủ kiểu Trung mang phong cách cổ xưa, Vệ Hàn Vân có thể thấy được phần lớn tâm trí của Chung Tử Yên vẫn còn treo trên chiếc xe phía sau kia.
""Yên tâm đi, quà chọn rất tốt mà."" Vệ Hàn Vân bèn an ủi cô, ""Chờ anh một lát ở trong xe.""
Bàn tay Chung Tử Yên vốn đã vươn ra định kéo cửa xe lại đặt về trên đùi: ""Được.""
Vệ Hàn Vân cài khuy áo vest rồi vòng qua phía bên kia xe và đưa tay cho Chung Tử Yên, anh mỉm cười: ""Chúng ta cùng đi vào.""
Chung Tử Yên đặt bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương rực rỡ vào lòng bàn tay anh, trông cô có vẻ như đã tận tâm tận lực mà giác ngộ ra điều gì đó: ""Em hiểu rồi.""
Hiểu cái gì chứ? Vệ Hàn Vân muốn bật cười.
Vệ sĩ nhận ra biển số xe đã tiến lên chào hỏi và huấn luyện bài bản để đi vận chuyển hành lý cùng quà cáp phía sau, Vệ Hàn Vân dắt tay Chung Tử Yên đi vào trong cửa: ""Lo lắng cho món quà đến thế sao?""
Chung Tử Yên quay đầu lại: ""Đã chuẩn bị quà thì lúc nào cũng hy vọng người khác sẽ hài lòng.""
""Em vẫn chưa tặng anh thứ gì cả."" Vệ Hàn Vân nói một cách hóm hỉnh.
Nhưng biểu cảm của anh lại khá nghiêm túc và ôn hòa.
Chung Tử Yên ngẩn người, cô nhanh chóng đáp lời: ""Nhưng em đã vì anh mà học nấu ăn từ con số không đấy, trước đây bản thân em toàn ăn uống đối phó cho xong thôi.""
""..."" Trước đây Chung Tử Yên rốt cuộc đã sống cuộc sống thế nào vậy? ""Em nói đúng, là anh sơ suất rồi.""
...
Vệ Hàn Vân đột ngột hỏi một câu như vậy khiến Chung Tử Yên không khỏi tự tra vấn bản thân xem gần đây mình có chỗ nào làm chưa tốt khiến ông chủ không hài lòng hay không.
May mà Vệ Hàn Vân nhanh chóng chấp nhận lý do của cô nên Chung Tử Yên lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường bước vào chính trạch, cô theo thói quen đảo mắt từ trái sang phải để ghi nhớ mọi cảnh vật và cách bài trí bên trong lẫn bên ngoài đại phủ vào trong lòng.
Kỹ năng mới thì dễ học nhưng bệnh nghề nghiệp thì khó bỏ.
Nói đi cũng phải nói lại, cái phủ đệ này còn đồ sộ hơn nhiều so với biệt thự ở Đình Sơn của Vệ Hàn Vân.
Quả nhiên căn nhà tân hôn ở Đình Sơn đó chỉ là ""mua đại cho có"" thôi.
Chung Tử Yên bị quy mô của cái Viên Minh Viên thu nhỏ trông thì có vẻ khiêm tốn mà thực chất lại chẳng khiêm tốn chút nào này làm cho sững sờ đến mức nhất thời không nói nên lời.
—— Mặc dù có thể thấy được nó có lịch sử lâu đời và đã trải qua nhiều lần tu sửa cũng như mở rộng... nhưng trong một cái phủ đệ lớn thế này thì định cho bao nhiêu người ở chứ!
Đâu cần phải lớn đến mức này đâu!!
Trước khi bước lên vài bậc thang cuối cùng để vào chính trạch, Phương Nam đã đưa hộp trà Đại Hồng Bào được đóng gói tinh xảo và sang trọng đến trước mặt hai người.
Chung Tử Yên đưa tay định đón lấy nhưng Vệ Hàn Vân đã nhanh tay hơn cầm lấy nó.
Sau vài bước chân, Chung Tử Yên đã bước vào bên trong chính trạch của nhà họ Vệ.
Mặc dù bên ngoài trông rất cổ kính và mang đậm phong cách Trung Hoa nhưng trang trí nội thất bên trong không hề cũ kỹ hay mục nát, trái lại còn khéo léo kết hợp giữa hai phong cách hiện đại và Trung Hoa, từ những chiếc đèn cung đình đơn giản trên trần nhà cao vút cho đến đôi bình hoa sen hồng đặt ở cửa, mọi chi tiết đều lắng đọng hơi thở của lịch sử.
Ngay tại lối vào của chính trạch đã có một số người đang đứng đó.
Đàn ông thì vest tông giày da, phụ nữ thì diện lễ phục, ngay cả những người trông có vẻ đang gặp khủng hoảng hói đầu ở tuổi trung niên cũng chải chuốt tóc tai vô cùng gọn gàng.
Đứng giữa trung tâm của những ánh nhìn đó, Chung Tử Yên một lần nữa nhớ lại thảm đỏ ở cửa trung tâm Yansha.
Người giàu ngày nào cũng cần phải sống phô trương như vậy sao?
Nhìn thấy có người từ xa đi tới dường như muốn bắt chuyện, Vệ Hàn Vân nghiêng đầu một cách rất tự nhiên rồi rút một lọn tóc của Chung Tử Yên bị kẹt dưới dây áo mỏng ra: ""Chúng ta lên lầu.""
Từ đầu đến cuối anh vẫn không buông tay Chung Tử Yên ra, chiếc nhẫn kim cương chói mắt kia muốn không bị mọi người chú ý cũng khó.
Hai đầu sảnh chính chính là cầu thang, Chung Tử Yên thản nhiên đi theo Vệ Hàn Vân lên lầu và xem vô số ánh nhìn nóng bỏng sau lưng như hư không.
Chuyện nhỏ thôi, chị đây là người phụ nữ ngay cả khi tàu chở dầu nổ tung cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại cơ mà.
Lên đến tầng hai lại là một bầu không khí khác hẳn so với dưới lầu.
""Những người dưới lầu phần lớn không mang họ Vệ."" Vệ Hàn Vân giống như biết cô đang nghĩ gì nên lên tiếng.
Chung Tử Yên suy nghĩ một chút, có lẽ cô chỉ biết mỗi một người: ""Giống như Dư Thiên Sơn sao?""
""Còn xa hơn cả Thiên Sơn nữa.""
Chung Tử Yên đã hiểu: ""Hàng xóm láng giềng, bà con xa.""
Vệ Hàn Vân mỉm cười: ""Đúng vậy.""
""Chẳng trách trông họ đều không thân thiết với anh."" Chung Tử Yên đi theo bước chân của Vệ Hàn Vân về phía trước, cô đã có thể dò xét thấy sự hiện diện của một ông lão bên trong căn phòng lớn trông giống như thư phòng ở đằng xa.
Ông lão mặc một bộ đồ luyện công, tuy tóc đã lốm đốm bạc nhưng trông ông vẫn rất minh mẫn, nếp nhăn trên mặt không sâu nhưng thần tình lại nghiêm nghị và đầy chính khí.
Vốn dĩ dáng vẻ và diện mạo này rất có khí thế dọa người.
Nếu như Chung Tử Yên không nhìn thấy ông lão đó đang cầm một chiếc máy tính bảng hiển thị hình ảnh giám sát trực tiếp và xem một cách vô cùng chăm chú.
Hình ảnh trên đó chính là hai người Chung Tử Yên và Vệ Hàn Vân đang đi tới.
Chung Tử Yên: ""..."" Camera giám sát trong nhà là để chủ gia đình dùng vào việc này sao.
Cô quay sang nhìn Vệ Hàn Vân, suy nghĩ một chút rồi tập trung thêm tinh thần để lắng nghe động tĩnh trong thư phòng lớn kia.
Tuy Vệ lão ngồi đó bất động như núi nhưng những ngón tay không ngừng gõ gõ sau chiếc máy tính bảng đã tiết lộ một chút tâm trạng nôn nóng đầy vi diệu.
Chẳng phải nói quan hệ giữa hai cha con này rất tệ sao?
Chung Tử Yên có chút suy tư mà lắc lắc tay Vệ Hàn Vân, anh lập tức cúi đầu nhìn cô: ""Có chuyện gì vậy?""
Chung Tử Yên tùy tay chỉ một cái: ""Cái tượng ngọc hình như ý kia đẹp quá.""
Vệ Hàn Vân dừng bước nhìn qua rồi thong thả giải thích: ""Món này từ thời nhà Minh, nếu em thích thì lúc đi chúng ta mang về.""
Chung Tử Yên: ""..."" Xin lỗi ông chủ, em thật sự chỉ là tùy tay chỉ đại thôi.
""Không đáng tiền đâu,"" Vệ Hàn Vân lại nói, ""Chỉ là cứ để ở nhà mãi thôi.""
Chung Tử Yên: ""..."" Vật gia truyền... vật cổ vật bình thường thôi, đúng không?
May mà cuộc đối thoại này không thực sự nhắm vào bản thân bức tượng ngọc, chỉ vài câu nói qua lại đã khiến Vệ lão đang ngồi trong thư phòng mất kiên nhẫn mà đứng bật dậy.
Ông đi tới đi lui tại chỗ hai bước rồi sốt ruột nói với vị quản gia già bên cạnh: ""Ông đi thúc giục tụi nó đi.""
Vị quản gia già đeo kính lão gọng tròn cúi người chào ông một cái rồi đi ra ngoài.
Chứng kiến toàn bộ quá trình từ xa, Chung Tử Yên không nói nên lời: ""..."" Không được rồi, với tính cách của Vệ Hàn Vân làm sao có thể chiều được một ông bố kiểu nóng nảy thế này chứ.
""Em chỉ nói chơi vậy thôi,"" cô lắc đầu với Vệ Hàn Vân, ""Đồ đẹp ở đây nhiều quá, em cũng không thể thích hết được.""
Vệ Hàn Vân rất tùy ý đứng bên cạnh cô: ""Vậy thì có thể mang đi hết, không gian trên máy bay rất rộng.""
Chung Tử Yên: ""..."" Thật đấy ông chủ, anh mà còn nói tiếp là em sẽ động lòng thật đấy.
Lại thêm hai câu trì hoãn, quản gia già đã xuất hiện ở phía bên kia hành lang, Chung Tử Yên thuận thế giả vờ như vừa mới chú ý thấy mà nhìn sang.
Quản gia già nhanh bước đi đến trước mặt mấy người: ""Thiếu gia đã về, lão gia đang ở trong thư phòng đọc sách để tĩnh tâm.""
Chung Tử Yên không nhịn được lại phân tâm đi nhìn Vệ lão một cái.
Đối phương không biết từ lúc nào đã mở một cuốn sách dựng đứng trước chiếc máy tính bảng, ánh mắt dán chặt vào máy tính bảng, trông chẳng khác nào một học sinh trung học đang làm việc riêng trong giờ học mà lại ngụy trang vụng về.
Vệ Hàn Vân không hề bận tâm mà đáp lại một tiếng nhưng vẫn không có ý định di chuyển bước chân.
Quản gia già hiền hậu quay sang Chung Tử Yên: ""Cô chắc hẳn là cô Chung nhỉ?""
Chung Tử Yên còn chưa kịp gật đầu thì Vệ Hàn Vân đã mở lời trước: ""Bác Lý.""
Giọng anh hơi trầm xuống.
Quản gia già có chút ngạc nhiên mướn mắt nhìn lên rồi nhanh chóng hiểu ý mà đổi cách gọi: ""Thiếu phu nhân.""
""Cháu chào bác Lý ạ."" Chung Tử Yên cũng gọi theo là bác Lý.
Nụ cười trên mặt quản gia già trở lại như trước, ông hơi nghiêng mình nhường đường cho hai người.
""Đi thôi."" Chung Tử Yên lắc lắc tay Vệ Hàn Vân, ""Sau khi gặp cha anh xong, chẳng phải còn phải qua chỗ bà nội anh sao?""
Lời vừa dứt, Chung Tử Yên liền thấy quản gia già ném cho cô một ánh nhìn phức tạp xen lẫn giữa khen ngợi và không tán thành.
Ánh mắt đó rất kín đáo, chỉ lướt qua trong thoáng chốc.
Lúc này Chung Tử Yên mới đột nhiên nhớ ra mình cực kỳ không thành thạo những chuyện đấu đá ngầm trong những đại gia tộc như thế này.
Đập phá cái phủ đệ này thì còn đơn giản.
""Chúng ta tặng quà xong rồi đi ngay."" Vệ Hàn Vân tự nhiên tiếp lời Chung Tử Yên, anh bắt đầu sải bước và dắt tay cô đi về phía trước.
Quản gia già bước chân rất nhẹ đi theo sau lưng họ.
Khi vào đến thư phòng, Chung Tử Yên đặc biệt liếc nhìn lên bàn.
—— Máy tính bảng đã được nhét vào trong ngăn kéo dưới chiếc bàn trà bằng gỗ lim dài, Vệ lão đang cầm một cuốn kỳ phổ giả vờ xem vô cùng nhập tâm, giống như không nghe thấy tiếng cửa mở.
Cho đến khi quản gia già nhẹ nhàng nhắc nhở ""Thiếu gia và thiếu phu nhân đến rồi"", Vệ lão mới hắng giọng một tiếng rồi dời tầm mắt khỏi cuốn kỳ phổ, nghiêm giọng nói: ""Còn nhớ đây là nhà anh sao?""
""Người trong nhà đông như thế, thiếu một hai người cũng chẳng sao."" Vệ Hàn Vân đáp trả một cách hờ hững rồi đưa hộp trà Đại Hồng Bào cho quản gia già, ""Đây là quà gặp mặt mà Tử Yên chọn cho ông.""
Chung Tử Yên nhìn Vệ Hàn Vân rồi lại nhìn Vệ lão, thấy ông lão có vẻ sắp bùng nổ đến nơi, cô ngập ngừng lên tiếng: ""Cũng không phải thứ gì quá ghê gớm, hy vọng Vệ lão có thể...""
Khi cô nói đến hai chữ ""Vệ lão"", quản gia già đứng bên cạnh đột nhiên ho một tiếng như thể cổ họng bỗng nhiên không thoải mái.
Chung Tử Yên: ""...?"" Cô khựng lại một chút mới không mấy chắc chắn mà đổi miệng: ""Hy vọng... ba có thể thích nó...?""
Ánh mắt Vệ lão chuyển sang người Chung Tử Yên, ông nhìn chằm chằm cô một hồi lâu với vẻ sắc sảo và nhọn hoắt.
Chung Tử Yên thì mặc kệ cho ông đánh giá, chẳng thấy hề hấn gì.
Một lúc lâu sau, Vệ lão mới hừ một tiếng rồi đặt cuốn kỳ phổ trong tay xuống: ""... Hừ, cũng coi như biết giữ lễ nghĩa. Đã nhận quà gặp mặt của cô thì tôi cũng không thể chiếm hời được, thứ này cô cầm về chơi đi.""
Ông vẫy vẫy tay, quản gia già giống như làm ảo thuật mà lấy ra một chiếc hộp đã được mở sẵn.
Chung Tử Yên liếc nhìn thì thấy bên trong là một bộ bàn cờ vây, quân cờ và hũ đựng cờ đều được điêu khắc từ ngọc, màu sắc ấm áp thông thấu, dưới ánh sáng tự nhiên gần như tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Cho dù là người không am hiểu cũng biết bộ này chắc chắn đắt hơn nhiều so với hộp trà Đại Hồng Bào kia.
Chung Tử Yên: ""..."" Khoan đã, còn có chuyện tốt thế này sao? Tặng quà đi rồi nhận lại thứ quý giá hơn, đây chẳng phải là đang kiếm lời à?
Nghĩ đến cả một xe quà cáp chuyển tới Yến Đô, Chung Tử Yên nhất thời cảm thấy có chút lâng lâng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



