Bà Trương tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
“Dì Ngô, dì ở nhà tôi bao nhiêu năm nay, chúng tôi tin tưởng dì như vậy, dì lại dám cho con tôi uống thuốc ngủ, tôi phải kiện dì.”
“Xin lỗi bà chủ, đều do tôi nhất thời hồ đồ, nể tình bao nhiêu năm nay tôi tận tâm chăm sóc đứa bé, nhà ông bà cũng chưa mất mát gì, xin ông bà tha cho tôi một lần này đi!”
Bảo mẫu nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất, không ngừng dập đầu, cố gắng cầu xin sự tha thứ từ chủ nhà.
“Không được mềm lòng, nhất định phải giao cho chú cảnh sát.”
“Tôi đã bảo ồn ào như thế sao vẫn ngủ say được, hóa ra là uống sữa có pha thuốc ngủ.”
“Bảo mẫu làm nhiều năm, dẫn theo con trai đến nhà chủ trộm cắp, nghĩ kỹ lại thấy rợn cả người!”
“Tình cảm có tốt đến mấy thì chung quy vẫn là người ngoài.”
“Không phải chứ, rốt cuộc đây là diễn hay là thật vậy?”
“Là thật đấy, cảnh sát Cố là cảnh sát hàng thật giá thật, vị mỹ nữ này chắc chắn là đại sư rồi.”
“Còn có mặt mũi mà cầu xin người ta, vào đó mà đạp máy khâu đi.”
“Dẫn đi.”
Cảnh sát tiến lên còng tay bảo mẫu lại, bà ta khóc lóc thảm thiết, ngã quỵ xuống đất.
“Ông chủ bà chủ, xin hai người, đừng để cảnh sát bắt tôi đi, chúng tôi chỉ muốn lấy một chút đồ có giá trị thôi, không hề có ý định làm hại đứa bé mà!”
“Vợ à, bao nhiêu năm nay bà ấy đối xử với nhà mình quả thực rất tốt, hay là...”
Ba của đứa bé nghĩ đến tình nghĩa ngày trước, trong lòng có chút dao động, nhìn sang vợ, ánh mắt mang theo tia do dự.
“Không phải chứ! Ba đứa bé vậy mà lại đi xin tha sao?”
“Người ta làm ở nhà họ bao nhiêu năm, chắc chắn là chăm sóc đứa bé rất tốt, lại chưa mất mát gì, đuổi việc là được rồi.”
“Đúng vậy, nhân vô thập toàn, ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm.”
“Lầu trên ở đâu ra cái tâm thánh mẫu thế?”
Giọng nói nghiêm nghị của Nam Hi lại vang lên, mỗi một chữ đều như hồi chuông cảnh tỉnh.
“Đừng tưởng bọn cờ bạc có lương tâm, bọn chúng căn bản không có giới hạn. Nếu Hà Bình bước qua được cánh cửa đó, con trai anh sẽ bị bắt đi bán, các người sẽ vĩnh viễn mất đi thằng bé.”
“Đồng chí cảnh sát, mau đưa bọn họ đi, chúng tôi muốn kiện hai mẹ con họ, bắt họ phải vào tù.”
Lời của Nam Hi khiến ba đứa bé cảm thấy mình đúng là một thằng ngu, sắc mặt nháy mắt trở nên xanh mét.
“Streamer nói đúng, dính vào cờ bạc ma túy là không có giới hạn đâu, không thể dung túng được.”
Trước khi rời đi, Cố Hàn Phong nói với Nam Hi:
“Nam tiểu thư, cảm ơn cô lần trước đã giúp cảnh sát phá án, cấp trên đã xin tiền thưởng cho cô, ngày mai mời cô đến cục cảnh sát lấy lời khai và nhận tiền thưởng.”
“Được!” Có tiền thưởng để lấy, Nam Hi thầm nghĩ sau này phải giúp đỡ cảnh sát nhiều hơn, lại có thêm một khoản thu nhập.
Nam Hi ngắt kết nối, màn hình của cư dân mạng không ngừng cuộn lên, quà tặng cũng được donate liên tục.
Hiệu ứng Lâu đài mộng mơ xuất hiện mấy cái liền, một cái Lâu đài mộng mơ trị giá 1 vạn tệ.
“Wow, vị Hàn Mụ Mụ này hào phóng quá.”
“Streamer giúp cảnh sát phá án đúng là người có bản lĩnh, lọt hố rồi, thành fan rồi.”
“Cậu bé không bị bắt đi, streamer đã cứu cả gia đình họ.”
“Căm hận nhất là bọn buôn người, anh họ của bạn tôi hồi nhỏ bị bắt cóc, lúc tìm được thì người đã không còn nguyên vẹn nữa.”
Nam Hi nhìn nội dung trên màn hình, cho đến khi cuộc gọi thứ hai kết nối.
Tài khoản mang tên San San, bên cạnh là một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt tiều tụy, có lẽ là mẹ của cô bé.
“Chào streamer, bà nội em bị mất tích, chị có thể giúp tìm bà được không?”
“Em gái nhỏ, người mất tích thì phải báo cảnh sát chứ!”
“Chắc người ta báo cảnh sát rồi, không có tin tức mới lên tìm streamer.”
“Ngồi hóng bản lĩnh của streamer.”
“Quẻ thứ hai của streamer liệu có chuẩn không đây?”
Nam Hi nhìn hai mẹ con một cái, cất lời:
“Nói qua về tình hình của hai người đi, gửi cả bức ảnh mới nhất của bà cụ cho tôi.”
“Vâng.” Cô gái gửi ảnh, người phụ nữ trung niên bắt đầu kể lại quá trình bà cụ đi lạc.
“Mẹ chồng tôi 3 năm trước mắc bệnh Alzheimer. Sau đó tôi nghỉ việc, nhận chút đồ thủ công về nhà làm, vừa làm vừa chăm sóc bà, trí nhớ của bà lúc tốt lúc xấu.
3 ngày trước trường học tổ chức họp phụ huynh, tôi đến trường họp, mẹ chồng cứ nằng nặc đòi đi theo. Con bé sắp thi đại học rồi, nhà trường chắc chắn có chuyện quan trọng, nên tôi không đồng ý.
Không ngờ mẹ chồng lại lén đi theo tôi. Lúc đầu tôi không hề hay biết, lúc đó đúng giờ tan tầm, dòng người đông đúc, tôi dường như nhìn thấy mặt bà thấp thoáng trong đám đông.
Tôi cứ tưởng mình nhìn nhầm, không nghĩ nhiều, liền cùng San San đi về nhà.”
“Về đến nơi mới phát hiện mẹ chồng không có ở nhà, lần đi lạc này đã 3 ngày rồi.
Chồng tôi từ lúc mẹ chồng mất tích, thái độ với tôi ngày càng lạnh nhạt. Bà cụ một thân một mình ở bên ngoài, tôi cũng sợ bà thực sự xảy ra chuyện.
“Nếu mẹ chồng đối xử tốt với tôi, tôi cũng tình nguyện.”
“Tôi cũng có mẹ chồng, bà ấy thiên vị gia đình chú út, có đồ gì ngon cũng để dành cho họ, tôi hận không thể để bà ấy đi lạc luôn cho khuất mắt.”
“10 năm nhìn mẹ chồng, 10 năm nhìn nàng dâu, bà nội của San San chắc chắn là một người mẹ chồng tốt.”
“Đại sư, bà nội không sao chứ?”
Cư dân mạng đa phần đều bàn tán về mẹ chồng nhà mình, cũng có người quan tâm đến sự an nguy của bà cụ.
Nam Hi nhìn qua tướng mạo của bà cụ liền hiểu rõ.
“Không có chuyện gì lớn, mấy ngày nay đi lang thang bên ngoài, không nhớ đường về nhà thôi.”
Nghe vậy, Tưởng Mỹ Lệ sốt sắng nói:
“Đại sư, mẹ chồng tôi bây giờ đang ở đâu, tôi phải đi tìm bà về.”
“Bà trơ mắt nhìn bà ấy đi lạc, chắc chắn là muốn tìm người về chứ?”
Nam Hi đột ngột chuyển hướng câu chuyện, sắc mặt Tưởng Mỹ Lệ nháy mắt trắng bệch.
“Á! Lời này của đại sư là có ý gì?”
“Mẹ của San San nói dối rồi.”
“Tôi đã bảo mà, làm gì có ai chịu bỏ việc, thực sự cam tâm tình nguyện hầu hạ người già lú lẫn.”
“Mẹ của San San nếu không muốn thì thuê hộ lý, đó là một mạng người đấy, bà ta làm vậy là mưu sát.”
“Đúng thế, rõ ràng là vứt bỏ người già, còn lên đây bán thảm, thật buồn nôn.”
“Tôi từng chăm sóc người già bị Alzheimer rồi, lúc không phát bệnh thì rất hiểu chuyện, lúc phát bệnh thì chửi bới, chửi khó nghe lắm, còn đánh người nữa.
Tôi chăm vài lần là chịu không nổi, phải tìm hộ lý. Tự mình chăm sóc lâu dài, năng lượng tiêu cực tích tụ rất lớn, người chưa từng trải qua sẽ không hiểu được đâu.”
“Không thể nào, mẹ em sẽ không làm như vậy đâu, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu của bà nội và mẹ em rất tốt, mọi người đều bảo họ giống như mẹ con ruột vậy.
Streamer, xem ra chị không phải đại sư thật rồi.”
Văn San San không tin Nam Hi, lên tiếng bênh vực mẹ mình.
“Ồ! Vậy sao? Tốt như thế nào?”
“Em nhớ hồi nhỏ, đi học về muốn ăn sủi cảo, mẹ vừa đi làm về liền xắn tay vào bếp làm ngay.
Bà nội bảo mẹ đi làm cả ngày mệt rồi, bà đích thân xuống bếp để mẹ được nghỉ ngơi.
Từ nhỏ đến lớn những chuyện như vậy không biết đã xảy ra bao nhiêu lần, mẹ cũng rất hiếu thuận với bà nội.”
“Bà nội ra ngoài luôn miệng khen mẹ hiếu thuận đảm đang, người trong khu chung cư của em ai cũng biết.
Sau khi bà nội mắc bệnh Alzheimer, tính tình có kém đi một chút, mẹ bảo thuê hộ lý tốn kém, để người ngoài chăm sóc bà mẹ không yên tâm, nên đã nghỉ việc ở nhà.
Lúc bà nội ngủ, mẹ làm đồ thủ công kiếm thêm chút sinh hoạt phí.
Mẹ em tốt như vậy, ban đầu là do mẹ tự nguyện chọn chăm sóc bà nội, mẹ sẽ không cố ý để bà nội đi lạc đâu.”
Văn San San nói một hơi dài, trong lòng tràn ngập sự tin tưởng và bảo vệ dành cho Tưởng Mỹ Lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)