Erik không nói gì, ánh mắt vẫn có chút lạnh lùng và cảnh giác.
Bạc Lị nghĩ, giá như cậu thực sự là một con thú thì tốt biết mấy, ít nhất cô có thể đưa một ngón tay ra để cậu làm quen với mùi của mình, chứ không phải đứng ngây ra như thế này, để cậu nhìn đi nhìn lại.
Tiếng nhạc của ban nhạc rất lớn, mọi người đã bắt đầu nhảy điệu Waltz. Rạp xiếc có nhiều nam hơn nữ, có những người đàn ông không tìm được bạn nhảy, chỉ có thể lập nhóm với những người trông coi có ria mép.
Tất cả mọi người đều cười nói vui vẻ, như thể đang ở một thế giới khác.
Bạc Lị lại tự xây dựng tâm lý một lần nữa, cuối cùng cũng lấy hết can đảm mở lời: "Cậu đoán xem, hôm nay tôi đã nhìn thấy gì trong kho?"
Không có hồi đáp.
"—— Tiêu bản đứa con của Emily."
Vẫn không có lời đáp lại.
Ánh mắt của Erik cũng không có bất kỳ sự thay đổi nào, dường như không hề quan tâm.
Cậu hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của đứa con Emily.
Bạc Lị rất rõ điều này, cô nói điều đó chỉ để dẫn dắt…
"Quản lý vì một chút lợi nhỏ mà thậm chí không ngại phạm tội phá thai. Cậu có nghĩ rằng, với tính cách của ông ta, ông ta thực sự sẽ để Emily đi, hay để bất kỳ ai trong chúng ta đi không?"
Erik vẫn thờ ơ.
Bạc Lị không bỏ cuộc, mím môi, tiếp tục tăng thêm lợi thế.
"Nếu tôi đoán không nhầm thì rất có thể anh trai của Emily là một 'thợ săn quái thai, một kẻ trung gian, chuyên buôn bán những người như chúng ta."
Hai chữ "Quái thai" cuối cùng cũng khiến ánh mắt cậu có sự thay đổi nho nhỏ.
Ánh mắt cậu di chuyển xuống, giống như một tảng đá lạnh lẽo và thô ráp đè lên mặt cô, cọ xát lên xuống…
Bạc Lị bị cậu nhìn đến mức da đầu tê dại, hai má nóng rát, cố gắng bình tĩnh nói tiếp:
"Quản lý đã làm tiêu bản thai nhi của Emily. Có lẽ, ông ta đã nếm được ngon ngọt, muốn làm tiêu bản chính cả bản thân Emily."
"Cậu có từng nghĩ, nếu ông ta phát hiện ra rằng tiêu bản của Emily có giá trị hơn bản thân cô ấy thì sẽ xảy ra chuyện gì không?"
Bạc Lị hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, không chút né tránh nhìn vào mắt cậu: "—— Cậu, tôi, đều sẽ trở thành mẫu vật, mẫu vật trong phòng triển lãm."
Có một khoảnh khắc, ánh mắt của cậu lạnh lẽo như thể muốn xé toạc làn da của cô.
Cô sắp thuyết phục được cậu rồi.
Đây là một nước cờ mạo hiểm, may mắn là cô còn nhiều hơn một quân bài tẩy.
Bạc Lị nghe thấy tiếng thở của mình dồn dập hơn, máu dồn lên mặt khiến tai cô ù đi.
Erik cúi xuống, ánh mắt sau hốc mắt không còn lạnh lùng đờ đẫn nữa, mà tràn ngập sự tức giận kinh hoàng.
Dưới chiếc mặt nạ trắng, tiếng thở nặng nề và thô ráp, rít lên như tiếng rắn bị đe dọa.
Cậu bóp chặt cổ cô, không cho cô nói tiếp.
Tim Bạc Lị đập nhanh hơn. Cảm giác nguy hiểm ập đến khiến cô hoa mắt, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Nhưng cô phải nói tiếp: "Cậu thử nghĩ xem, nếu chiếc mặt nạ của cậu bị lột xuống, đầu cậu bị nhét vào lọ mẫu vật, đặt trong phòng triển lãm, tất cả mọi người đều nhìn cậu, nhìn khuôn mặt không đeo mặt nạ của cậu…"
Lời còn chưa dứt, lực trên tay cậu đột nhiên tăng lên.
Bạc Lị gần như có thể nghe thấy tiếng xương cổ mình kêu răng rắc vì không chịu nổi sức nặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
