Ngô gia tới kinh thành chưa tới 10 ngày, thuê một gian nhà ở Tân Xương phường gần cổng thành.
Căn nhà này quản sự trong nhà đã phải kén chọn rất lâu mới chọn được.
Vừa đáp ứng đủ vấn đề phòng ở của cả nhà, không thừa một phòng nào.
Càng lạ hơn là.
Đường đường đại thiếu gia trong nhà lại chỉ có thể ở cùng với hạ nhân, ở viện bên ở phía sau.
Phòng của Ngô Duy An không phải là nhỏ, nhưng những đồ đạc bên trong đều bốc lên mùi của sự nghèo khổ và bần hàn.
Chỉ có thể thỏa mãi vấn đề ăn ở cơ bản, không thể đáp ứng nhu cầu về thẩm mỹ.
Trong nhà có mười mấy người mà người làm thì chỉ có bốn.
Một người giặt giũ, một người nấu cơm, một người quét dọn.
Còn lại một người là quản gia, làm những việc khác ngoài những việc kể trên.
Ngô Duy An quấn chăn ngồi trên băng ghế gỗ uống nước lạnh.
Người kia khoảng 60 tuổi, đầu tóc hoa râm, nhưng tràn đầy sức sống.
“Hắt xì!” Lão nhân quấn mình trong chiếc áo choàng trên người: “Phòng này của người lạnh quá.”
Ngô Duy An mặt không biến sắc thò một tay từ trong chăn ra và đặt lên bàn: “Gần đây thiếu ít ngân lượng…”
“Ta hết tiền rồi, có thể mượn được thì người đã mượn rồi.” Lão nhân ngắt lời hắn, tự mình kéo một chiếc ghế ngồi xuống, bàn tay nhăn nheo đặt lên cổ tay thò ra của người đàn ông để bắt mạch: “Không tệ, vết thương đã khỏi hoàn toàn rồi.”
“Trong thư ta nói với người là không sao.” Ngô Duy An thu tay lại vào trong chăn: “Ngươi căn bản không cần chạy tới đây.”
Lão nhân cười khà khà: “Chỉ là nhân tiện, nhận tiện thôi! Ta tới kinh thành, thứ nhất là có người bạn mời ta tới du ngoạn, hai là…”
Lão nhân ngừng lại, liếc nam tử ngồi bên cạnh: “Tiểu công tử Du Châu kia, ta đã xem qua rồi, có thể chữa được. Nhưng thuốc dùng đều là thuốc quý, người ta cũng không có tiền mà mua.”
Ngô Duy An thở dài: “Biết rồi.”
Chậc, lại một việc cần đền tiền.
Lão nhân vỗ vai hắn qua một lớp chăn, cười trên nỗi đau của người khác: “Ngươi nói xem, đầu óc hữu dụng như thế này mà cũng phải chịu cảnh nghèo khó thế này, buồn thay, buồn thay!”
Ngô Duy An nhún vai: “Lão Tân nếu như đã thương xót ta như vậy, chi bằng tặng ta một vị thuốc đi.”
Lão nhân liếc xéo hắn: “Ngươi lại muốn tính kế kẻ nào?”
Ngô Duy An: “Cho bản thân ta, xóa sẹo.”
Lão nhân móc ở trong túi, móc ra một bình cái bình gốm và để lại: “Chuyện của tiểu công tử Du Châu ngươi nhớ lấy, chỗ người ngươi lạnh quá, ta phải đi đây.”
Ngô Duy An: “Cho ta vài ngày để ta nghĩ cách.”
Lão nhân gật đầu: “Thật ra cũng không có gì phải vội, nhưng mà Duy An, cần gì phải vậy chứ? Nếu như ngươi thật sự muốn dùng ngân lượng, với tất cả những thứ gì ngươi sắp xếp trước đây thì chẳng phải là quá dễ dàng hay sao?”
Ngô Duy An lắc đầu, khuôn mặt dưới ngọn nến mặc dù bình thường, nhưng lại lộ ra sự sắc sảo không dễ gì mà nhận ra được: “Tiền phải dùng trên dao kiếm, vì một ít tiền, không đáng.”
“Vậy thì cậu cứ chết rét ở đấy đi.” Lão nhân xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng của mình, đứng dậy: “Ta đi đây, ta phải tới Thanh Viễn Hầu phủ thăm người bạn nhỏ của ta.”
“Hả?” Ngô Duy An ngước mắt lên: “Bạn nhỏ kia của ngươi là Kỷ Minh Song.”
“Đúng vậy.” Lão nhân gật đầu: “Người này tính tình không tệ, khá thú vị. Nhưng nghe nói mắt muội muội của hắn ta hình như không được tốt, hắn nhiều lần muốn để ta xem xem.”
Ngô Duy An gật đầu, như thể là còn có việc khác: “Vậy ngươi đi đi, giúp chữa trị cho hẳn hoi.”
Ngô Tề vừa lên nhậm chức, bận bịu ở công bộ rất lâu rồi mới trở về nhà.
Vừa về đến nhà, con trai thứ hai đã kể với ông ấy chuyện xảy ra hôm nay ở yến tiệc dưới tuyết.
Ngô Tề nghĩ ngợi một lúc rồi dẫn con trai thứ tới viện bên phía sau tìm con trai lớn.
Lúc này vừa hay là lúc người hầu quét dọn sân nhà.
Chỉ thấy trong sân, một quỷ ảnh giống như ma lướt qua, lá rụng nhiều vô kể ở trên mặt đất đều được quét sạch.
Sạch tinh.
Ngô nhị ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Nhất thời phiền muộn, không kìm được mà nghĩ tới những chuyện cũ ở Bình Giang.
Bình Giang nằm ở phía đông nam Đại Du, cũng xem như là vùng đất màu mỡ.
Nhưng lượng mưa nhiều, thường xuyên có nạn hồng thủy.
Phụ thân Ngô Tề là quan thanh liên, cộng thêm chỗ đại ca ngốn tiền như thể là một cái động không đáy.
So với những nhà làm quan khác thì quả thật là một trời một vực, nghèo đến không thể nghèo hơn nữa.
Lúc đó Ngô nhị vẫn còn nhỏ, không hiểu chuyện, thường xuyên tự ti bởi vì trong nhà chỉ có bốn hạ nhân.
Đến một ngày, khi tới nhà của người khác hắn ta mới phát hiện ra là.
Nô tài quét dọn nhà người khác mặc dù nhiều, nhưng gộp hết lại cũng không nhanh bằng người kia ở nhà hắn ta, quét dọn vô cùng sạch sẽ.
Sau đó lại vào một ngày khác, phụ thân hắn ta trên quan trường quá cương trực, cắt đứt đường tiền tài của người khác.
Người ta thuê sát thủ tới giết cả nhà hắn ta.
Ngô nhị mới phát hiện, người hầu quét dọn này nhà hắn ta không chỉ quét dọn nhanh mà chém đầu người khác cũng rất dứt khoát…
Từ đó trở đi hắn ta liền biết rằng gia đình hắn ta không đơn giản.
Rất không đơn giản.
Càng không phải nói đến mấy người giặt giũ, nấu cơm kia nữa…
Còn đại ca.
Thôi bỏ đi.
Thánh nhân có câu nói khiến Ngô nhị hắn khắc ghi trong lòng.
Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ tin, phi lễ chớ động.
Đây chính là gia huấn của Ngô gia bọn họ.
“Duy An, buổi yến tiệc dưới tuyết hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ngô Tề hỏi.
Ngô Duy An: “Bẩm phụ thân, tam cô nương Kỷ gia muốn con lấy nàng ta.”
Ngô Tề thật sự không ngờ tới, đồng tử mở to: “Hả?”
Ngô nhị đoán được một chút, nhưng cũng vẫn ổn.
“Việc này, Kỷ gia kia…” Ngô Tề nghĩ ngợi, không nhịn được mà hít một hơi: “Kỷ gia kia biết được thân phận của con sao?”
“Không hẳn.” Ngô Duy An lắc đầu: “Nhưng tam cô nương Kỷ gia biết con, trước đây xem như là đã từng gặp một lần.”
Ngô Tề có chút lo lắng: “Vậy có nghiêm trọng không?”
Chuyện mà bọn họ mưu tính tốt nhất là càng ít người biết thì càng tốt.
“Không quá nghiêm trọng.”
Ngô Tề gật đầu, có vẻ rất tin tưởng trưởng tử: “Vậy con đã đồng ý hôn sự này chưa? Chúng ta có cần chuẩn bị gì không?”
Ngô Duy An bôi thuốc lên vết sẹo hình trăng khuyết ở trên tay mình: “Không cần, con từ chối rồi.
“Nhưng, Kỷ gia liệu có vì chuyện này là ghi hận, gây trở ngại cho chúng ta không?”Ngô Tề nhíu mày.
“Có lẽ là không, tam cô nương là một người thông minh thẳng thắn.” Nàng sẽ không vô duyên vô cớ gây thù chuốc oán với hắn, nàng là muốn lôi kéo hắn.
Ngô Tề gật đầu, day day ấn đường, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi: “Cũng không biết là Kỷ gia này muốn làm gì, trước giờ chúng ta đều cẩn thận dè dặt, theo lý mà nói sẽ không rơi vào mắt của Kỷ gia mới đúng chứ. Duy An, con có biết Kỷ gia làm như vậy rốt cuộc là có mục đích gì không?”
“Lờ mờ đoán được vài phần.” Ngô Duy An bôi thuốc xong rồi đậy nắp lộ lại: “Nhưng con cũng vẫn chưa được biết toàn bộ. Không vội, yên lặng theo dõi là được.”
Ba cha con lại nói chi tiết mấy câu về chuyện trong triều.
Nhưng chủ yếu là Ngô Tề và Ngô Duy An nói, còn Ngô nhị ở ở bên cạnh nghe.
Trong phòng thật sự là lạnh.
Ngô nhị lạnh đến rùng mình, cố nhịn một lúc cũng không thể nhịn được, thăm dò nói: “Ca.”
Ngô Duy An ngước mắt lên: “Hả?”
Ngô nhị: “Thật ra, hôn sự này cũng khá tốt….”
Ngô Duy An: “Sao lại nói vậy?”
Ngô nhị Nhị chiếc lò sưởi Ngô Duy An đang cầm, mạnh dạn nói: “Kỷ gia, có lẽ là khá giàu có…”
Trong phòng nhất thời trầm mặc.
Ngô Tề cũng kéo vạt áo.
Một lúc sau, Ngô Duy An thở dài: “Đúng vậy, ta lại thiếu tiền rồi.”
Vừa dứt lời, quản gia mặt tròn đẩy cửa bụp một cái.
Quá đột ngột, không có tiếng bước chân, da thịt trên mặt Ngô nhị không khỏi run rẩy.
Được thôi, mấy năm nay, người ngựa khắp nơi ở trong nhà tới không hình đi không bóng.
Hắn ta vẫn chưa thể quen được.
Quản gia chắp tay thi lễ: “Bà mai tới rồi, Kỷ gia tới cầu thân với công tử.”
Sau khi nói xong thì cũng chẳng thấy bóng dáng quản gia đâu nữa.
Ngô Tề nhíu mày: “Kỷ gia vẫn không từ bỏ sao?”
Ngô Duy An xoa xoa chiếc lò sưởi, cũng có chút bất ngờ.
Hắn có thể thấy được là tam cô nương Kỷ gia này sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Nhưng cũng không ngờ là hắn vừa mới từ chối nàng được vài tiếng mà nàng đã gióng trống khua chiêng mời bà mối tới của cầu thân rồi.
Khiến người ta hiểu được cách thức tác phong làm việc.
Cũng khá thú vị.
Ngô Tề: “Duy An, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”
Vẻ mặt Ngô nhị cũng dò hỏi.
Ngô Duy An cụp mắt xuống, chậm rãi nói: “Không sao, từ chối là được.”
Ánh trăng ấm áp, trong đại sảnh nguy nga tráng lệ.
Kỷ Vân Tịch mặc một bộ thường phục bằng lụa nhẹ nhàng có hoa văn tinh tế, nằm trên chiếc giường trải thảm lông ngỗng màu trắng, trong tay cầm sổ sách, kiểm đếm tiền ở trong sổ.
Đôi mắt nàng nhắm hờ, dáng vẻ uể oải, giống như một con mèo đã ăn no nê.
Tâm trạng vừa nhìn liền biết ngay là cực tốt.
Bà mối đứng sau tấm bình phong thêu phong cảnh, hết sức lo sợ bẩm báo: “Bẩm tam cô nương, Ngô gia từ chối rồi. Ngô đại nhân nói nhà ông ấy bần hàn, trưởng tử bất tài, cơ thể lại yếu ớt, thật sự không dám đồng ý hôn sự này, sợ làm tam cô nương lỡ làng…”
“Biết rồi.” Kỷ Vân Tịch nghe cũng không tức giận, đóng cuốn sổ trong tay lại: “Bà lui xuống đi.”
Bà mối đáp lại một tiếng rồi cung kinh lui xuống.
Kỷ Minh Song ngồi bên cạnh như Diêm La Vương, nhướng mày: “Hai người chưa bàn xong trong buổi yến tiệc sao?
Kỷ Vân Tịch ừm một tiếng: “Chưa, hắn từ chối muội.”
“?” Kỷ Minh Song nắm chặt nắm đầm: “Vậy mà muội còn bảo bà mối tới cầu thân à?”
Hắn ta còn tưởng là hai người đã bàn xong rồi nên Kỷ Minh Tịch mới làm như vậy.
Kết quả là đối phương từ chối rồi mà nàng vẫn bảo bà mối tới cầu thân?
Nàng là sợ danh tiếng của mình tốt quá rồi hay gì!
“Xưa có câu quá tam ba bận.” Trong lòng Kỷ Vân Tịch tự có tính toán: “Đây mới là một lần.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

