"Ối giời ơi! Chuyện gì xảy ra vậy!"
"Muội phu? muội phu nào? muội phu sao thế?"
"Ối giời ơi! Thịt ta vừa nướng xong, còn chưa kịp ăn một miếng đã bị tiếng gào làm rơi hết rồi! Khỉ thật!"
Tiếng ầm ĩ nổi lên khắp nơi, đám gia nhân cũng bắt đầu bận rộn.
Rốt cuộc thì có vài chủ tử bị tiếng gào làm đổ rượu, phải đi thay quần áo.
Có vài người không cầm chắc xiên thịt hay bát đũa trong tay, họ phải đi dọn dẹp.
Giữa lúc hỗn loạn, một nam tử áo đỏ chạy nhanh như chớp, thẳng đến chỗ Kỷ Vân Tịch, miệng không ngừng hét: "Muội phu, đừng ăn nữa! Đừng ăn nữa! Không được ăn! Không được ăn!"
Mọi người: "???"
Lúc này mọi người mới nhận ra người phát ra tiếng gào thét thảm thiết là Kỷ Minh Diệm của Kỷ gia.
Không nói hai lời, mọi người đều buông xiên thịt nướng trong tay.
Ối giời ơi, những miếng thịt này đều là do Kỷ gia chuẩn bị!
Ối giời ơi, Kỷ Minh Diệm làm việc ở Đại Lý Tự, danh tiếng vốn không tốt, nghe nói rất giỏi dùng độc!
Ối giời ơi, không phải chứ??
Mọi người đã bắt đầu cảm thấy bụng đau, khó thở.
Chỉ có đám gia nhân phủ họ Kỷ là vẫn bình tĩnh ăn uống như thường.
Ngoại trừ Tuyết Trúc.
Tay trái hắn cầm một xiên hồ lô, tay phải cầm một xiên thịt dê, trực tiếp nhảy dựng lên.
Hắn ta cảm thấy rõ ràng là Kỷ Minh Diệm đang nhắm vào công tử nhà mình, bảo vệ an toàn cho công tử là việc quan trọng ngang với việc quét nhà!
Kết quả vừa đứng dậy, Tuyết Trúc đã bị Đường Hổ kéo lại.
Đường Hổ nhìn động tĩnh của các chủ tử, nháy mắt ra hiệu với Tuyết Trúc: "Tiểu Trúc, không sao đâu, chắc Lục gia lại trộn nhầm gia vị rồi. Không sao đâu, cũng không phải lần đầu, dù sao thì các chủ tử đều có thể giải quyết được."
Những gia nhân khác của phủ họ Kỷ bên cạnh đều gật đầu đồng tình.
Thậm chí còn bắt đầu hồi tưởng lại chuyện cũ.
Bảo Phúc chống cằm: "Ta nhớ hồi tiểu thư mười tuổi, đặc biệt muốn ăn món lẩu gì đó, nhưng các đầu bếp trong phủ đều chưa từng nghe qua, không biết làm. Lục gia liền chạy đến hỏi tiểu thư, lẩu trông như thế nào, để ngài ấy làm cho tiểu thư. Tiểu thư nói xong, Lục gia liền đi chuẩn bị. Tiểu thư nói lẩu chính là phải có nước chấm, Lục gia liền nghiên cứu nước chấm rất lâu. Kết quả lần đó tiểu thư ăn xong, nửa người đều tê liệt, còn bị tiêu chảy mấy ngày, nôn thốc nôn tháo. Các vị gia trong nhà đều lo sốt vó, Lục gia vừa khóc vừa nghĩ cách, thức trắng mấy ngày mấy đêm, cuối cùng mới chữa khỏi cho tiểu thư. Nói ra cũng lạ, trước đó tiểu thư vẫn luôn không khỏe, sau lần đó thì đột nhiên khỏe hẳn."
Trong đó Ngũ gia là người bị hại thảm nhất, nhưng cuối cùng cũng không sao, ngược lại còn được họa thành phúc.
Cho nên mới nói…
Đường Hổ đưa tay ra, định an ủi gã sai vặt nhà vị hôn phu tương lai, biết đâu vị hôn phu tương lai cũng được họa thành phúc thì sao.
Nhưng tay hắn ta với vào khoảng không, Tuyết Trúc đã biến mất.
Đường Hổ giật mình, vội vàng tìm kiếm xung quanh, kết quả phát hiện không biết từ lúc nào Tuyết Trúc đã lấy chổi, đang quét dọn những thứ rác rưởi mà các chủ tử vô tình làm rơi xuống đất.
Còn ngay bên cạnh, công tử nhà Tuyết Trúc đang bị Lục gia nhà hắn ta điên cuồng lắc.
"Muội phu, mau nôn ra, mau nôn ra." Kỷ Minh Diệm nắm chặt hai vai Ngô Duy An, dùng hết sức lắc, khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu đầy vẻ lo lắng: "Mẻ nướng cuối cùng, ta đã trộn nhầm gia vị, là Lục ca đối xử tệ với đệ, đệ mau nôn ra, cố lên, cố hết sức!!"
Ngô Duy An: "..."
Thảo nào, hắn cứ thấy ăn vào sao sao ấy, hình như có chỗ nào đó không ổn.
Nhưng Ngô Duy An cũng không nôn ra được, ngược lại còn bị lắc đến rất khó chịu.
Hắn hỏi đứt quãng: "Cái này, cái này trộn nhầm, sẽ, sẽ thế nào?"
Kỷ Minh Diệm sốt ruột muốn phát điên, áy náy vô cùng: "Nhẹ thì nôn thốc nôn tháo, toàn thân tê liệt, nặng thì thất khiếu chảy máu mà chết. Phải xem đệ ăn bao nhiêu, ta nướng cho đệ những thứ đó, đệ đã ăn bao nhiêu?"
Ngô Duy An: "..."
Hình như ăn hết rồi.
Ngô Duy An lập tức đẩy Kỷ Minh Diệm ra, ngã xuống đất, nôn khan một cái, giả vờ muốn nôn.
Vừa khéo chỗ hắn ngã xuống lại ở ngay bên chân Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch ngồi đó, hơi cúi đầu, bình tĩnh nhìn hắn.
Ngô Duy An tránh né ánh mắt của nàng, sắc mặt tái nhợt nôn khan mãi, nhưng thực ra không nôn ra được gì.
Ngô Nhị nghe thấy cũng rất lo lắng, vội vàng chạy đến xem tình hình: "Huynh trưởng, huynh trưởng thế nào? Huynh không sao chứ?"
Ngô Duy An khó chịu đến mức nói không nên lời, vẫn nôn khan, như thể sắp nôn cả cổ họng ra, vừa nôn vừa nắm chặt cổ họng, trông như sắp chết đến nơi.
Những người đứng xem xung quanh lặng lẽ đưa tay lên che cổ họng.
Tệ rồi, không biết thịt của bọn họ có bị bỏ nhầm gia vị không?
Kỷ Minh Song đuổi theo Kỷ Minh Diệm, cuối cùng cũng đến nơi.
Hắn ta thở hổn hển, trước tiên nhìn thoáng qua Lục ca nhà mình.
Kỷ Minh Diệm đang cố gắng lấy thuốc giải từ trong túi đựng đủ loại thuốc của hắn ta.
Lấy một lọ không phải, liền ném sang một bên, ném hết lọ này đến lọ khác, bên chân đã chất thành một đống nhỏ.
Kỷ Minh Song liền tiến đến xem tình hình Ngô Duy An.
Mặc dù hắn ta không thích người này, nhưng cũng không muốn hại đối phương, huống chi đây còn là chuyện do Lục ca nhà hắn ta gây ra.
Khi Kỷ Minh Song đi tới, Kỷ Vân Tịch đang an ủi hai người Ngô gia.
Nàng bình tĩnh, tay còn cầm chén rượu rất vững: "Duy Ninh, không cần lo lắng, không sao đâu."
Ngô Nhị nhìn Ngô Duy An đã tái xanh mặt: "Nhưng huynh trưởng..."
Kỷ Vân Tịch nhìn người nôn khan mãi mà không nôn ra được, lộ ra vẻ mặt ẩn ý sâu xa.
Không phải nàng chưa từng gặp phải chuyện này.
Lúc đó nàng chỉ ăn một miếng nhỏ, lập tức có phản ứng, nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Còn Ngô Duy An thì sao?
Kỷ Vân Tịch tận mắt chứng kiến hắn ăn hết sạch, trước khi Lục ca chạy tới, hắn còn cười nói với nàng như không có chuyện gì xảy ra.
Phải đến khi Lục ca tới, hắn hỏi Lục ca phản ứng, mới giả vờ nôn, hơn nữa còn nôn không ra.
Mặc dù không biết cụ thể là chuyện gì, nhưng Kỷ Vân Tịch nghĩ, trên người Ngô Duy An hẳn có một số bí mật.
Hắn hẳn không sợ độc.
Vậy thì là giả vờ.
Đã vậy, Kỷ Vân Tịch cố ý nhắc nhở hắn: "Không sao đâu, nôn thốc nôn tháo là chuyện bình thường, đợi Lục ca ta tìm được thuốc giải là ổn thôi."
Nàng vừa dứt lời, người đang nôn khan trên đất lập tức đứng dậy, chạy thẳng vào nhà xí.
Kỷ Minh Song: "???"
Hắn ta nhìn bóng lưng của Ngô Duy An, lại nhìn xuống đất sạch sẽ không một chút chất nôn, khẽ cau mày.
Ngô Nhị chạy vào nhà xí theo đại ca.
Kỷ Minh Song đứng cạnh Kỷ Vân Tịch: "Tam muội, muội không thấy lạ sao?"
Kỷ Vân Tịch nhấp một ngụm rượu ấm người: "Lạ chỗ nào?"
Kỷ Minh Song: "Ngô Duy An này..." Nói được một nửa, hắn ta bỗng nhận ra điều bất ổn, "Sao muội không hề lo lắng? Không phải muội rất thích vị hôn phu tương lai của mình sao?"
Kỷ Vân Tịch đặt chén rượu xuống, chỉ vào Kỷ Minh Diệm: "Không phải có Lục ca ở đây sao?"
Cuối cùng Kỷ Minh Diệm cũng tìm được thuốc giải, lập tức cầm lấy rồi chạy vào nhà xí: "Muội phu, ta đến cứu đệ đây!!"
Kỷ Minh Song: "..."
Cuối cùng chỉ là một phen hú vía.
Ngô Duy An uống thuốc giải thì khỏe lại, được Ngô Nhị và Kỷ Minh Diệm dìu về lều, nằm xuống nghỉ ngơi.
Kỷ Minh Diệm rất áy náy: "Ban đầu còn muốn đến lúc đi săn mai mài dũa sự can đảm của đệ. Nhưng bây giờ, muội phu cứ nghỉ ngơi cho khỏe, sau này ta sẽ tìm thời gian rèn luyện đệ sau."
Ngô Duy An mở mắt: "... Rèn luyện sự can đảm?"
Kỷ Minh Diệm gật đầu lia lịa: "Ừ, đệ có ưu điểm đấy, Lục ca ta rất trân trọng. Từ nhỏ Tam muội nhà ta đã có con mắt tinh tường, người muội ấy chọn quả nhiên không tệ."
Ngô Duy An nhận lời khen, yếu ớt nói: "Cảm ơn Lục ca."
Kỷ Minh Diệm vẫn luôn thẳng thắn: "Nhưng đệ cũng có khuyết điểm. Đệ xem đệ kìa, suốt ngày núp sau lưng Tam muội, trông thấy cái gì cũng sợ sệt. Như vậy không được, với tư cách là phu quân của Tam muội, đệ phải làm một trang nam tử hán, chống đỡ cả bầu trời cho Tam muội ta!!"
Ngô Duy An: "..."
Hắn thực sự không cho rằng bầu trời của Kỷ Vân Tịch lại cần hắn chống đỡ.
Bản thân nàng không đâm thủng được thì thôi.
Kỷ Minh Diệm thấy sắc mặt muội phu vẫn tái nhợt, vô thức đưa tay bắt mạch.
Ngô Duy An lập tức rút tay lại.
Kỷ Minh Diệm sửng sốt, tiếp tục nói: "Muội phu, tóm lại đệ phải nhanh chóng đứng lên. Đại ca trong nhà luôn dễ tính, tuy Minh Song nhiều chuyện nhưng cũng là người mềm lòng, nhưng nhị ca thì khác. Nếu huynh ấy trở về mà thấy đệ như thế này, thì đệ thực sự thảm rồi, chúng ta đều không bảo vệ được đệ. Thật đấy! Thôi, ta không làm phiền đệ nghỉ ngơi nữa, ta đi đây."
Nói xong, Kỷ Minh Diệm rời khỏi lều của Ngô Duy An.
Giờ Hợi, ngoài trời trăng sao lấp lánh.
Kỷ Vân Tịch tắm rửa xong, mặc một chiếc áo ngủ màu trắng trăng, nằm nghiêng trên giường suy nghĩ.
Kể từ khi biết mình xuyên sách, đã hơn một tháng trôi qua.
Trong một tháng này, nàng đã thay đổi hôn sự của mình, tránh phải vào cung đối đầu với phe thái tử hoàng hậu.
Nhưng Kỷ gia của nàng vẫn theo phe thái tử.
Các huynh trưởng trong nhà từ nhỏ đã lớn lên cùng thái tử, tình cảm rất tốt, các thế lực về mọi mặt cũng đã sớm đan xen lẫn nhau, dù thế nào thì Kỷ gia cũng không thể thoát khỏi việc tranh đoạt ngôi vị.
Vậy thì, nam chính trong sách là Ngũ hoàng tử muốn đăng cơ, tất nhiên phải trừ bỏ Kỷ gia của nàng.
Kỷ Vân Tịch phải phòng ngừa.
Hiện tại, Phùng gia đang nhăm nhe nhắm vào nàng, sau khi Phùng Tứ vào cung làm phi, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để đàn áp Kỷ gia. Đây là một.
Theo cốt truyện trong sách, việc thứ hai Ngũ hoàng tử gây bất lợi cho Kỷ gia là khoa cử mùa xuân năm sau. Đây là hai.
Khoa cử mùa xuân, sự việc trọng đại, mà tất cả đều do Kỷ Minh Hỉ, Thượng thư Bộ Lại phụ trách.
Trong sách, Ngũ hoàng tử bày mưu hãm hại Kỷ Minh Hỉ lộ đề cho môn sinh, vì chuyện này, đại ca Kỷ Minh Hỉ bị kéo xuống ngựa, đày đến nơi xa xôi nghèo khổ, chưa đầy một, hai năm thì đã chết ở nơi đất khách quê người.
Kỷ Vân Tịch tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra.
Trước đây, Kỷ Vân Tịch vẫn chưa nghĩ ra cách thoát khỏi hai chuyện này.
Nhưng giờ đây, Kỷ Vân Tịch bỗng có chút suy nghĩ.
Nàng vén chăn xuống giường, choàng một chiếc áo choàng màu hồng nhạt, rồi đến chỗ Ngô Duy An.
Khi đến nơi, Ngô Duy An đang ngồi viết thư trước bàn.
Bên ngoài gió lạnh từng cơn, trong nhà đốt lò sưởi nên rất ấm áp.
Trên án thắp một ngọn nến, ánh nến mờ ảo in trên khuôn mặt hắn, dịu dàng và tĩnh lặng.
Dung mạo của Ngô Duy An không quá xuất sắc, giống như nước lọc, giống như cháo trắng rau dưa.
Cũng giống như có những cô nương trông rất đảm đang, mang khí chất hiền thục của người vợ hiền, người mẹ đảm.
Còn dung mạo của Ngô Duy An thì tương tự như vậy, giống như những vị tú tài nho nhã trong thư phòng, khi về nhà thì ân cần với vợ, chăm sóc con cái.
Chỉ là dưới ngòi bút của hắn, một chữ "giết" sắc nhọn hiện lên trên giấy.
Ngô Duy An cất thư đi, ngẩng đầu lên, nở nụ cười nho nhã thư sinh: "Đã muộn thế này rồi mà Vân nương vẫn chưa ngủ sao?"
Kỷ Vân Tịch chậm rãi tiến đến, không để ý đến lời chào hỏi của hắn, quỳ xuống trên chiếc đệm bên cạnh.
Nàng ném một túi bạc vào hắn.
Ngô Duy An vươn tay ra, bắt trúng chính xác, cân nhắc trong lòng bàn tay, sau đó cẩn thận cất vào trong ngực: "Hôm nay ở thời khắc sinh tử, nhưng cũng chỉ được hai trăm lượng."
Chỉ là giả vờ đáng thương để xin tiền mà thôi.
Kỷ Vân Tịch vô tình vạch trần hắn: "Ta luôn thấy huynh diễn xuất rất tốt, chỉ có tối nay là không được."
Ngô Duy An cảm thán: "Ta thực sự không nôn ra được."
Kỷ Vân Tịch mặc không nhiều, liền khép chặt vạt áo. "Hai ca ca của ta không ngốc, hẳn là bọn họ đã nhận ra có điều bất thường."
Nghe vậy, Ngô Duy An hơi cụp mắt.
Hắn nhẹ nhàng vuốt mạch của mình, sau đó kéo tay áo lên từng chút một, che đi cổ tay trắng trẻo nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp: "Nói chung, người giỏi dùng độc thì không giỏi y thuật, Lục ca của muội..."
Kỷ Vân Tịch nghe ra ý của hắn: "Lục ca giỏi dùng độc, cũng giỏi y thuật."
Ngô Duy An cười nhẹ: "Điều này thật hiếm có."
"Huynh ấy thường dùng sai độc, nên chỉ đành giỏi y thuật." Kỷ Vân Tịch khẽ thở dài.
Lục ca Kỷ Minh Diệm của nàng là người đầu óc không bình thường, từ nhỏ đã chuyên tâm vào việc hại người mà không sợ mất mạng, hơn nữa luôn là kiểu vừa lành vết thương đã quên đau.
Những năm gần đây đã khá hơn rồi, trước đây khi còn nhỏ, hắn ta thường xuyên hại các ca ca, đệ đệ, muội muội trong nhà suýt mất nửa cái mạng, lại còn khóc lóc thảm thiết, điên điên khùng khùng nghĩ đủ mọi cách để bù đắp, cuối cùng luyện được một thân y thuật và độc thuật cao siêu.
Đây chính là lý do tại sao hắn ta đã chế độc thì nhất định phải chế thuốc giải.
Kỷ Vân Tịch bình tĩnh quan sát động tác nhỏ của Ngô Duy An, hỏi: "Lục ca đã bắt mạch cho huynh?"
Ngô Duy An 'ừ' một tiếng.
Kỷ Vân Tịch nhướng mày: "Mạch của huynh có gì đặc biệt?"
Ngô Duy An ngẩng đầu nhìn nàng: "Đôi khi biết quá nhiều cũng không tốt."
Kỷ Vân Tịch đáp một tiếng 'ồ' rất bình thường.
Theo lẽ thường của các tiểu thuyết, thì mạch tượng này hoặc là mạch không trúng trăm độc, hoặc là trước đây đã trúng một loại kịch độc nào đó mà nhất thời không giải được, dùng phương pháp lấy độc trị độc để áp chế, mạch tượng có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
Loại cốt truyện này thường xảy ra với nam chính trong sách.
Nhưng Ngô Duy An hắn không phải nam chính, chỉ là thuộc hạ của nam chính thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thuộc hạ đã là một nhân vật lớn như vậy, chẳng phải càng tôn lên Ngũ hoàng tử là nam chính càng lợi hại hơn sao?
Chỉ tiếc là nàng đã cướp mất, hiện tại một nhân vật lớn như vậy đang do nàng nuôi dưỡng.
Kỷ Vân Tịch từ tốn nhắc nhở: "Nhưng mạch tượng của huynh đặc biệt, nhất định Lục ca của ta đã phát hiện ra."
Ngô Duy An day day huyệt thái dương, nhìn chằm chằm nàng: "Ta có chút hối hận rồi."
Kỷ Vân Tịch hiểu ý hắn, cười một tiếng: "An lang, một số con thuyền khi đã lên rồi thì không dễ xuống vậy đâu."
Ngô Duy An hối hận vì đã đồng ý hôn sự với nàng, hối hận vì đã đi lại quá gần với Kỷ gia.
Nhưng, tiền của Kỷ Vân Tịch nàng không phải muốn lấy là lấy, muốn trả lại là trả lại được.
Dường như chỉ có một cơn gió thoảng qua, khoảnh khắc sau, người vốn ngồi sau án thư đột nhiên đã đến trước mặt Kỷ Vân Tịch.
Hai người cách nhau rất gần.
Kỷ Vân Tịch vừa tắm xong không lâu, trên người còn thoang thoảng hương bồ kết, loại bồ kết này là Kỷ Vân Tịch đặc biệt nhờ Hoán Hương điều chế từng chút một.
Đó là mùi hương mà nàng muốn, hương gỗ hơi trầm, ngửi thấy lạnh lạnh, nhưng lại ẩn chứa chút ngọt ngào, dụ dỗ người ta muốn tìm hiểu sâu hơn.
Ngô Duy An thì thầm bên tai nàng: "Ta muốn xuống, ta có thể xuống."
Kỷ Vân Tịch tin rằng hắn có bản lĩnh này.
Nếu Ngô Duy An không có bản lĩnh này, Kỷ Vân Tịch cũng sẽ coi thường hắn, căn bản không thể nhiều lần cầu hôn hắn, muốn kéo hắn vào cùng hội.
Nhưng mà như vậy thì sao chứ?
Con người đều có thất tình lục dục, đều có ham muốn, đều có nhu cầu.
Nàng chỉ cần khiến hắn không muốn xuống là được.
Kỷ Vân Tịch tiến lại gần hơn, đôi môi gần như chạm vào dái tai hắn: "Muốn kiếm một món hời lớn không? Một vụ làm ăn mấy chục triệu lượng vàng, sau khi thành công, huynh và ta chia đôi."
Hơi thở của Ngô Duy An nóng lên vài phần, vô thức hỏi: "Làm ăn gì?"
Kỷ Vân Tịch chỉ nói đến đó, chỉ nói một câu: "Các sòng bạc ở kinh thành, đều họ Phùng."
Ngô Duy An nín thở.
Kỷ Vân Tịch lắng nghe tiếng hít thở của hắn, đôi mắt hơi nheo lại, hơi thở như có như không: "Vậy, hợp tác vui vẻ?"
Ngô Duy An khẽ nói: "Hợp tác vui vẻ."
"Tốt." Kỷ Vân Tịch nhẹ nhàng gật đầu, tóc mai khẽ bay, hương thơm thoang thoảng.
Hai người vẫn cách nhau rất gần, Kỷ Vân Tịch cũng không né tránh, cứ thế mà ngồi như vậy.
Ngô Duy An nhìn vẻ mặt vô cùng thản nhiên của nàng, tầm mắt hướng xuống, dừng lại trên chiếc áo ngủ màu trắng trong áo choàng của nàng.
Tuy áo ngủ hơi mỏng, nhưng vẫn che kín mọi thứ, chỉ lộ ra một đoạn cổ thon dài mềm mại.
Trong lòng hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ, muốn xem xem Tam tiểu thư Kỷ gia này có thực sự thản nhiên như vậy không.
Ngô Duy An cúi đầu, môi vô tình chạm vào dái tai nàng: "Vân nương nửa đêm mặc áo ngủ đến thăm, chẳng lẽ lại yên tâm với ta như vậy sao?"
Đôi mắt đẹp của Kỷ Vân Tịch hơi nhếch lên, đôi môi đỏ khẽ mở: "Huynh muốn ngủ với ta?"
Ngô Duy An: "?"
Hắn cười nhẹ, càng tiến gần nàng hơn: "Nếu ta nói đúng thì sao?"
Kỷ Vân Tịch đột nhiên nghiêng đầu, môi hai người suýt chạm vào nhau, vẫn là Ngô Duy An vô thức né tránh một chút, mới tránh được nụ hôn chỉ cách nhau một sợi tóc.
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn: "Vậy thì ngủ đi."
Ngô Duy An: "???"
Kỷ Vân Tịch ngẩng cổ, suy nghĩ một lát, nghiêm túc nói: "Ta cũng khá muốn mang thai con của huynh."
Gen của hai người đều không tệ, đứa trẻ sinh ra chắc chắn cũng rất thông minh.
Đợi đến khi đứa trẻ lớn lên, nàng có thể để đứa trẻ tiếp quản sản nghiệp của Kỷ gia.
Rất tốt.
Ngô Duy An ngây người.
Ngô Duy An lập tức bay thẳng ra xa mười mét.
Đây là thời buổi gì vậy, vậy mà nàng muốn dùng đứa trẻ để trói buộc hắn??
Kỷ Vân Tịch mang vẻ mặt biết ngay huynh không dám, cầm lấy chén trà của Ngô Duy An, không mấy để ý nhấp một ngụm: "Huynh không cần lo lắng, các ca ca của ta không có ý xấu, mà lại rất dễ lừa, huynh nghĩ cách lừa một chút là được."
Kỷ Vân Tịch tạm thời cũng không muốn cho người khác biết thân phận của Ngô Duy An, bao gồm cả các ca ca.
Không phải nàng không tin những người ca ca này, ngược lại, những người ca ca này biết được sự thật, nhất định cũng sẽ giữ bí mật.
Nhưng con người sau khi biết được một số chuyện, một số phản ứng và hành động vô thức lại không thể lừa được người khác.
Giống như một loại từ trường, Kỷ Vân Tịch sợ Ngũ hoàng tử cảm ứng được từ trường như vậy, sẽ theo đó mà phát hiện ra thân phận của Ngô Duy An.
Như vậy, lá bài tẩy này của Kỷ Vân Tịch sẽ bị lật lên quá sớm, không ổn.
"Đại khái là thế, huynh nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon." Kỷ Vân Tịch đứng dậy, vuốt phẳng áo choàng, bước ra khỏi lều, bóng lưng không giống như vẻ uyển chuyển dịu dàng của nữ tử bình thường, mà giống như hoa sen tuyết trên núi tuyết, tĩnh lặng mà khí phách.
Kỷ Minh Diệm cúi đầu bước vào trong lều.
Hắn ta nhíu mày, hai tay xoắn vào nhau, hai ngón trỏ không ngừng xoay tròn.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Kỷ Minh Diệm giật mình, lập tức nhảy dựng lên ba thước, sau khi nhìn thấy Kỷ Minh Song khoanh tay dựa vào một bên, mới bình tĩnh lại một chút: "Kỷ Minh Song, đệ muốn dọa chết Lục ca của đệ sao?"
"Huynh có phát hiện ra điều gì không?" Kỷ Minh Song tiếp tục hỏi, vừa rồi hành động nhỏ của Kỷ Minh Diệm đã chứng tỏ nhất định trong lòng hắn ta đang có chuyện.
Kỷ Minh Diệm vốn không phải là người giấu giếm được chuyện gì: "Ừm, muội phu có chút không ổn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)