Cho nên, cô có thể thử xin sự giúp đỡ từ bên ngoài, để cô bé đó giúp cô hỏi người đầu bếp sau khách sạn xem thử có thể giúp việc này được hay không, đến lúc đó để tổ tiết mục trả một ít tiền công là được.
Đầu tiên, Lâm Tịch bảo nhân viên tổ làm chương trình chuẩn bị gà và cá cho cô, còn mình thì sang bên cạnh gọi điện thoại cho cô bé ở quầy lễ tân.
Cô bé trước sau như một vẫn nhiệt tình với cô, đúng là đã tìm được cho cô một ông chú hỗ trợ ở bếp sau, ông chú cũng rất sảng khoái, nói là việc nhỏ không cần tiền công, chủ yếu là sợ khách sạn hiểu lầm ông ấy tự mình nhận việc thêm ở bên ngoài.
Vì thế, Lâm Tịch cũng không miễn cưỡng, đi qua đi lại ở trong phòng vài vòng, cuối cùng quyết định lấy hai thùng sữa chua tài trợ cho chương trình, một thùng cho cô bé ở quầy lễ tân, một thùng khác cho ông chú đã đồng ý giúp đỡ kia.
Sau khi chuẩn bị tất cả xong xuôi, Lâm Tịch đột nhiên nhớ tới một chuyện, lúc đó ông chú đầu bếp kia sợ khách sạn hiểu lầm, cho nên cố gắng không dùng đồ của khách sạn, cho nên cô vẫn nên tự mang theo con dao qua đó.
Tìm người ta nhờ hỗ trợ rồi, ngàn vạn lần không thể gây thêm phiền toái cho người ta, đây là nguyên tắc trước sau như một của Lâm Tịch.
Vì thế cô xoay người lại, đi về phía phòng bếp, cầm theo một con dao, đúng lúc lại nhìn thấy trong góc lại có một khối đá mài đao, suy nghĩ một chút rồi bắt tay vào mài dao.
Giết gà thì cô làm không được, nhưng mài đao thì cô vẫn có thể làm.
Nhưng không ngờ rằng, chờ đến lúc Lâm Tịch lần nữa trở lại sân thì đã xảy ra biến cố.
Triệu Nhã Kỳ không biết đã trở lại từ lúc nào, vì thích động vật nhỏ, cho nên cô ta đang ở trong sân trêu chọc gà, cho nên sau khi nghe nói gà này là một món ăn trên bàn cơm trưa, thì sống chết không cho Lâm Tịch giết gà, nói là có tình cảm với gà.
Lâm Tịch: "..."
Chết tiệt!
Cô chỉ để gà trong sân rồi đi vào phòng bếp lấy dao, trước sau đều không đến hai phút, cho hỏi, tình cảm gì mà tới vội vàng như vậy?!
Tuy nhiên, Lâm Tịch cũng đôi co với cô ta, xoay người đi tìm tổ tiết mục yêu cầu chuẩn bị thêm con gà.
Có tình cảm thì giữ lại đi, cô cũng không có sở thích cầm gậy đánh uyên ương.
Nhưng tổ làm chương trình lại bắt đầu không làm người nữa, nói là nguyên liệu nấu ăn có hạn, từ chối yêu cầu đòi thêm một con gà của Lâm Tịch, vì thế cô chỉ có thể cố gắng giảng đạo lý với Triệu Nhã Kỳ.
Hết cách rồi, tổ tiết mục không muốn làm người, không thể trách tôi được.
Nhưng đạo lý này căn bản là nói cũng không thông, Triệu Nhã Kỳ dường như muốn giằng co với cô, cũng không nói lời nào, cứ như vậy chắn ở phía trước con gà, trợn mắt nhìn Lâm Tịch.
Tuy nhiên, chỉ cần nhìn thủ pháp mài đao gọn gàng của cô, trong lòng mọi người không khỏi thầm nghĩ: Xinh đẹp.
Diêu Bối Bối thích xem náo nhiệt, cũng không chê chuyện lớn, trong lúc đó còn không quên làm bộ làm tịch: "Tịch Tịch, thật ra ăn chay cũng không có gì không tốt, coi như đang giảm béo đi."
Lâm Tịch cũng không ngẩng đầu lên: "À, vậy lát nữa tôi sẽ không làm phần của cô nữa.
Vừa vặn có thể tiết kiệm một phần thịt, cho tự tôi ăn!"
Diêu Bối Bối nghẹn họng, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào, cô ta cũng muốn ăn thịt.
Lâm Tịch không hề nhúc nhích, Triệu Nhã Kỳ đột nhiên 'Oa' một tiếng khóc, khóc đến mức hoa lê đái vũ.
"Hu hu hu, làm sao, làm sao có thể ăn gà con chứ, gà con, gà con đáng yêu như vậy mà…"
Mọi người ở hiện trường ai cũng không ngờ tới Triệu Nhã Kỳ sẽ gào khóc lên, không khí đột nhiên ngưng đọng lại, mọi người hai mắt nhìn nhau, có chút luống cuống tay chân.
Động tác trên tay Lâm Tịch cũng bỗng dưng khựng lại, ngây ngẩn cả người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


