Chu Húc An lên tiếng: “Hai người sao lại đến đây ăn cơm?”
Tịch Cảnh Trình cười đáp: “Dì cháu đặt bàn, bảo cháu mời Tiểu Uyển đi ăn. Chú Chu và chú Cố cũng đến đây dùng bữa ạ?”
Chu Húc An xoa xoa cằm, trầm ngâm gật đầu: “Ừ, chú Cố của cậu mời tôi ăn cơm.”
Hai người phía sau bắt đầu chào hỏi nhau.
Bàn tay Cố Chính Sâm buông thõng khỏi eo, sau đó đưa lên đỡ lấy bờ vai Lương Tĩnh Uyển, cất tiếng hỏi: “Đứng vững được không?”
Nơi chóp mũi Lương Tĩnh Uyển ngập tràn mùi thuốc lá. Nghe thấy câu này, cô ngẩng đầu nhìn Cố Chính Sâm, ngặt nỗi ánh đèn sợi đốt chói lóa làm tầm nhìn nhòe đi. Đôi mắt phơi dưới ánh đèn rọi quá lâu nên ứa ra một giọt lệ. Cô bèn cúi đầu chớp mắt, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Được ạ, chỉ là…”
“Xin lỗi, tôi giẫm lên giày da của ngài rồi.”
Trên chiếc giày da màu đen in hằn một vết chân rõ mồn một. Lương Tĩnh Uyển cũng không chắc cú giẫm vừa rồi dùng lực mạnh cỡ nào, liệu có làm vị tỷ phú giàu nhất Lâm Thành này bị đau hay không. Cô cúi gằm mặt, rụt cổ lại, mấy ngón chân khẽ bấu chặt, hai tay đan vào nhau đặt trước ngực đầy bất an, chỉ sợ Cố Chính Sâm lên tiếng quở trách.
Cố Chính Sâm cũng cúi đầu xuống. Lương Tĩnh Uyển lén lút ngước lên nhìn lướt qua, lần này rốt cuộc đã nhìn rõ. Khác hẳn với dáng vẻ âu phục giày da chỉnh tề lúc ở văn phòng luật, cổ áo sơ mi của anh lúc này hơi nới lỏng, cà vạt cũng chẳng biết biến đi đâu, nét mặt càng thêm phần buông lỏng tự tại.
Lương Tĩnh Uyển hít sâu một hơi, đành thầm đoán vị nhân vật tầm cỡ này sẽ không trách tội mình.
“Không sao.” Lời bộc bạch chẳng mảy may để tâm ấy khiến Lương Tĩnh Uyển thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
“Chú Cố.” Tịch Cảnh Trình mở lời gọi thêm một tiếng.
Lương Tĩnh Uyển xoay người, hướng về phía Chu Húc An chào một tiếng: “Luật sư Chu.”
Chẳng những kinh ngạc trước mối quan hệ giữa hai người họ, mà còn vì khoảng cách tuổi tác. Tạp chí tài chính giới thiệu Cố Chính Sâm mới ba mươi hai tuổi, còn cô đã hai mươi sáu, thế này mà cũng gọi là chú được sao?
Tịch Cảnh Trình thì đang thúc giục, Chu Húc An lại khoanh tay đứng xem kịch hay, cộng thêm Cố Chính Sâm rủ mắt nhìn xuống, dường như đang chờ cô cất tiếng gọi "chú Cố". Lương Tĩnh Uyển đành gượng gạo nhếch khóe môi, ngoan ngoãn gọi: “Chú Cố.”
Giọng nói yểu xìu, lí nhí đến mức chỉ mấy người có mặt tại đó mới nghe lọt tai.
Tịch Cảnh Trình gật đầu: “Chú Cố, chú Chu, vậy bọn cháu không làm phiền hai chú nữa. Cháu đưa Tiểu Uyển về làm việc trước đây.”
“Cô ấy làm việc ở văn phòng luật của tôi, để tôi đưa về là được rồi.” Chu Húc An lên tiếng.
Tịch Cảnh Trình ngẫm nghĩ, thấy cũng đúng bèn gật đầu: “Được, vậy đành phiền chú Chu rồi.”
Dứt lời, hắn lén lút nháy mắt với Lương Tĩnh Uyển, ngón tay chỉ vào ly rượu vang, ngầm ra hiệu mình phải đi tìm Tô Nhung.
Lương Tĩnh Uyển nhắm hai mắt lại. Tên tồi tệ này!
Tầng hầm B1.
Tịch Cảnh Trình đã lái chiếc Ferrari của hắn rời đi.
Chu Húc An một tay chống lên cửa xe, tay kia áp điện thoại lên tai, hàng chân mày chau chặt: “Được, tôi qua đó ngay.”
Cuộc gọi kết thúc, Chu Húc An quay đầu, bốn mắt chạm nhau với Lương Tĩnh Uyển. Bãi đỗ xe vắng lặng như tờ, nội dung điện thoại của anh ta Lương Tĩnh Uyển đã nghe được hòm hòm: “Luật sư Chu, tôi tự bắt taxi về cũng được, ngài có việc bận thì cứ đi trước đi.”
Chu Húc An không đáp lời cô mà lại hướng về phía Cố Chính Sâm nói: “Lão Cố, cậu đưa cô ấy về một chuyến nhé.”
“Được.” Lương Tĩnh Uyển còn chưa kịp phản ứng, Cố Chính Sâm đã một mực nhận lời.
Chu Húc An bắt gặp ánh mắt chất vấn của Lương Tĩnh Uyển, thong thả lên tiếng: “Đã hứa với Cảnh Trình là đưa cô về, phận làm chú như tôi sao có thể nuốt lời được.”
…
Trong chiếc xe Mercedes, một mảnh tĩnh lặng bao trùm.
Lương Tĩnh Uyển cúi đầu nhìn chiếc giày da chưa được lau chùi, đoạn lại ngước lên ngắm Cố Chính Sâm đang nhắm nghiền hai mắt nghỉ ngơi. Căn bệnh ám ảnh cưỡng chế bỗng nổi lên thật không đúng lúc chút nào.
Chỉ lau nhẹ một cái thôi, chắc không bị phát hiện đâu nhỉ?
Lương Tĩnh Uyển thò tay vào chiếc túi xách bên hông lấy ra một tờ khăn giấy, khom lưng xuống. Hàng loạt động tác diễn ra trôi chảy êm ái, ngón tay cô nhích dần về phía mũi giày.
Đáng lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như dự tính của Lương Tĩnh Uyển là lau sạch vết bẩn đi, nhưng một cú phanh gấp đột ngột ập đến. Thân hình Lương Tĩnh Uyển loạng choạng, cả người đổ nhào về phía trước, trán đập mạnh vào cửa xe. Nếu không nhờ cô kịp thời vươn tay túm chặt lấy cánh tay Cố Chính Sâm, e rằng cả khuôn mặt đã đập nát bét vào đó rồi.
Một tiếng "bịch" đinh tai nhức óc vang lên, âm thanh dội đi khắp khoang xe.
Vốn dĩ Cố Chính Sâm chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần, cánh tay thình lình bị siết chặt khiến anh mở bừng mắt. Bắt gặp Lương Tĩnh Uyển ở ngay trước mặt, anh vội vươn tay kéo người lại.
Đôi mắt hạnh tròn xoe ngơ ngác, hệt như chú nai con lầm đường lạc bước vào rừng sâu thẳm, lờ mờ nhìn anh. Cố Chính Sâm chậm rãi cất lời: “Đập trúng có đau không?”
Chất giọng trầm thấp mang đầy từ tính, hoàn toàn có thể gọi là ôn hòa. Anh không hề gặng hỏi vì sao cô lại có hành động kỳ quặc đến mức va đập vào cửa xe, mà chỉ nhẹ nhàng hỏi cô có đau hay không.
Lương Tĩnh Uyển buông thõng tờ khăn giấy trong tay, mặc kệ nó rơi rớt xuống sàn. Cô đưa tay sờ lên trán, cơn đau buốt ập tới, làn da trắng nõn hằn lên vệt đỏ ửng, lờ mờ nhìn ra cả dấu vết của tay nắm cửa xe. Cô nhịn không được bĩu môi, rơm rớm nước mắt chực khóc. Thật mất mặt quá đi!
Thấy cảnh này, Cố Chính Sâm liền lôi một chai nước đá từ trong tủ lạnh mini trên xe ra, chườm áp lên trán Lương Tĩnh Uyển. Cô bị lạnh rùng mình một cái.
Tài xế lên tiếng giải thích: “Chủ tịch Cố, phía trước đột nhiên có người sang đường.”
Hai người phóng tầm mắt về phía trước. Một thằng bé nghịch ngợm đang băng ngang qua đường lớn, í ới gọi bạn bè. Trên mặt đường hoàn toàn không có vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, ấy vậy mà nó cứ ngang nhiên đi qua như thế, báo hại chuỗi xe cộ phía sau bóp còi inh ỏi. Lương Tĩnh Uyển nghiến răng ken két. Nếu như lúc này không phải đang ngồi trên xe của Cố Chính Sâm, hiển nhiên cô đã hạ cửa kính xuống chửi bới thằng ranh con kia, rồi lại kéo cửa kính lên mắng té tát ông tài xế rồi.
Lương Tĩnh Uyển cố nén cơn đau, tay vẫn bấu víu trên cẳng tay Cố Chính Sâm để chống đỡ cơ thể. Cô khẽ ngẩng cằm lên, lọt vào tầm mắt là những tòa nhà quen thuộc ngoài cửa sổ: “Tấp vào lề bên này dừng lại một chút đi, không cần lái qua đó đâu, tôi xuống xe ở đây rồi đi bộ qua là được.”
Tài xế thấy Cố Chính Sâm không hé răng, bèn làm theo lời Lương Tĩnh Uyển cho xe đỗ vào một góc. Lương Tĩnh Uyển chớp chớp mắt, luồng hơi ấm truyền tới từ cánh tay vẫn chưa dời đi. Cô vờn mắt chạm phải ánh nhìn của Cố Chính Sâm, dường như đang ngầm dò hỏi vì sao anh vẫn chưa buông tay.
Hai người sát sạt vào nhau, hơi thở đặc trưng thuộc về Cố Chính Sâm không ngừng phả tới. Lương Tĩnh Uyển căng thẳng không sao kiểm soát nổi, tựa hồ có một bàn tay vô hình khổng lồ đang siết chặt lấy lồng ngực cô. Thình thịch, thình thịch, nhịp tim đập dồn dập hết nhịp này tới nhịp khác, Lương Tĩnh Uyển thầm rủa xả bản thân sao mà kém cỏi.
“Cô hình như, rất sợ tôi.” Cố Chính Sâm vạch trần nỗi bất an của Lương Tĩnh Uyển, cất giọng bâng quơ.
Gạt bỏ cái trừng mắt ở lần đầu gặp gỡ sang một bên, qua vài bận tiếp xúc, Lương Tĩnh Uyển nếu không phải cúi gằm mặt, cả người gò bó cực độ, thì cũng là dáng vẻ hoang mang tột độ, hai bàn tay cứ đan chặt vào nhau. Anh cũng nhìn thấu Lương Tĩnh Uyển đã nắm tỏ thân phận của mình, vậy nên lời chất vấn lúc này đây, đáp án đã chẳng còn mảy may quan trọng nữa.
Mẹ của Tịch Cảnh Trình đã qua đời từ sớm, câu nói "tránh xa con trai bà ra" ngày hôm qua, hiển nhiên Cố Chính Sâm sẽ không thể gán ghép dính dáng gì đến người nhà họ Tịch. Anh rũ mắt nhìn về phía người con gái đang ngồi cạnh.
Gương mặt thanh tú nhỏ nhắn, đôi gò má ửng hồng đỏ lựng, mắt hạnh môi đào, trên chóp mũi vẫn còn vương lại vệt nước lờ mờ, quả là một mỹ nhân đích thực chẳng thể bàn cãi.
Trong tâm trí anh chợt ùa về hình bóng ở Las Vegas mấy tháng trước. Người phụ nữ thu mình gọn lỏn trong vòng tay anh diện chiếc váy dài hở lưng màu xanh lục bảo, mái tóc đen nhánh buông xõa bồng bềnh, ngón tay thanh mảnh hẩy đổ đám tiền chip, cười cợt bạt mạng phóng túng. Lại nhớ tới khung cảnh hôm qua, dáng vẻ "to gan lớn mật" dám dùng ánh mắt để trừng răn anh, tất thảy thảy đều trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng khép nép của hiện tại.
“Không… không có… Cố…” Lương Tĩnh Uyển ngước mắt chạm phải con ngươi thâm sâu hun hút của Cố Chính Sâm, luồng áp bách ngang tàng ập thẳng vào mặt, làm đại não trống rỗng trắng xóa. Cô ấp úng ậm ờ, vừa định buột miệng xướng lên "Chủ tịch Cố", thế nhưng cái đầu lại nảy số quay ngoắt sang hướng khác: “Chú Cố, cháu đối xử với bậc trưởng bối đều vô cùng kính trọng.”
Câu nói này là đang tự đặt mình vào vị thế của bậc vãn bối, song rõ ràng là đang cố tình qua mặt Cố Chính Sâm. Lương Tĩnh Uyển âm thầm nuốt nước bọt.
Cố Chính Sâm nghe vậy, còn chưa kịp để anh vươn tay rút thêm một chai nước đá, thì trước mặt đã chìa ra một cánh tay. Trên tay cầm sẵn một chai nước đã được vặn mở nắp đàng hoàng, người nọ run lẩy bẩy nặn ra một câu: “Uống nước đá không tốt cho sức khỏe lắm đâu ạ.”
Lời này chứng tỏ cô đã rạch ròi coi anh là một bậc cha chú trưởng bối rồi.
Cố Chính Sâm đón lấy chai nước, lại dúi chai nước đá lạnh buốt trong tay mình cho Lương Tĩnh Uyển, dìu cô ngồi thẳng dậy, giọng điệu êm ái: “Không phải đòi xuống xe sao, chườm đá lên trán thêm một lúc đi, đụng trúng đầu rồi, buổi chiều thì bớt vắt óc suy nghĩ lại chút.”
Sắc mặt điềm nhiên nghiêm chỉnh, ngữ điệu ngập tràn quan tâm, rành rành ra đó là cái bộ dạng nâng niu săn sóc lớp trẻ.
Sau khi Lương Tĩnh Uyển ngoan ngoãn gật đầu, cô cuống cuồng mở tung cửa xe, liếc trộm tài xế và Lâm Nguyên đang đứng chực chờ bên cạnh một cái, cắm đầu cắm cổ chạy bước nhỏ. Búi tóc búi thấp vội vàng rũ rượi sổ tung ra, vài lọn tóc lơ thơ bay lất phất trong gió, thế mà chưa chạy được mấy bước, cô lại phải xoay người quay ngoắt lại…
Cửa xe bật mở, thò ra là một bàn tay với các đốt ngón tay thon dài rõ ràng. Chẳng để Lương Tĩnh Uyển có thời gian chiêm ngưỡng dù chỉ một giây, cô buông vội tiếng cảm ơn, giật thốc chiếc túi xách của mình lại rồi cắm đầu bỏ chạy mất dạng.
Đứng giữa bầu không khí mát rượi trong nhà, Lương Tĩnh Uyển mới bần thần hoàn hồn trở lại. Một cuộc gọi nháy đến, màn hình hiển thị là bác Hà: “Alo.”
“Đại tiểu thư, nhị thiếu gia hỏi cô, bao giờ cậu ấy mới có thể trở về?”
Bước chân Lương Tĩnh Uyển chững lại, cô trút một tiếng thở dài thườn thượt: “Năm khỉ tháng ngựa.”
Người ở đầu dây bên kia dập máy, lặp lại y xì nguyên văn câu nói cho người đứng cạnh nghe.
Kẻ nào đó tức tối giậm chân bình bịch, thành ngữ bốn chữ nhưng chỉ lọt lỗ tai được đúng hai chữ đầu: “Năm Khỉ Tháng Ngựa, năm nay là năm Thìn, thế là phải đợi thêm bốn năm nữa sao.” Tiếng khóc lóc ỉ ôi kêu gào thảm thiết vang lên không ngớt.
Bác Hà lặng thinh một chốc, chần chừ ngập ngừng thốt lên: “Đại tiểu thư dường như không phải có ý này đâu.”
Lương Tĩnh Uyển ngắt máy, cất bước đi thẳng vào thang máy. Nơi cửa lớn tầng hai mươi tám, bóng người đang đứng túc trực ở quầy lễ tân văn phòng luật Lâm Đô chính là Hứa Ngôn.
Hứa Ngôn rủ rê cậu trai thực tập sinh trẻ tuổi mới tới ở quầy lễ tân tán gẫu, hai người trò chuyện vô cùng hợp cạ vui vẻ, Lương Tĩnh Uyển cạn lời nhắm nghiền mắt lại.
Hứa Ngôn lơ đãng quay đầu thì bắt gặp Lương Tĩnh Uyển. Cô ấy vội quét mã kết bạn WeChat với người ta xong xuôi, lúc này mới lén lút kéo tuột Lương Tĩnh Uyển chui rào ra chỗ buồng thang bộ.
“Cậu có biết cái bà hôm qua đưa chi phiếu cho cậu là ai không?”
Lương Tĩnh Uyển lơ đễnh hỏi lại: “Ai cơ?”
“Mẹ của Tịch Cảnh Trình đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)