"…" Ôn Thi Kiều đưa mắt né tránh. Cô khẽ nói: "Có lẽ chị bị muỗi đốt rồi."
Cô vội vàng chuyển chủ đề: "Em còn muốn đi bơi không? Chị hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi. Chắc chị không có cách nào đi cùng em được rồi."
Thương Nhược Vi vẫn còn buồn bực. Cô ấy lẩm bẩm một câu: "Con muỗi này thật biết chọn chỗ để đốt."
"Em cũng không đi nữa đâu. Bơi một lát vậy là đủ rồi. Hơn nữa em cũng hơi đói. Em chuẩn bị xuống tầng một tìm chút đồ ăn đây."
Thương Nhược Vi đi vào phòng tắm. Rửa mặt mũi và thay quần áo xong, cô ấy vẫn cảm thấy kỳ lạ. Thế nhưng, cô ấy lại không thể nói rõ kỳ lạ ở chỗ nào. Cho đến khi xuống lầu và gặp anh cả, ánh mắt cô ấy bất giác chuyển dời đến đôi môi của anh.
… Môi anh ấy cũng sưng lên. Thậm chí cả người Thương Mạc còn tỏa ra dục vọng lười biếng và mê loạn cực kỳ hiếm thấy.
Chỉ trong chớp mắt, một suy đoán táo bạo chợt lóe lên trong đầu cô ấy.
Điện thoại của Thương Nhược Vi 'bốp' một tiếng rơi xuống đất. Cô ấy trợn tròn hai mắt. Một câu chửi thề vô cùng chuẩn xác thốt ra từ miệng cô ấy.
"Chết tiệt!"
Ôn Thi Kiều phát hiện ra một chuyện. Kể từ khi Thương Nhược Vi từ ngoài trở về, cô ấy liền rơi vào trạng thái im lặng hiếm thấy.
Thương Nhược Vi ngồi trên sô pha trong phòng ngủ. Cô ấy cầm điện thoại, ngón tay gõ lạch cạch trên màn hình. Thỉnh thoảng, cô ấy lại ngẩng đầu lên nhìn trộm cô một cái.
Ôn Thi Kiều không hề hay biết, dưới vẻ ngoài cố tỏ ra bình tĩnh của Thương Nhược Vi, bàn tay cầm điện thoại của cô ấy đang run rẩy. Những tin nhắn cô ấy gửi cho quản gia Vệ đã tràn ngập cả màn hình.
"Anh cả của cháu thích Tiểu Kiều???"
"Ông có biết chuyện này không?"
"Trời ơi! Môi của hai người họ đều sưng tấy lên. Thế này thì phải hôn mạnh đến mức nào chứ!"
"Cháu đang bị đả kích cực kỳ lớn! Trước đây cháu nói muốn giới thiệu Tiểu Kiều cho anh cháu, đó hoàn toàn chỉ là nói đùa thôi. Cháu chưa bao giờ coi là thật cả!"
"Thảo nào lúc bơi buổi chiều, Tiểu Kiều bỗng nhiên biến mất. Chắc chắn là bị anh cả cháu bắt đi rồi! Hai người họ rốt cuộc đã trốn ở xó xỉnh nào để hôn nhau vậy!"
"Không lẽ cháu sắp có cháu trai hoặc cháu gái nhỏ rồi sao!"
"Không muốn đâu!"
Quản gia Vệ thực sự cảm thấy bất đắc dĩ: "Bình tĩnh một chút đi, Đại tiểu thư."
Thương Nhược Vi ra sức chọc vào màn hình: "Cháu không bình tĩnh nổi! Anh cả vừa cảnh cáo cháu, không được phép hỏi lung tung hay nói bậy bạ trước mặt Tiểu Kiều. Anh ấy bắt đầu dòm ngó Tiểu Kiều nhà chúng ta từ lúc nào vậy? Anh ấy lớn hơn Tiểu Kiều tận bảy tuổi lận! Ông chú già!"
Liệu ông chú già có thể thỏa mãn Tiểu Kiều nhà bọn họ không đây.
"Sao ngài Thương lại không phải là sự lựa chọn tối ưu nhất của Ôn tiểu thư chứ."
… Nói thì nói vậy.
Thương Nhược Vi có chút bướng bỉnh: "Thế thì trước đây Leo cũng rất tốt mà."
Bây giờ cô ấy mới muộn màng nhận ra. Leo đột nhiên rời khỏi Thâm Cảng như vậy, đằng sau chắc chắn có bàn tay can thiệp của anh cả cô ấy.
Quản gia Vệ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh tự nhiên. Lời nhắn ông ấy gửi lại vẫn bình thản và nho nhã: "Leo quả thực rất tốt nhưng cô đã bỏ qua một vấn đề."
Ông ấy chậm rãi giải thích: "Leo xuất thân từ giới quý tộc Anh quốc. Những gia tộc đó cực kỳ coi trọng sự kế thừa và huyết thống. Tháng sau anh trai của Leo sắp sửa kết hôn với một cô dâu cũng có xuất thân quý tộc. Cô nghĩ xem, liệu ba mẹ cậu ta có thể đồng ý cho cậu ta cưới Ôn tiểu thư không?"
Thương Nhược Vi im lặng.
Cô ấy bĩu môi: "Tiểu Kiều trở thành giáo viên tiếng Trung của cháu, đây chắc không phải cũng là thủ đoạn của anh cả chứ."
Quản gia Vệ không trả lời trực diện: "Điều đó đối với cô không quan trọng. Quan trọng là nhờ vậy mà cô mới quen biết Ôn tiểu thư và trở thành bạn tốt của cô ấy, chẳng phải sao."
… Thôi được rồi.
Nói cũng đúng.
Thương Nhược Vi nhìn Ôn Thi Kiều đang cầm điện thoại thất thần ở phía đối diện. Cảm xúc trong lòng cô ấy dần dần bình tĩnh lại.
Cô ấy sợ Ôn Thi Kiều cảm thấy ngại ngùng nên quả thực không hề hỏi thêm câu nào. Nghe nói tối nay là ngày duy nhất trong vòng nửa năm qua có thể ngắm được dải ngân hà, mãi đến lúc đó, Ôn Thi Kiều mới chịu ra khỏi cửa.
Phần lớn mọi người đều tập trung trên bãi biển. Ôn Thi Kiều sợ chạm mặt Thương Mạc nên đã cố ý khoác tay Thương Nhược Vi đi về một khu vực khác. Dù sao thì ở đâu cũng có thể ngắm sao được.
Hạ Quân Xuyên đưa mắt nhìn một vòng mà chẳng thấy bóng dáng Ôn Thi Kiều và Thương Nhược Vi đâu. Anh ta cười hả hê trên nỗi đau của người khác: "Người ta đang trốn tránh anh đấy."
Thương Mạc lộ vẻ mất hứng. Anh ngồi trên ghế bãi biển, ánh mắt toát lên vẻ lười biếng và mệt mỏi. Đôi mắt đen láy lạnh lùng rủ xuống, mang theo chút hờ hững. Đôi chân dài của anh hơi uốn cong, đường nét góc nghiêng sắc sảo và lạnh lẽo.
Anh lơ đãng nhấp một ngụm nước. Trong lòng anh đã sớm đoán được kết quả này.
Cô ấy giống như một con mèo nhỏ bị hoảng sợ, chỉ cần có chút động tĩnh là liền chạy mất hút.
"Nếu chiều nay anh không đối xử với người ta như vậy thì ít nhất bây giờ cô ấy vẫn ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, cùng anh ngắm sao rồi."
Hiếm khi tóm được cơ hội để mỉa mai Thương Mạc vài câu, Hạ Quân Xuyên lập tức phát huy vô cùng triệt để: "Chuyện quan trọng như vậy mà anh lại tính sai rồi, Thương tiên sinh."
Nằm ngoài dự đoán, Thương Mạc lại cực kỳ bình tĩnh. Vẻ mặt nhạt nhẽo của anh dưới ánh đèn mờ ảo trông càng thêm điềm nhiên tự tại, vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh cao, kiêu ngạo.
"Cô ấy sẽ ngoan ngoãn sao? Một chút cũng không."
Thương Mạc vuốt ve ly thủy tinh, điềm đạm cất lời: "Cô ấy chỉ biết lúc thì đi tìm Thương Nhược Vi, lúc lại đi tìm Hạ Oánh Thư. Cô ấy chưa bao giờ thực sự đặt ánh mắt lên người tôi."
Anh càng không có thời gian để chơi trò mưa dầm thấm lâu, chờ đợi cô ấy ngoan ngoãn tự bước về phía mình.
"Tôi là một kẻ ích kỷ." Anh đặt nhẹ chiếc ly xuống mặt bàn. Sương mù dày đặc dâng lên trong đôi mắt anh. Anh gằn từng chữ, lạnh lùng và cường thế: "Tôi muốn sự chú ý của cô ấy. Trong mắt cô ấy chỉ có thể có một mình tôi."
Hạ Quân Xuyên hơi khựng lại. Một cảm giác kinh hãi đột nhiên lan tràn trong đáy lòng anh ta.
Chuyến đi chơi đảo ba ngày hai đêm cuối cùng cũng kết thúc.
Thế nhưng tâm trạng lúc đến và lúc về lại hoàn toàn khác biệt. Ôn Thi Kiều cố ý đi tìm Hạ Oánh Thư để dò hỏi, biết được có hai chiếc du thuyền sẽ cùng quay về.
Cô lẳng lặng bước lên chiếc du thuyền thứ hai, ở cùng một chỗ với Hạ Oánh Thư.
Thực ra tối hôm qua Hạ Oánh Thư và Thương Nhược Vi đã gặp mặt nhau. Những mâu thuẫn nhỏ nhặt lúc bé, bây giờ nghĩ lại mới thấy thật ngây thơ. Hai cô gái rất nhanh đã làm hòa. Tuy cách biệt mười năm không gặp, nhưng khi nhắc lại chuyện hồi nhỏ, bọn họ vẫn cảm thấy vô cùng thú vị.
Hai người còn hẹn nhau sau khi trở về sẽ cùng đi dạo phố, ăn uống.
Ôn Thi Kiều không mấy hứng thú, nhưng vẫn bị bọn họ kéo vào một nhóm chat nhỏ trên WeChat. Lúc rảnh rỗi, nhìn bọn họ trò chuyện cũng rất thú vị.
Trong suốt một tuần qua, dưới sự trốn tránh một cách cố ý của cô, cô hoàn toàn không gặp mặt Thương Mạc lấy một lần. Vừa đến cuối tuần, cô lập tức mua vé máy bay, bay thẳng về Bắc Giang.
Hợp đồng làm giáo viên tiếng Trung chỉ còn hơn bốn mươi ngày nữa. Trốn tránh một thời gian là hợp đồng sẽ kết thúc. Thế giới rộng lớn như vậy, chỉ cần hợp đồng kết thúc, cô và Thương tiên sinh sẽ chẳng còn chút quan hệ nào nữa.
Nghĩ như vậy, Ôn Thi Kiều cảm thấy kế hoạch của mình vô cùng đáng tin cậy.
Mộ Nhiễm ra sân bay đón cô.
Đáng tiếc là bạn trai của Mộ Nhiễm có công việc đột xuất nên lần này cô không gặp được.
Buổi tối Ôn Thi Kiều ngủ lại nhà Mộ Nhiễm. Hai người ba tuần không gặp, có biết bao nhiêu chuyện để nói với nhau.
Khi nhắc đến việc tuần sau cô chuẩn bị đến Lạc Sơn để thăm đoàn làm phim, Mộ Nhiễm ôm gối trong lòng, cười híp mắt ghé sát lại gần.
"Nói thật nhé, tớ cảm thấy Kỷ Hoài Niên đối xử với cậu thực sự rất đặc biệt đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


